Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 12

Chương 12Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.2

“Hoả hình chưa chấm dứt, kết quả như thế nào, không ai có thể kết luận.” Hắn cố gắng kiềm chế phẫn nộ, lạnh giọng trả lời.

“Ngươi còn không hết hy vọng?” Tỳ Luật hừ một tiếng, “Chúng ta chờ xem, thời gian ngươi có thể mạnh miệng không còn nhiều đâu.”

Tỳ Ngự quay đi, không hề để ý tới hắn, để tránh mình lỡ tay đánh cho hắn một trận.

Trong trung tâm của đám cháy Đào Thiên Hương tuy rằng còn cách ngọn lửa một khoảng, nhưng cả người nóng đến đổ mồ hôi, như ở lò nướng.

Vừa rồi nàng cố ý đầy không khí vào trong phổi, lồng ngực căng lớn, khi ngực co nhỏ lại, dây thừng vốn buộc rất chặt có dấu hiệu nới lỏng ra, nàng lại hơi xoay cổ tay ở trước ngực, liền xuất hiện một khe hở, dây thừng ở trên người càng lỏng chút, như vậy cũng đủ để hai tay nàng mảnh khảnh thong thả di chuyển, cởi nút trói.

Đây là một loại ảo thuật biểu diễn gọi là thoát thuật, mượn các khớp xương từ thân thể khéo léo tạo ra khe hở, ở bên ngoài nhìn dây thừng có vẻ trói chặt, nhưng chỉ cần các khớp xương thay đổi một chút, khe hở sẽ rộng thêm, làm dây thừng buông lỏng, người bị trói có thể thoát ra nhanh.

Nàng cố ý đem hai tay đan vào nhau ở trước ngực cho thị vệ trói chặt, mục đích cũng là bảo đảm mình có thể thuận lợi sử dụng thoát thuật.

Đào Thiên Hương giãy khỏi dây thừng, liền chạy đến túi vải bố cố gắng đem túi vải bố mở ra, không bao lâu thì thấy sắc trắng tinh của muối ăn, từ từ đổ ra.

Đây là thứ nàng muốn Tỳ Ngự giúp nàng chuẩn bị, nghĩ cách đem bao cát ở pháp trường đổi thành muối ăn. Muối ăn có thể dập tắt lửa hạ nhiệt độ, có cái này, nàng có thể ở đám cháy mở con đường thoát thân.

Nàng mang vài bao muối ăn kéo tới cạnh củi lửa, vừa tiếp xúc gần mồi lửa, nhiệt độ khiến cho nàng chịu không nổi, cơ hồ không mở ra được mắt.

“Ô. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . .” Nàng vội vàng dùng tay áo che miệng lại, để tránh mình hít vào nhiều nhiệt khí sẽ không thở được.

Không được, nếu không nhanh một chút, nàng sợ mình sẽ bị nghẹt thở mà chết hoặc bị nướng chín ngay chỗ này.

Nàng đã hứa với Tỳ Ngự, tuyệt đối bình an vô sự trở lại bên hắn, nàng không thể nuốt lời, bằng không, hắn sẽ làm chuyện mạo hiểm, ngay cả tính mạng của mình cũng không cần.

Bọn Minh Kiến ở dưới đài lo lắng chờ đợi, mắt thấy thế lửa càng lúc càng lớn, bên trong không có động tĩnh gì, không khỏi càng lo lắng, chỉ sợ Đào Thiên Hương ra không được.

Nếu nàng thực sự bị thiêu chết, điện hạ của bọn họ nên làm thế nào? Bọn họ không dám tưởng tượng điện hạ sẽ làm thế nào để chấp nhận nỗi bi thương thống khổ này?

Trên lầu, hai mắt Tỳ Ngự trước sau vẫn dán chặt vào ngọn lửa không rời, theo thế lửa càng lớn, lực đạo nắm hai tay cũng càng mạnh, thậm chí không tự chủ được ngừng thở.

Nàng đã hứa, nếu nàng nuốt lời, hắn thật sự sẽ đi tìm nàng tính sổ!

Oanh ——

Đột nhiên, phát ra tiếng động sụp đổ của đống củi lửa, tất cả mọi người dáo dác tìm kiếm, bàn tán xôn xao.

“Ở nơi nào, ở nơi nào!”

“Chỗ kia hình như có lỗ hổng. . . . . .”

Ngay tại chính trước mặt bọn Minh Kiến, trong đống lửa xuất hiện một chỗ hổng rất nhỏ, ngay sau đó, một bóng dáng theo lỗ hổng nhỏ đó xông ra

Đào Thiên Hương lao ra đám cháy, đứng ở trên đài thở hồng hộc, lúc này một trận gió mạnh chợt nổi lên, thổi ngay làn váy đang dính ít lửa của nàng làm nó bay giữa không trung, bộ dáng kia quả thực giống như là. . . . . .

Phượng Hoàng Lửa. . . . . . Từ đại hỏa tái sinh xuất hiện?

Dân chúng dưới đài kinh ngạc trợn to hai mắt, mà ngay cả hình quan lẫn Tỳ Luật cũng không dám tin, toàn bộ mọi người chỉ ngây ngốc nhìn bóng dáng Dục Hỏa Trọng Sinh kia.

Tỳ Ngự thấy thế trong nháy mắt từ lầu các nhảy xuống, đến bên cạnh bọn Minh Kiến, cầm lấy mảnh vải ướt ngâm trong thùng nước, nhảy lên đài, bao quanh thân thể Đào Thiên Hương, gắt gao ôm nàng vào trong ngực, dập tắt đốm lửa trên người nàng.

“Khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Nàng vô lực ngã vào trong lòng hắn, dùng hơi sức còn lại kéo áo hắn, ngay cả nói đều không được.

“Thiên Hương, nàng cố gắng thêm chút nữa.” Tỳ Ngự tiếp ngẩng đầu hướng lầu các gầm lên, “Hình quan, kết quả đã định rõ, ngươi còn lo lắng cái gì nữa?”

Hình quan từ trong cơn chấn kinh phục hồi lại tinh thần, có chút lắp bắp nói: “Đào Thiên Hương. . . . . . vô, vô tội, được phóng thích.”

“Mau tránh đường!” Nhâm Ngạn cùng Đông Cách mở đường từ đám đông quần chúng, để cho chủ tử có thể mau chóng mang Đào cô nương về phủ.

Dân chúng rất phối hợp tránh sang hai bên, rất nhanh tạo ra một con đường nhỏ, Tỳ Ngự ôm ngang Đào Thiên Hương đang bị vải ướt bao trùm, trên đài nhảy xuống, rời khỏi pháp trường bằng tốc độ nhanh nhất.

Nhìn bọn họ rời đi, mọi người thật lâu chưa thể hồi phục lại tinh thần sau chấn động vừa rồi, cho đến khi người đã đi xa khuất, mới phản ứng được, không dám tin, thì thầm——

“Vừa rồi. . . giống như nhìn thấy Phượng Hoàng Lửa xuất hiện . ..”

“Phượng Hoàng Lửa? Chẳng lẽ là lời tiên đoán kia. . . . . .”

Minh Kiến lúc cuối cùng rời đi nghe được lời nói của dân chúng, đột nhiên dừng chân bước, sắc mặt sau màn lụa lộ nét vui mừng, nghĩ ra đối sách kế tiếp rồi.

Tỳ Luật khẳng định không thể lường trước được, trận hoả hình này không lật đổ được chủ tử, ngược lại để cho bọn họ có cơ hội xoay càn khôn, chuyển bại thành thắng.

Tỳ Ngự mang theo Đào Thiên Hương rời khỏi pháp trường, nhảy lên ngựa đã chuẩn bị sẵn, quay về phủ Nhị điện hạ.

Trong phủ đã có đại phu chờ sẵn, hắn vội vã đem nàng về phòng, chỉ chốc lát, đại phu lập tức vào trong, bắt đầu kiểm tra xem nàng có bị thương hay không.

Toàn thân Đào Thiên Hương vừa ướt lại vừa bẩn, thoạt nhìn vô cùng nhếch nhác, may mắn ý thức của nàng rất rõ ràng, đại phu đưa ra vấn đề gì cũng đều có thể đơn giản trả lời.

Đợi cho đại phu kiểm tra xong sau, Tỳ Ngự lập tức lo lắng hỏi: “Đại phu, nàng có sao không?”

“Vị cô nương này thực may mắn, thoát khỏi được ngọn lửa, sợi tóc có chút bị cháy, những bộ phận khác không đáng lo ngại.” Đại phu không nhanh không chậm, mỉm cười trả lời.

Cho tới lúc này, hắn mới thật sự thở dài nhẹ nhõm một hơi, hoàn toàn yên tâm .

Sau khi đại phu rời đi, Tỳ Ngự ôm chặt nàng không buông, để nàng gắt gao ấp trong ngực, lực đạo mạnh mẽ, làm cho nàng có chút không chịu nổi.

“Tỳ Ngự, cả hai chúng ta đều còn đang bị ướt. . . . . .”

“Một chút thôi, để cho ta ôm một chút. . . . . .”

Hồi tưởng lại tình cảnh mạo hiểm vừa rối, hắn không có cách nào khắc chế được tâm trạng của mình, cần phải ôm chặt nàng, cảm thụ nhiệt độ cơ thể của nàng, nhịp tim của nàng, mới dám tin rằng nàng thật sự đã bình yên vô sự trở lại bên cạnh hắn.

Thời gian nàng trong ngọn lửa cố gắng thoát thân, đối với ngưới khác mà nói có thể rất ngắn ngủi, nhưng đối với hắn mà nói đó là khoảng thời gian rất dài và thống khổ, tim của hắn co rút đập nhanh, vô cùng khó chịu, thậm chí không thở nổi.

“Hứa với ta, lần sau đừng ép ta phải quyết định lựa chọn thống khổ như thế nữa.”

Trải qua sinh tử lần này, một lần đã đủ để dọa hắn mất đi nửa tính mạng, lần sau hắn tuyệt không để nàng gặp hiểm nguy nữa.

Lần này mặc dù nàng thuận lợi trở về, nhưng khó có thể đảm bảo lần sau sẽ có vận tốt như vậy, cho nên hắn tuyệt không để nàng làm loạn nữa.

Đào Thiên Hương ở trong lòng hắn mỉm cười nhẹ, biết mình thật sự dọa hắn hoảng hốt, ngoan ngoãn để hắn ôm.

“Thật có lỗi, đã để chàng lo lắng. . . . . .”
Nếu tình hình không nguy cấp, nàng cũng không nghĩ mạo hiểm như vậy, không hi vọng ép hắn phải lựa chọn đau khổ như thế.

Chỉ mong từ nay về sau, bọn họ có thể mãi bình yên. . . . . .

Tin tức Đào Thiên Hương thuận lợi từ hình phạt chân thật chi hoả sống sót nhanh chóng lan truyền khắp vương đô, ai ai cũng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên có người có thể bình an sau hoả hình, được phán vô tội và phóng thích.

Nhưng tin tức không chỉ có thế, căn cứ theo dân chúng tận mắt thấy Đào Thiên Hương từ đại hỏa đi ra, bọn họ nói Phượng Hoàng Lửa cũng xuất hiện cùng nàng.

“Hoàng nữ tinh hạ trên Kính Hồ, quần hùng tranh phách ai độc cường.
Dục Hỏa Phượng Hoàng Thiên nữ đến, nữ tùy vương sườn phục chúng cương.”

Đây là lời thơ tiên đoán đã được lưu truyền từ lâu đời, nói rằng chỉ cần có được Phượng Hoàng Thiên nữ, tương lai sẽ trở thành bá chủ thống nhất Trung nguyên, mà hình dáng Đào Thiên Hương từ đại hoả đi ra, lại vừa vặn đối ứng với Phượng Hoàng Thiên nữ trong lời tiên đoán.

Bởi vậy, tất cả mọi người tin tưởng rằng, nàng chính là Phượng Hoàng Thiên nữ trong truyền thuyết.

Mà Phượng Hoàng Thiên nữ xuất hiện ở Tỳ Quốc, lại lựa chọn đi theo Tỳ Ngự, có thể thấy được Tỳ Ngự chẳng những sẽ là Tỳ Vương kế nhiệm, tương lai còn có thể trở thành bá chủ thống nhất Trung Nguyên.

“Phượng Hoàng Thiên nữ? Làm sao có thể?”

Bên trong phủ Đại điện hạ, Tỳ Luật nghe được lời đồn đãi nổi giận đập bể bình hoa trong phòng, hắn không thể chấp nhận chuyện này.

Đào Thiên Hương không những có thể suông sẻ thoát thân được khỏi đám lửa, mà còn trời xui đất khiến được dân chúng xem như Phượng Hoàng Thiên nữ giáng thế, thanh thế của Tỳ Ngự nháy mắt bành trướng, ngược lại hắn hoàn toàn bị vây trong thế bất lợi.

Lời tiên đoán mà mọi người nói hắn cũng biết, nhưng hắn như thế nào cũng không cho rằng Đào Thiên Hương và Phượng Hoàng Thiên nữ là cùng một người. Trong truyền thuyết, Phượng Hoàng Thiên nữ phải là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Đào Thiên Hương diện mạo bình thường căn bản là không giống, nhưng mà. . . . . . Nàng thoát được khỏi hoả hình, lại làm cho hắn không thể không tin. . . . . .

“Dịch Phi, lai lịch nữ tử bên cạnh Tỳ Ngự, ngươi như thế nào lại không biết rõ?” Hắn chất vấn tên thuộc hạ.

Dịch Phi khi nghe lời đồn kia cũng rất kinh ngạc.

Mùa đông năm trước quả thật từng có nghe đồn Phượng Hoàng Thiên nữ hạ xuống Kính Hồ, nhưng sau khi Thiên nữ giáng xuống, lập tức bị người lai lịch không rõ cướp đi, sau đó không có tin tức gì nữa, các quốc gia mơ ước Thiên nữ còn đang phái người tìm kiếm, nhưng đến nay vẫn không có tin tức gì.

Nghĩ lại, thời gian Đào Thiên Hương xuất hiện ở bên cạnh Tỳ Ngự, đúng là sau khi Phượng Hoàng Thiên nữ biến mất, chẳng lẽ. . . . . . Phượng Hoàng Thiên nữ chính là do Tỳ Ngự lúc trước phái người đi cướp hay sao?

Mặc kệ rốt cuộc là phải hay không, hiện tại Đào Thiên Hương được mọi người cho là Thiên nữ, hơn nữa không nghi ngờ gì, là sự thật không chối cãi được.

“Chuyện này là thuộc hạ sơ sót, thỉnh điện hạ thứ tội.” Dịch Phi thản nhiên thừa nhận sai lầm.

“Không được, ngươi phải nghĩ cách giúp ta đoạt lấy Phượng Hoàng Thiên nữ, tuyệt không để cho Tỳ Ngự dựa vào nàng thu phục lòng dân chiếm vương vị!”

“Điện hạ, làm như vậy là không được. Căn cứ truyền thuyết, nhất định phải là Phượng Hoàng Thiên nữ cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh người nọ, nàng mới có thể giúp đối phương trở thành bá chủ, nếu dùng phương thức cưỡng ép, không hữu dụng được.”

“Vậy thì giết nữ nhân kia!”

“Cái gì?” Hắn hơi nhíu mày.

“Giết nàng. Điều này có gì khó hiểu sao?” Tỳ Luật vẻ mặt âm trầm nói: “Ta không có được, Tỳ Ngự cũng đừng hòng chiếm được nàng. Thế nhưng Phượng Hoàng Thiên nữ ta lại không thể sử dụng, vậy ta sẽ bẻ gãy cánh nàng, cắt cổ nàng, làm nàng hoàn toàn biến mất trên đời!”

“Thuộc hạ. . . . . . đã hiểu.” Dịch Phi dừng lại, âm thầm cân nhắc. Giết Đào Thiên Hương đang được mọi người tán tụng, có thể ngược lại đưa tới tai họa, khiến tình hình thêm họa vô đơn chí?

Hắn vốn là xem trọng Tỳ Luật trở thành Tỳ Vương kế nhiệm, mới quyết định thuần phục hắn, thay hắn làm việc, nhưng xem tình huống hiện tại, có lẽ hắn đã nhầm.

Xem ra, hắn nên vì chính mình một lần nữa quyết định, nếu manh mối không đúng, hắn sẽ lập tức bỏ qua Tỳ Luật, rời khỏi đây, tránh việc cùng Tỳ Luật đi vào chỗ chết.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.233133792877 sec