Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 16

Chương 16Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.2

Hắn thật cẩn thận bế nàng đặt lên trên giường, đắp chăn cho nàng, sau đó ngồi ở bên giường nhìn ngắm dung nhan nàng khi ngủ, thật lâu cũng không đi.

Thấy hai bên khóe mắt nàng nước mắt vẫn còn ướt, mi tâm nhăn lại, tựa hồ ngủ thật sự không ngon, Tỳ Ngự nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, nhịn không được thở dài, “Ai. . . . . .”

Quan hệ giữa hai người không rõ, hắn vốn tưởng rằng mình có cách khiến nàng cam tâm ở lại, không nghĩ tới cuối cùng vẫn là đi tới ngã rẽ chia lìa.

Thật sự phải để nàng đi rồi sao? Nếu tiếp tục ở lại bên cạnh hắn sẽ làm nàng đau buồn như thế, vậy hắn không còn sự lựa chọn nào khác đành phải lựa chọn để mình chịu đựng đau khổ, cho nàng tự do, thành toàn hi vọng của nàng.

Hắn không cần nàng oán hắn, hận hắn, nếu buông tay có thể vãn hồi tình cảm của hai người, để trong lòng nàng vẫn tồn tại một chút tình cảm đối với hắn, vậy hắn chỉ có thể nhượng bộ rồi. . . . . .

Tỳ Ngự cúi xuống, đặt một nụ hôn ôn nhu lên mi tâm đang nhíu lại của nàng, “Thiên Hương, ta yêu nàng. . . . . .”

Bởi vì yêu nàng, cho nên hắn quyết định thành toàn cho nàng, cho dù làm như vậy hắn phải trả một cái giá là tương lai tương tư tịch mịch cô đơn, lòng đau khổ, hắn cũng chỉ có thể chấp nhận.

Hắn hy vọng trong lòng nàng có thể giữ lại một vị trí nhỏ cho hắn, cho dù tương lai hai người sẽ không còn được gặp lại, nàng vẫn sẽ thỉnh thoảng nghĩ tới hắn, nhớ đến hắn, như vậy là đủ rồi.

Nàng vui vẻ là tốt rồi, những thứ khác đều không quan trọng. . . . . .

**Snow: không biết cảm tưởng của mọi người sau khi đọc chương này như thế nào chứ Snow thì rất cảm động a [o] Tỳ Ngự đúng là rau sạch trong mớ truyện cổ đại của Snow. Hắn bá đạo? Có! Hắn thích độc chiếm? Có! Nhưng hắn rất thâm tình, luôn suy nghĩ cho bạn nữ chủ. Mặc dù hắn có sai nhưng hắn quyết định sửa chữa, không làm khó bạn nữ chủ, bá đạo theo ý mình. Có câu hạnh phúc là khi nhìn thấy người mình yêu vui vẻ. Hắn quyết định làm theo ý nàng mặc cho mình có thể sẽ chịu khổ đau.

***

Dịch Phi sau khi thoát khỏi tay Tỳ Ngự, cũng không quay về chỗ Tỳ Luật, biến mất không tin tức.

Hắn rời đi, bởi vì hiểu được thời thế đã qua, Tỳ Luật chung quy không thể trở thành Tỳ Vương, thay vì tiếp tục lãng phí thời gian cùng tâm lực bên người Tỳ Luật, hắn đi quốc gia khác tìm tân chủ, tránh cho tiền đồ của mình bị gián đoạn.

Mất trợ thủ đắc lực là Dịch Phi, Tỳ Luật vừa tức vừa giận, hơn nữa bên ngoài tung tin Đào Thiên Hương sắp gả cho Tỳ Ngự, Tỳ Ngự chẳng những sẽ là Tỳ Vương kế nhiệm, tương lai còn có thể là bá chủ nhất thống Trung Nguyên, bởi vậy dân chúng ngày càng ủng hộ hắn nhiều thêm, tình trạng này ép Tỳ Luật phải nhanh chóng nghĩ cách thay đổi tình hình trước mắt.

Hắn có thể nào trơ mắt nhìn Tỳ Ngự chuyển bại thành thắng, mà mình lại thất bại thảm hại sao? Cho dù như thế nào, hắn cũng sẽ không dâng ngôi vị Tỳ Vương cho Tỳ Ngự.

Suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng hắn quyết định, ánh mắt cũng trở nên hung hãn, “Phụ vương, là người bức nhi thần không thể không hạ chiêu thức ấy . . . . . .”

Nếu như ngay từ đàu phụ vương quyết định truyền vương vị cho con trưởng là hắn, cũng sẽ không phát sinh chuyện huynh đệ trong nhà đấu đá lẫn nhau, mà nếu không phải là bị tình thế bắt buộc, thì vào thời điểm cuối cùng hắn cũng sẽ không quyết định như vậy ——

Hắn muốn tập hợp binh mã tiến cung, bức phụ vương lập tức thoái vị, đem vương vị truyền cho hắn!

Chờ hắn có được vương vị rồi, hai người kế tiếp đang bị chết chính là Tỳ Ngự và Đào Thiên Hương, hai người bọn họ, một người hắn cũng không bỏ qua.

Một đêm đi qua, Đào Thiên Hương mệt mỏi tỉnh lại, mắt vừa xót vừa đau.

Nàng từ trên giường ngồi dậy, ngu ngơ một hồi, đầu bắt đầu từ từ khôi phục cử động, nhất thời cảm thấy khó hiểu mình từ lúc nào thì nằm trên giường.

Nàng nhớ rõ mình tựa vào cạnh cửa khóc rất nhiều, tiếp sau ấn tượng lại càng đến càng mơ hồ, lúc nàng tỉnh lại, người đã nằm trên giường, hơn nữa một ngày mới lại đến rồi . . . . . . Đây là có chuyện gì xảy ra?

Xuống giường trong tình trạng hoang mang khó hiểu, nàng đẩy cửa phòng đi ra ngoài, trùng hợp Nhâm Ngạn từ hành lang vừa đi tới, trong tay còn đang cầm một bộ áo choàng lông mới tinh.

“Đào cô nương, đúng lúc người đã tỉnh.” Hắn đem áo choàng đưa tới trước mặt nàng, “Cái áo choàng này rất ấm, người mặc thử xem, nếu không hợp, ta nhanh cho người ta sửa, để tránh không kịp.”

“Đang yên lành, vì sao phải giúp ta thêm áo choàng mới? Còn nữa, chuyện gì không kịp?” Nàng buồn bực nhăn mày.

“Đó là bởi vì. . . . . . điện hạ đã quyết định cho người về Kính Hồ.” Lúc này, nét mặt của Nhâm Ngạn có chút ảm đạm, mặc kệ là vì điện hạ hay vì Tỳ Quốc, hắn cũng không hi vọng nàng rời đi, “Kính Hồ địa thế cao, vào đông rất lạnh, phải giúp Đào cô nương chuẩn bị một ít quần áo chống lạnh mới được.”

Kỳ thật không chỉ hắn, ngay cả Minh Kiến cũng không đồng ý với quyết định của chủ tử, bởi vì nữ nhân có thể đi vào lòng chủ tử, ngoại trừ Đào cô nương, chỉ sợ trên đời này sẽ tìm không ra người thứ hai.

Chủ tử đã cố tình đưa nàng đi, dù là ai cũng không lay chuyển được hắn, bọn họ ngoài tuân lệnh ra thì không có quyền được nói nữa.

“Ngươi nói cái gì?” Đào Thiên Hương run lên, lập tức kinh ngạc trợn to mắt, “Nhị điện hạ hắn. . . . . . đồng ý để cho ta đi?”

Đây không phải là điều nàng vẫn hi vọng sao? Nhưng sao khi hi vọng đã thành sự thật thì nàng lại không vui, ngược lại trong lòng xuất hiện một cảm giác trống rỗng, như thể muốn nuốt gọn nàng vậy?

Nàng thật sự có thể đi sao? Hắn. . . . . .cam tâm tình nguyện buông tay?

“Ngày kia lên đường, do ta đích thân hộ tống Đào cô nương quay về Kính Hồ. Thời gian không còn nhiều, Đào cô nương mau chóng thu xếp hành lý, để xuất phát đúng giờ.”

Nhâm Ngạn đưa áo choàng cho Đào Thiên Hương, tấm áo vừa đặt lên tay nàng, lòng của nàng liền giống như bị một tảng đá lớn nặng trĩu ngăn chặn, vô cùng khó chịu.

Nàng miễn cưỡng mỉm miệng cười, cố gắng gạt bỏ mất mát trong lòng, “Ta đã biết.”

Cuối cùng đã xong, đây là kết quả tất nhiên, nàng chắc là nhất thời rất kinh ngạc mới không thể chấp nhận, chờ thêm một lúc, thì nàng sẽ có thể bình tĩnh trở lại.

Cả ngày, Đào Thiên Hương ngây ngô, đầu trống rỗng, cả người thẫn thờ, thấy vậy không người nào là không lo lắng cho tình trạng của nàng. Đến nửa đêm, nàng cuối cùng cũng nghĩ muốn bắt đầu sửa sang hành lý, mở rương quần áo của mình để thu dọn mấy thứ , nhưng nhìn lại trong rương thấy quần áo của nàng toàn bộ đều do Tỳ Ngự giúp nàng, chỉ có duy nhất bộ đồ đã mặc lúc trước khi xuyên qua là của nàng.

Thế này thì đâu còn cần thu dọn hành lý gì nữa? khi nàng đến thì hai tay trống không, vậy nên hai tay trống không mà trở về, không nên mang theo bất cứ vật gì ở nơi này.

Thậm chí, ngay cả tình cảm mới chớm nở này, nàng cũng phải gạt bỏ tất cả, một chút không giữ, mới có thể thoải mái mà trở về.

Nàng thật sự làm được sao? Nàng không biết, chỉ có thể cố gắng thử một.

Đậy nắp rương quần áo lại, Đào Thiên Hương nhìn thấy vòng bạch ngọc trên cổ tay mình. Đây là di vật của mẫu thân Tỳ Ngự, ở tay nàng đã gần một năm. Mới đầu, nàng còn cảm thấy không quen, bây giờ vòng ngọc đã thành một bộ phận trên người nàng.

Nàng vuốt nhẹ vòng ngọc trên cổ tay phát ra ánh sáng dịu mắt, nói thầm: “Nên trả lại cho hắn thôi. . . . . .”

Không biết hiện tại hắn đang ở đâu? Cả ngày hôm nay cũng chưa nhìn thấy bóng dáng hắn, hắn thật sự bận việc, hay là cố ý tránh nàng?

Rời phòng mình, nàng đi đến phòng của Tỳ Ngự, phát hiện hắn không có ở trong. Nàng khẳng định hắn không đi ra ngoài, quanh quẩn bên trong phủ một vòng, mới tìm thấy hắn trong lương đình ở hoa viên.

Hắn ngồi một mình ở trong lương đình, không sợ đêm gió lạnh chỉ yên lặng uống rượu, xem ra rất cô đơn lại lẻ loi.

Nhìn cảnh tượng này, lòng Đào Thiên Hương không nhịn được co rút một hồi, cảm thấy rất không nỡ, nhưng nàng phải cố gắng dứt bỏ cảm xúc như vậy, muốn mình phải thật tỉnh táo, không thể lại dễ dàng bị hắn chi phối.

Nàng muốn học được cách buông tay, nhất là đối với hắn, bằng không. . . . . . Nàng sẽ đi không được.

“Tỳ Ngự.”

Bả vai hơi cứng đờ, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, “Có chuyện gì sao?”

Hắn cố ý tránh nàng, bởi vì sợ khi nhìn thấy nàng tim hắn sẽ dao động , không nghĩ tới nàng lại chủ động tìm đến hắn.

“Đương nhiên là có chuyện.” Nàng đi vào lương đình, cố gắng cười với hắn, “Ta có vật phải tự mình trả lại cho ngươi.” đưa tay tới trước mặt hắn, nàng muốn cởi vòng bạch ngọc trên cổ tay xuống.

Hắn thấy vậy vội vàng cầm tay nàng, ngăn lại hành động ấy, “Đừng làm thế.”

“Vì sao? Đây là di vật của mẫu thân ngươi, ta không thể mang về.”

Tỳ Ngự âm thâm cười khổ. Vòng bạch ngọc nyaf vốn là một tín vật để đính ước, hắn chỉ đeo cho người nữ nhân mà hắn muốn cưới. Chỉ có điều, hắn vẫn chưa nói ý nghĩa của chiếc vòng này cho nang biết.

Ngoại nàng ra, hắn biết mình sẽ không tìm thấy nữ nhân nào khác có tư cách đeo chiếc vòng bạch ngọc này, cho nên hắn không cần nàng trả lại cho hắn, tình nguyện để nàng mang đi vĩnh viễn không trở về tay hắn cũng không sao. Nữ nhân duy nhất mà hắn muốn cũng không ở lại, vậy hắn giữ lại vòng bạch ngọc này còn có ý nghĩa gì. Dù đó là di vật của mẫu thân, thì hắn cũng không cần.



Hắn chỉ hy vọng, sau khi chia tay, thỉnh thoảng khi nàng nhìn thấy chiếc vòng ngọc thì có thể nhớ tới những kỷ niệm ở bên cạnh hắn, như vậy là đủ rồi.

“Nếu vòng ngọc đã tặng cho nàng, ta cũng không có ý định lấy lại.”

“Nhưng mà. . . . . .”

Tỳ Ngự che môi của nàng, không cho nàng nói tiếp, “Ngay cả chút chuyện nhỏ ấy, nàng cũng nhẫn tâm cự tuyệt ta sao? Ta đã đồng ý cho nàng đi rồi, nàng cũng nên. . . . . . đồng ý tâm nguyện nhỏ này của ta chứ?”

Hốc mắt nàng ửng đỏ, xúc động muốn khóc. Lúc này, ánh mắt hắn ảm đạm cô đơn như thế, trên người tản mát hơi thở cô tịch rất rõ ràng, nếu nàng thật sự đi rồi, tinh thần hắn có phải vẫn sa sút như vậy hay không, vĩnh viễn không vực dậy được?

“Đừng rơi lệ, đừng làm cho ta khó xử, ta thật vất vả mới quyết định buông tay để nàng đi. . . . . .” Tỳ Ngự thu tay lại, quyết tâm xoay người rời đi.

Càng gặp nàng, sẽ chỉ làm hắn thêm đau khổ, muốn đổi ý, muốn nổi cơn điên giữ nàng lại, bởi vậy hắn chỉ có thể trốn tránh, trốn được càng xa càng tốt.

“Tỳ Ngự. . . . . .”

Đào Thiên Hương đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn hắn đi càng ngày càng xa, nội tâm càng thêm thắt chặt đau đớn, so với hắn không tốt hơn được bao nhiêu.

Nàng không thể mềm lòng, bởi vì nàng hiểu được, nếu bây giờ nàng đuổi theo ôm chặt lấy hắn, thì không chỉ nàng đi không được, mà còn uổng phí tâm ý của hắn.

Cho nên, nàng chỉ có thể tiếp tục đứng yên tại chỗ, hai hàng lệ lặng lẽ rơi, một mình đau buồn. . . . . .
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.253155946732 sec