Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 14

Chương 14Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 6.2

Đào Thiên Hương há hốc mồm nhìn mọi người vây quanh ở ngoài xe, đột nhiên cảm thấy buồn cười, cảm thấy giống biến thành Mẹ tổ hoặc Quan Thế Âm, được một đống tín đồ sùng bái vây quanh.

Trước không lâu nàng bị vu oan trở thành yêu nữ, người e sợ tránh né không kịp, nhưng trong nháy mắt, tất cả đều thay đổi, lời đồn đãi thật đúng là đáng sợ.

“Nhường một chút, tôi cũng muốn gặp Phượng Hoàng Thiên nữ. ..”

“Ai nha, đừng chen. . . . . .”

“Lui đến phía sau đi, đừng chen lại đây. . . . . .”

Càng ngày càng nhiều người chen đến gần xe ngựa, cũng chỉ vì để chiêm ngưỡng dung nhan của Đào Thiên Hương, chen chúc xô đẩy nhau, ngay cả xe ngựa cũng lắc lư theo.

Tình huống này Đào Thiên Hương rốt cuộc cũng cười không nổi, ngược lại lo lắng sẽ xuất hiện bạo động, cho dù lát nữa xe ngựa sẽ bị dân chúng xung động đẩy đổ, nàng cũng sẽ không kinh ngạc cho lắm.

Nhâm Ngạn cũng bị vây ở trong đám người không thể động đậy, hắn nhìn tình hình dân chúng có dấu hiệu từ từ mất sự khống chế, lo lắng dặn dò nàng, “Đào cô nương, thỉnh ngồi ở bên trong xe ngựa, ta sẽ nghĩ cách khuyên lui dân chúng.”

“Được.” Nàng vội buông màn xe, ngồi trở lại bên trong xe ngựa.

“Thỉnh các vị nhường đường, chúng ta có chuyện quan trọng chờ làm, xin đừng ngăn trước xe ngựa.” Nhâm Ngạn hướng dân chúng hô to.

Nhưng tình trạng vẫn tiếp tục hỗn loạn, dân chúng càng chen chúc, đưa đẩy mạnh hơn, căn bản là không có người để ý tới hắn đang nói gì.

Đào Thiên Hương nhìn xe ngựa lung lay mức độ càng lúc càng lớn, sợ tới mức chảy ra mồ hôi lạnh. Nàng cũng không muốn không bị chết cháy ở hoả hình mà ngược lại bị đám dân chúng mất khống chế này giết chết, thật buồn cười quá.

“Đừng chen nữa, nếu chọc giận Thiên nữ, các ngươi đều không được chúc phúc, đến. . . . . .”

“Hí –”

Bỗng dưng, con ngựa không biết bị cái gì kích thích, cất vó hí ra tiếng, không chịu nghe theo sự khống chế của phu xe, dọa dân chúng vây quanh xe ngựa đang tranh cãi ầm ĩ.

Con ngựa xoay thân không ngừng, giơ vó ngựa lên liên tục đá thương vài người gần nhất, bốn phía nổi lên âm thanh khóc thét, mọi người sợ tới mức vội vàng thối lui, chỉ sợ không cẩn thận bị con ngựa đạp chết.

Phu xe cố gắng làm cho ngựa bình tĩnh lại, nhưng một điểm hữu dụng cũng không có, đám người vội thối lui, con ngựa không chịu khống chế điên cuồng chạy về phía trước, trên đường mọi người đều kinh hoàng rối rít tránh né.

“A –”

“Chạy mau chạy mau –”

Đào Thiên Hương ngồi ở bên trong xe ngựa, hoảng tới mức nắm chặt khung cửa, chỉ sợ con ngựa cứ tiếp tục lao nhanh về phía trước, xe ngựa sẽ bị lật.

“Đào cô nương!” Nhâm Ngạn giục ngựa thoát khỏi đám người nhanh đuổi theo, cùng xe ngựa chạy song song, vươn tay tới cửa sổ xe bên cạnh nàng, “Tiếp tục ngồi ở trên mã xa quá nguy hiểm, xin cô nương hãy bắt tay cho ta, ta đem cô nương kéo qua.”

“Ngươi muốn ta nhảy sang ngựa của ngươi?” Đào Thiên Hương sắc mặt vẫn rất khó coi, muốn nàng nhảy từ xe ngựa đang chạy băng băng sang con ngựa cũng đang chạy song song, hành động này mức độ khó cũng quá cao chứ? Nàng biết ảo thuật, nhưng không biết kỹ xảo. “Nhưng mà. . . . . .”

Ngay tại lúc xe ngựa ở trên đường xông loạn, trên nóc nhà dân hai bên bên đường, xuất hiện rất nhiều nam tử không rõ lai lịch, hướng tới gần xe, bọn họ giương cung, mục tiêu đúng là nửa thân mình đang lộ ở bên ngoài xe của Thiên Hương.

Vút một tiếng, mũi tên thứ nhất bắn ra, hướng tới gần tay trái nàng, Nhâm Ngạn ở bên tay phải nàng, mặc dù phát hiện có tên bắn lén bay tới, cũng không có cách nào bảo vệ nàng ngay lập tức

“Đào cô nương, cẩn thận có tên bắn lén!”

“Cái gì?” Đào Thiên Hương vừa quay đầu, chỉ nhìn thấy một vật dài nhỏ bay về phía mình, theo bản năng nhắm mắt sợ hãi kêu ra tiếng, “A ——”

Đột nhiên, một bóng dáng khác cưỡi ngựa nháy mắt từ đằng sau tiến tới gần xe ngựa, ngay lúc chỉ mành treo chuông phi lên phía trước tới gần nàng, vung kiếm chém gãy đầu mũi tên, thân mũi tên mất hướng cắp phập vào xe, giúp nàng tránh được nguy hiểm.

Nàng không có cảm giác đau, mở mắt ra, vui mừng nhìn thấy Tỳ Ngự ở bên phía tay trái mình, “Ngươi đã đến rồi?”

Ngay sau đó, hộ vệ theo hắn nhảy lên nóc nhà, đấu kiếm với thích khách mai phục, tình huống trở nên hỗn loạn.

Tỳ Ngự thấy vì không khống chế được mà xe ngựa sắp va chạm phải đống gỗ phía trước, khẩn trương vươn tay về phía nàng.

“Thiên Hương, mau đưa tay cho ta!”

Lần này nàng không hề do dự, vội vàng nắm tay hắn.

Hắn lập tức dùng lực đem nàng từ trên xe ngựa kéo qua, mạo hiểm vạn phần, đặt nàng ngồi ở trước hắn trên lưng ngựa, ôm nàng vào trong ngực thật chặt.

Nhâm Ngạn thấy Đào Thiên Hương đã thoát khỏi hiểm nguy, vội vàng kéo phu xe qua, con ngựa không khống chế được cùng chiếc xe đâm phải đống gỗ, mới dừng lại.

Tỳ Ngự nắm chặt dây cương, dừng ngựa lại, lực đạo ôm lấy Đào Thiên Hương không giảm, lòng khẩn trương kinh hoàng, sống lưng cũng không tự chủ đổ mồ hôi lạnh.

Hắn vừa rồi nghe người báo lại, nói nàng đi ra ngoài, một trận kinh hãi, hiện tại bên ngoài mọi người đều xem nàng là Phượng Hoàng Thiên nữ, chỉ sợ nàng vừa xuất hiện liền khó tránh khỏi ồn ào.

Quả nhiên, khi hắn vừa đến đã nhìn thấy xe ngựa không khống chế được chạy như điên, lại có người thầm bắn tên ám hại, sợ tới mức tim cũng dừng đập, hận không thể lập tức chạy đến bên người nàng, hắn nguyện để mình bị thương, cũng không muốn thấy nàng bị thương tổn gì. Cũng may mắn hắn đuổi tới kịp, bằng không, hậu quả thật không tưởng tượng nổi.

Đào Thiên Hương lẳng lặng vùi mình ở trong lòng Tỳ Ngự, tâm tình khẩn trương nhất thời chưa thể bình phục, khi hắn kịp xuất hiện, nàng vui sướng lại cảm động, thật tốt vì hắn có thể tới cứu nàng.

Cảm giác được người bảo vệ, ấm áp an tâm lại mang theo ngọt ngào, giống như chỉ cần nàng ở trong lòng hắn, bất kì kẻ nào cũng không thể làm hại nàng, bởi vì hắn sẽ toàn lực bảo hộ nàng.

Giờ phút này, hai người đều đã quên sự tranh cãi lúc trước, chỉ muốn cảm thụ sự tồn tại của đối phương, ai cũng luyến tiếc buông ra.

“Điện hạ.” Đông Cách lúc này cưỡi ngựa tới gần, “Thích khách mai phục trên nóc nhà đều đã bắt được, kế tiếp nên xử trí như thế nào?”

“Giao cho quan nha vương đô, để cho bọn họ xử lý.” Quốc có quốc pháp, hơn nữa chuyện lại xảy ra trước mặt dân chúng, bọn họ không thể dùng cách riêng giải quyết, chỉ có thể dựa theo quy củ.

Bất quá, hắn không cần nghĩ cũng biết, chuyện lần này rất có thể là Tỳ Luật phái người làm. Bởi vì nếu Tỳ Luật không thể có được Thiên Hương, hắn sẽ tính toán giết chết nàng, khiến cho mọi người đều không nhận được “phép thuật” của nàng.

Cảm giác có người bí mật theo dõi, mắt hắn nhíu lại, phát hiện cách đó không xa chỗ cua vào ngõ tối có bóng dáng khả nghi màu xám, bóng dáng kia rất nhanh biến mất, hình như phát hiện ra mình đã bại lộ hành tung.

“Đông Cách, bảo vệ Thiên Hương.” Tỳ Ngự chợt nhảy xuống ngựa, động tác nhanh chóng truy đuổi. Hắn có dự cảm, bóng dáng khả nghi kia khẳng định có liên quan đến đợt tập kích vừa rồi.

“Điện hạ?” Đông Cách mặc dù không biết phát sinh chuyện gì, vẫn nhanh chóng tới gần ngựa, thay thế chủ tử bảo vệ cho Đào Thiên Hương còn ngồi ở trên ngựa.

Tỳ Ngự đuổi theo vào trong hẻm tối, phát hiện người đó thân thủ gọn gàng, giống như cũng có võ công, càng chắc chắn đối phương có quan hệ với nhóm người ám sát.

Mà người đó dùng áo choàng che kín tướng mạo, làm cho hắn nhớ tới một người, một nam nhân chuyên phục vụ bí mật bên người Tỳ Luật!

“Đừng nghĩ trốn!”

Hắn nháy mắt tới gần, mũi kiếm trực chỉ phía sau lưng người nọ, nhưng đối phương cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, rút kiếm xoay người, lập tức tiếp chiêu, hai người ở trong hẻm tối đấu kiếm, nhiều chiêu cũng dùng hết toàn lực, không ai nhường ai.

Nhưng kiếm pháp của Tỳ Ngự vẫn là cao hơn một bậc, lúc hai người đã đánh hơn mười chiêu, rốt cuộc cũng chờ đến cơ hội đánh bay kiếm trong tay người nọ, thanh kiếm cắm phập xuống đất.

Tiếp theo trong nháy mắt, lưỡi kiếm đã đặt trên cổ đối phương, người nọ không kịp trở tay.

“Ngươi hẳn chính là nam nhân tên gọi Dịch Phi?” Tỳ Ngự lạnh lùng hạ ánh mắt, hỏi thẳng.

Năm trước, khi hắn được phái đi xử lý Ân tộc, chính là do một nam nhân tên là Dịch Phi âm thầm kích động, chỉ tiếc hắn không có cơ hội nhìn thấy mặt, người đó đã biến mất không tung tích.

“Có thể từ trong miệng Nhị điện hạ nghe được tên của tại hạ, tại hạ cảm thấy thật vinh hạnh.” Mặc dù bị bắt, nhưng Dịch Phi cũng không lộ vẻ sợ hãi, ngược lại còn nở nụ cười.

“Bỏ mũ xuống, bây giờ Bản điện hạ phải cho xem rõ ràng, nhìn ngươi rốt cuộc là nhân vật thế nào.”

Dịch Phi không có phản kháng, chiếu theo lời hắn kéo mũ xuống, để cho hắn có thể thấy rõ hình dạng của mình.

Tỳ Ngự kinh ngạc hơi mở to mắt, khó có thể tin, “Ngươi. . . . . . không phải là nữ nhân mà Thiên Hương mang về sao?” Hai người ngũ quan giống nhau, chẳng qua bây giờ là nam trang, tiếng nói cũng trầm một chút, ít khí âm nhu như Phi Nhi.

Không nghĩ tới Phi Nhi ôn hoà và hắn là cùng một người!

May mắn lúc trước khi Phi Nhi nhập phủ, hắn đã chú ý bảo hộ Thiên Hương cẩn thận, bằng không, chỉ sợ nàng đã sớm bị Dịch Phi thừa cơ hội mang đi.

“Đúng vậy, Phi Nhi chính là ta. Đáng tiếc lúc trong phủ, Nhị điện hạ lúc nào cũng đề phòng ta, uổng phí ta khổ tâm, thật vất vả mới tiếp cận được Đào Thiên Hương, lại không có cơ hội bắt nàng đi.”

“Bản điện hạ đã cảm thấy ngươi không bình thường, vô luận ngươi hao tổn tâm tư suy nghĩ như thế nào đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không có cách mang Thiên Hương đi.”

“Nếu ta đã ở trong tay Nhị điện hạ, có thể xin Nhị điện hạ giải thích nghi hoặc của ta hay không, vì sao ngay từ đầu đã cảm thấy ta rất khả nghi?”

“Bởi vì trên tay của ngươi có vết sẹo do kiếm chém.”

Dịch Phi vô thức sờ cánh tay phải mình. Thì ra Tỳ Ngự vừa thấy đến Phi Nhi liền kéo tay phải của hắn không thả, là do chú ý tới kiếm sẹo trên tay.

“Ở Ân tộc từng có nữ nhân ý đồ bắt Thiên Hương, bị ta đả thương tay phải, có cùng vị trí vết sẹo trên cánh tay ngươi. Cho nên, ngay từ đầu ta đã hoài nghi ngươi cùng nữ nhân kia là cùng một người.” Bây giờ nghĩ lại, nữ nhân lúc trước cũng là Dịch Phi giả trang.

Nam nhân này quá nguy hiểm, tuyệt không thả hắn giúp Tỳ Luật tiếp tục gây tội ác.

“Nguyên lai là như vậy. . . . . .” Dịch Phi phi cười khẽ, “Không nghĩ tới ta dùng hết tâm cơ mà vẫn lộ ra sơ hở, Nhị điện hạ quả nhiên không đơn giản.” Xem ra, ngay cả trời cũng giúp Tỳ Ngự, mặc kệ hắn sử dụng bao nhiêu quỷ kế, đều không dao động được địa vị của Tỳ Ngự.

Hiện tại Phượng hoàng Thiên nữ cũng đứng cùng một phương với Tỳ Ngự, hắn ngay từ đầu chọn sai đường, thật là biết vậy chẳng làm. . . . . .

“Ngươi cũng rất không đơn giản, nhiều lần tính kế hãm hại ta và Thiên Hương, thiếu chút nữa để cho ngươi thành công.”

“Chỉ cần không thành công, chính là thất bại.” Dịch Phi tự giễu một tiếng, hai tròng mắt đột nhiên chuyển hướng phía sau hắn nhìn chằm chằm, “Phượng Hoàng Thiên nữ, ngươi là muốn đi tìm cái chết sao?”

“Cái gì?” Tỳ Ngự kinh ngạc nghiêng đầu ra sau. Thiên Hương đến đây? Hắn như thế nào không phát hiện?

Dịch Phi thừa dịp Tỳ Ngự quay đầu từ trong tay áo lấy ra đoản đao (kiếm ngắn), cuối cùng bắt được cơ hội phóng về phía hắn.

Biết mình bị trúng kế, Tỳ Ngự lập tức quay thân, nhanh chóng thu kiếm đỡ đoản đao, đáng tiếc Dịch Phi cũng nhân cơ hội thoát đi, không hề ham chiến, không bao lâu đã biến mất dạng.

Tỳ Ngự không dự đoán được Dịch Phi cố ý lừa hắn, phân tán lực chú ý, mắt thấy người đã biến mất, hắn không cam lòng đành phải thu tay lại.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 14 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 14. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.194248914719 sec