Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 15

Chương 15Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.1

“Cái gì? Ngươi nói Phi Nhi chính là. . . . . . Dịch Phi?”

Đào Thiên Hương bình an trở về phủ, một lúc sau Tỳ Ngự mới quay lại, nàng vốn là quan tâm hắn có đuổi theo người áo xám khả nghi kia hay không, không nghĩ tới lại được biết một tin làm nàng vô cùng kinh ngạc.

Nàng cứu Phi Nhi, nhưng thật ra là do Dịch Phi giả trang hay sao? Nàng dẫn sói vào nhà mà còn không biết, ngay cả người đó là nam hay nữ cũng không rõ?

“Ta đã xác nhận qua, chính hắn cũng thừa nhận .”

Nàng nhất thời á khẩu không trả lời được, không biết nên nói cái gì. Thì ra nàng ngay từ đầu nàng đã bị Dịch Phi giở trò, suýt chút nữa trúng quỷ kế của hắn.

“Nhưng mà hắn. . . . . . vẫn chạy thoát rồi.” Nghĩ tới Dịch Phi không biết khi nào lại tính kế để hãm hại bọn họ, nàng nhịn không được phát run, thật đúng là hắn rất đáng sợ.

“Nàng đừng lo lắng, bất kể hắn dùng bao nhiêu thứ quỷ kế, ta cũng sẽ không để hắn được như ý.” Tỳ Ngự hứa với nàng.

Có hắn bảo đảm, Đào Thiên Hương mới thoải mái, buông lỏng tinh thần, khuôn mặt tươi cười, tạm thời thở phào một hơi.

“Điện hạ!” Nhâm Ngạn vội vàng chạy vào bẩm báo, “Bên ngoài của phủ xảy ra chuyện.”

“Lại có việc gì?”

“Chuyện Đào cô nương vừa rồi bị ám sát rất nhanh truyền ra trong dân chúng, mọi người tụ ở ngoài của phủ nói là quan tâm đến tình trạng của Đào cô nương, hơn nữa càng ngày càng có nhiều người tới.”

Tuy rằng thủ vệ đã nói với bọn họ là Đào Thiên Hương vẫn bình yên vô sự, nhưng dân chúng vẫn hi vọng Thiên nữ có thể lộ mặt, để cho bọn họ an tâm.

Đào Thiên Hương đối với sự “ủng hộ” của dân chúng như thế cảm thấy thực không chịu nổi, huống hồ ký ức đáng sợ về tình huống hỗn loạn vừa mới xảy ra làm cho nàng bây giờ không muốn đi. Nhưng nếu nàng không ra mặt trấn an một chút, lại lo tình hình sẽ càng rắc rối. . . . . .

“Có lẽ. . . . . . ta nên ra ngoài một chút.”

“Ta đi cùng nàng.” Hắn sợ mọi người quá kích động, không biết lại xảy ra vấn đề gì, vẫn là đi theo cho an toàn.

Không hề cự tuyệt Tỳ Ngự, hai người đi tới trước của chính, cửa vừa mở ra, quả nhiên thấy bên ngoài đám người đông nghìn nghịt tụ tập cùng một chỗ, trì trệ không chịu rời đi.

Da đầu nàng khẽ tê dại, bây giờ mới biết được làm “thần tượng” là như thế nào, đối với “fan” thật có áp lực, một chút cũng không cảm thấy được tôn sùng có cái gì tốt.

“A! Thiên nữ xuất hiện . . . . . .”

“Là Phượng Hoàng Thiên nữ. . . . . .”

Thủ vệ che chở cho Tỳ Ngự ngăn ở trước cửa phủ, không cho dân chúng phía dưới tới gần hoặc xông lên, cũng đề phòng có người thừa dịp hỗn loạn để làm hại Đào Thiên Hương.

“Cám ơn mọi người quan tâm.” Mở miệng cười, nàng cố gắng trấn an mọi người, “Tuy rằng mới vừa trải qua một cuộc tập kích nhưng mà may mắn, ta vẫn bình an, thật sự rất cám ơn mọi người. Không cần lo lắng cho ta, mau về nghỉ ngơi đi.”

Tận mắt thấy Thiên nữ bình yên vô sự, mọi người cuối cùng cũng an tâm, bắt đầu tâm tư tán gẫu, đặt câu hỏi.

“Phượng Hoàng Thiên nữ, người sẽ vẫn ở lại Tỳ Quốc, phù hộ dân chúng Tỳ Quốc chúng tôi chứ?”

“Người đặc biệt xuất hiện vì Tỳ Quốc sao?”

Đào Thiên Hương nhất thời sững sờ, không biết nên trả lời như thế nào. “Ách. . . . . . cái này. . . . . .” Nàng xấu hổ cười. Nếu như thành thật trả lời rằng không phải như vậy, thì không biết dân chúng có thể bạo động hay không?

Nàng vẫn sẽ ở lại Tỳ Quốc sao? Vấn đề này nàng cũng không giải đáp được.

Dù sao Tỳ Quốc không phải là thế giới của nàng, nàng đến nơi đây là do ngẫu nhiên, mà ngẫu nhiên. . . . . . cuối cùng cũng sẽ chấm dứt.

Vừa nghĩ tới chấm dứt, nàng không kiềm được cảm thấy buồn bã, trong lòng thật hỗn loạn. . . . . .

“Phượng Hoàng Thiên nữ sẽ gả cho Nhị điện hạ chứ?”

“Nhị điện hạ nhất định sẽ là Tỳ Vương kế nhiệm, nếu Thiên nữ gả cho Nhị điện hạ, tương lai chính là quốc mẫu của Tỳ Quốc chúng tôi.”

“A?” Bọn họ không nghĩ quá xa chứ, nàng có thể gả cho Tỳ Ngự hay không cũng là vấn đề, càng không nói đến trở thành quốc mẫu Tỳ Quốc.

“Hai vị khi nào thành thân đây? Chúng tôi rất chờ mong.”

“Đúng a, chúng tôi rất chờ mong. . . . . .”

Đối mặt với vẻ chờ đợi của mọi người, Đào Thiên Hương không biết nên đáp lại như thế nào, đành phải nghiêng đầu nhìn về Tỳ Ngự ở bên cạnh hi vọng hắn có thể ra mặt giải quyết.

Tỳ Ngự nhìn thấy ánh mắt của nàng, ý tứ đã minh bạch, nhưng trong lòng rất đấu tranh. Nếu hắn nói với dân chúng bọn họ sẽ không thành thân, có phải sẽ thật sự không giữ được nàng, để nàng có thể công khai rời khỏi mình?

Tư tâm mãnh liệt thoáng chốc bao trùm lý trí, hắn không do dự nhiều, hướng đến dân chúng đang mong chờ nói: “Cũng nhanh thôi, mọi người hãy an tâm một chút chớ nóng vội.”

Đào Thiên Hương không dám tin trừng to mắt, quay đầu nhìn hắn. Nàng chưa khi nói rằng muốn gả cho hắn ? Hắn làm sao có thể ở trước mặt dân chúng nói dối, để cho bọn họ có hy vọng chờ mong?

“Nhanh? Như vậy thì quá tốt. . . . . .” “Chúc Nhị điện hạ cùng Phượng Hoàng Thiên nữ sớm sinh quý tử, cùng khởi đầu thịnh thế Tỳ Quốc. . . . . .”

Mọi người không ngừng chúc phúc, hiện lên vẻ vui sướng, nhưng Đào Thiên Hương một chút cũng không vui vẻ, sắc mặt vô cùng nặng nề.

Hắn có thể nào như vậy hãm hại nàng? Không để tâm đến ý nguyện của nàng, tự tiện thay nàng quyết định vận mệnh?

Tỳ Ngự biết là dựa vào dân chúng để cột nàng vào bên cạnh mình, chi phối quyết định của nàng như vậy thực đê tiện, nhưng hắn không khống chế được khát vọng, muốn dùng hết sức giữ nàng lại.

Hắn không muốn nàng trở về. Nàng là của hắn, bất kỳ kẻ nào, bất kỳ nguyên nhân gì, cũng không thể mang nàng rời đi khỏi hắn.

Cho nên hắn làm như vậy, không để ý đến nguyện vọng của nàng, nghĩ rằng dựa vào lý do này để giữ nàng lại, xoá tan ý niệm trở về trong đầu nàng.

“Tỳ Ngự, ta thật sự đã nhìn lầm ngươi!” Đào Thiên Hương tức giận, xoay người trở lại phủ, để lại một mình hắn đối mặt với dân chúng đang không ngừng chúc mừng.

Hắn cũng rời khỏi cửa chính, đuổi theo bước chân của nàng, ý đồ xoay chuyển tình thế, “Thiên Hương, ở lại bên cạnh ta thì có gì không tốt? Ta có thể bảo vệ nàng, cho nàng tất cả, chỉ cần nàng muốn, ta liều chết cũng sẽ thay nàng làm.”

“Ta muốn về nhà.” Nàng dừng bước, xoay người đối mặt với hắn, “Ta nói một lần nữa, ngươi có nguyện ý thay ta hoàn thành tâm nguyện này không?”

Tỳ Ngự ngực cứng lại, giọng nói cứng ngắc trả lời, “Trừ việc này ra, những thứ khác ta đều có thể nghĩ mọi biện pháp để thỏa mãn ngươi.”

“Vậy chúng ta không còn gì để nói nữa.”

Đào Thiên Hương xoay người rời đi, đối với hắn rất nản lòng. Nàng không nghĩ tới một ngày hắn lại thay đổi như vậy, vì tâm tình của bản thân, có thể ra quyết định mà không để ý cảm thụ của nàng.

Hắn làm như vậy, chính là khiến nàng thêm quyết tâm về nhà —— nàng không nghĩ ở tại chỗ này để người ta tiếp tục lợi dụng nữa.

“Thiên Hương!” Tỳ Ngự lại lần nữa đuổi theo nàng, bắt lấy tay nàng, ép nàng xoay người lại đối diện với mình, “Ta cần nàng, không muốn mất đi nàng, chẳng lẽ nàng còn không hiểu được tâm ý của ta?”

“Ta chỉ biết ngươi thật ích kỷ, chỉ lo cho bản thân ngươi, hoàn toàn không để ý cảm nhận của ta.” Nàng tức giận và thất vọng, “Ta một chút cũng không nghĩ làm Phượng Hoàng Thiên nữ gì đó, tiếp tục ở lại để bị cuốn vào tranh chấp của các ngươi, không thoát ra được.” Nàng ghét có liên quan đến chính sự Tỳ Quốc của bọn họ, nhưng thân phận Phượng Hoàng Thiên nữ lại không thoát khỏi những việc này, từ nay về sau không thể yên ổn.

Nàng thầm nghĩ muốn trở thành một người bình thường, sống yên bình, chán ghét tranh quyền đoạt lợi.

“Ta cho tới bây giờ cũng không để ý nàng rốt cuộc là Thiên nữ hay không, nếu nàng không muốn, vậy không cần làm, chỉ cần là chính nàng là tốt rồi.”

“Với tình huống hiện tại, ta nói không muốn làm là có thể không làm sao?”

Tỳ Ngự nhất thời trầm mặc. Tình trạng hiện tại đã không phải nàng nói không muốn làm là có thể không làm, cho dù hắn đáp ứng nàng nhưng người khác vẫn sẽ nhất định ép nàng tiếp tục nhận thân phận này, mượn giá trị từ danh nghĩa của Phượng Hoàng Thiên nữ.

“Kế tiếp ta rốt cuộc còn có thể gặp bao nhiêu chuyện ngoài ý muốn như ngày hôm nay nữa? Muốn bắt ta, nghĩ cách cướp ta từ tay ngưới, kiêng kỵ ta mà phái người ám sát ta. Cuộc sống như vậy ta đã chịu đựng đủ rồi.” Nàng không muốn lúc nào cũng lo lắng cho an nguy của mình, mỗi ngày trôi qua đều căng thẳng như vậy, áp lực này thật lớn, nàng chịu không nổi.

Hắn vẫn không nói gì. Đối với nàng mà nói, ở lại bên cạnh hắn, ở lại nơi này, đã biến thành áp lực cùng đau khổ, làm nàng không thể chấp nhận rồi?

Nàng chỉ nghĩ muốn hoàn toàn thoát khỏi này, ngay cả hắn mà nàng cũng không tiếc nuối, hoàn toàn dứt bỏ sao?

Đào Thiên Hương hốc mắt phiếm hồng, xúc động nói: “Ngươi nếu cố ý khiến ta ở lại, thì có lẽ ta với thân phận là Phượng Hoàng Thiên nữ giúp ích cho ngươi, nhưng con người tên là Đào Thiên Hương kia, sẽ càng ngày càng cách xa ngươi, bức ngăn giữa chúng ta càng ngày càng lớn, cho đến khi không thể bù đắp được nữa.”

Tình cảm cưỡng cầu không thể lâu dài, nàng không tin hắn không hiểu đạo lý này, trừ phi nàng cam tâm tình nguyện ở lại, bằng không cho dù nàng đối với hắn có tình, nhưng tình cảm cuối cùng cũng sẽ bởi vì sự xung đột mà dần dần nhạt đi.

“Đây mới thật là kết quả ngươi muốn? Chỉ có được thân xác của ta, nhưng lòng ta. . . . . . Ngươi sẽ chạm không đến?”

Tỳ Ngự nghe vậy khiếp sợ buông tay ra, đó cũng không phải kết quả mà hắn muốn, hắn không hy vọng nàng hận hắn.

Chẳng lẽ thật sự không có cách đẹp cả đôi đường, cho dù như thế nào hắn đều phải dứt bỏ nàng?

Đào Thiên Hương không hề để ý tới hắn, xoay người trở về phòng của mình, hốc mắt đã ngấn đầy lệ, bước chân của nàng cũng càng lúc càng nhanh, cho đến khi nàng vào trong phòng.

Nàng đóng cửa phòng lại trong tích tắc, nước mắt rốt cuộc không khống chế được lăn đều, khóc rất thê thảm.

“Ô. . . . . .”

Nàng dựa lưng vào cửa, chậm rãi ngồi xuống, cuối cùng tựa đầu vào gối khóc lớn, muốn trút hết tâm tình đau khổ ra ngoài.

Không nghĩ tới quan hệ của nàng cùng Tỳ Ngự lại đi đến tình trạng xấu như vậy, giữa họ đã có khoảng cách, chỉ cần một xung đột nhỏ, có lẽ sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt.

Kế tiếp, bọn họ nên làm như thế nào? Nàng cũng không biết . . . . .

Nàng ngồi ở trong phòng khóc, không biết qua bao lâu, khóc mệt mỏi đến ngủ thiếp đi, ngay cả trong lúc ngủ mơ, hai hàng lông mày vẫn nhíu chặt, trước sau không có thả lỏng.

Mà nàng ở bên trong cửa khóc bao lâu, thì ở ngoài cửa Tỳ Ngự đứng im lặng bấy lâu, tâm tình nặng nề như nhau, nàng có bao nhiêu đau khổ, hắn có bấy nhiêu khó chịu, cùng giống như nàng cảm thấy rất thống khổ.

Đến khi tiếng khóc bên trong dần ngưng, hắn không nghe thanh âm nàng rời khỏi cạnh cửa, lại đợi một hồi lâu cũng không có một chút tiếng động, không khỏi bắt đầu lo lắng.

Hắn đi tới bên cửa sổ, cửa sổ không khoá, bèn không tiếng động nhảy vào trong phòng, mới phát hiện nàng mơ mơ màng màng tựa vào cạnh cửa mà ngủ. Hắn bất đắc dĩ đau lòng, ôm lấy nàng, đi đến giường.

Có lẽ là vì hôm nay xảy ra không ít chuyện, đã hao hết tâm lực của nàng, cũng có lẽ là đã quen với vòng tay của hắn, cho nên khi hắn ôm lấy nàng thì nàng vẫn nặng nề ngủ, không bị giật mình tỉnh dậy.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 15 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 15. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211524963379 sec