Diễm cơ của bá vươngDiễm cơ của bá vương - chương 10

Chương 10Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 4.2

Lúc này, trước đại môn phủ đệ. Đào Thiên Hương, Nhâm Ngạn cùng với xe ngựa, bị bọn thị vệ vây quanh, không khí dị thường khẩn trương.

Nhâm Ngạn đem nàng bảo hộ ở sau người, đối với bọn thị vệ quở trách, “Đây là người của Nhị điện hạ, các ngươi dám làm càn, quả thực không muốn sống nữa!”

Thị vệ đi đầu nói: “Thật xin lỗi, chúng thần có công vụ, chỉ cần là người bên trong phủ Nhị điện hạ, tạm thời đều không thể rời đi.”

“Ý của ngươi là sao?”

“Có chuyện gì ?” Tỳ Ngự không bao lâu đã xuất hiện ở trước đại môn, vẻ mặt đạm mạc, cả người tản mát khí thế không thể xâm phạm, ánh mắt lạnh lùng nhìn thị vệ dẫn đầu, “Là ai dám cả gan ở trước cửa phủ của bản điện hạ gây chuyện?”

“Nhị điện hạ, thật có lỗi.” Thị vệ đi đầu hướng hắn tạ lỗi, mới nói: “Ty chức có nhiệm vụ, phải truy bắt một nữ tử bên trong phủ Nhị điện hạ, sự tình vô cùng quan trọng thỉnh Nhị điện hạ phối hợp.”

Tỳ Ngự cau mày, cảm thấy không ổn, không nghĩ tới đối phương ra chiêu nhanh hơn hắn, “Chuyện là như thế nào? Mau nói rõ ràng.” Hắn uy nghiêm quát hỏi.

“Ngay tại thành nam hôm qua, một đám trẻ kinh hoảng báo lại, nói có nữ nhân ở trước mặt bọn chúng sử dụng yêu thuật, làm bọn chúng sợ tới mức không dám về lại đó. Theo điều tra, nữ tử kia là người trong phủ của Nhị điện hạ, bởi vậy chúng thần tạm thời an bài cho chúng đến nơi khác, kết quả không nghĩ tới, đêm xuống bọn chúng từng đứa một chết bất đắc kỳ tử, lại không có ngoại thương, có thể. . . . . . Là bị yêu thuật ám chí tử.”

Bọn nhỏ đã chết?

Đào Thiên Hương khiếp sợ mở to mắt. Không thể tin thời gian mới có một ngày, mà bọn chúng đã không còn ở trên đời này, bọn chúng chết còn giá họa lên người nàng sao?

“Vớ vẩn! Yêu thuật cái gì? Tất cả đều là bịa đặt, bản điện hạ tuyệt không cho phép các ngươi dùng cái lý do này để bắt người!” Tỳ Ngự khí thế kinh người hét lên.

“Nhưng hiềm nghi dành cho nữ tử này là sự thật.” Thị vệ đi đầu đột nhiên nhìn về phía nàng, “Chính là nàng ta sao?”

Đào Thiên Hương cả kinh, nếu không phải Nhâm Ngạn che chở cho nàng, có lẽ bọn thị vệ đó đã xông về phía trước, bắt lấy nàng.

“Vô luận có hiềm nghi hay không, bản điện hạ cũng không cho phép các ngươi chưa có chứng cớ xác thực đã dẫn người đi.”

“Nhị điện hạ, ngài đang gây trở ngại cho ty chức làm việc.” Thị vệ dẫn đầu không lùi bước, ngược lại đứng lên giằng co cùng Tỳ Ngự, “Đem một nữ nhân có khả năng yêu thuật giấu ở bên trong phủ, việc này nếu truyền ra ngoài, đối với danh dự của Nhị điện hạ sẽ có nhiều tổn hại, chẳng lẽ Nhị điện hạ không hiểu rõ sao?”

Tỳ Ngự lạnh lùng cười, “Ngươi hiện tại đang uy hiếp ta?” Chỉ cần bảo vệ nàng chu toàn, danh dự bị tổn thất một chút đâu xá gì, hắn căn bản không quan tâm.

Huống hồ việc này rõ ràng là vu oan giá họa, hắn càng không có lý do để bọn họ bắt nàng đi.

Hắn biết rõ, bất kể mình có giao Thiên Hương ra hay không , tình huống đối với hắn đều bất lợi, cho nên hắn không cần suy tính nữa. Người của hắn, hắn muốn tự mình bảo vệ.

“Ty chức chỉ nói thật, hi vọng Nhị điện hạ có thể thấy rõ tình hình, chớ đưa ra quyết định sai lầm.”

Đào Thiên Hương vừa nghe sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Tỳ Ngự, trong lòng lo lắng, từ phía sau Nhâm Ngạn đi ra, “Ngày hôm qua, người đi gặp bọn trẻ chính là ta, ta theo các ngươi đi, nhưng việc này không liên quan gì đến Nhị điện hạ, ngài hoàn toàn không biết gì hết.”

“Thiên Hương!” Tỳ Ngự kinh ngạc nhìn nàng, không nghĩ nàng lại chủ động bước ra.

“Ta hiện tại chỉ mới bị hiềm nghi mà thôi, còn chưa có chứng cứ khẳng định bọn nhỏ thật sự vì ta mà chết, không phải sao? Cho nên ta nguyện ý theo bọn họ để điều tra. Nếu như vậy chạy trốn, ta vĩnh viễn không thể rửa sạch được tai tiếng, cũng sẽ liên lụy đến Nhị điện hạ.”

Nàng đã gây thêm cho Tỳ Ngự lắm phiền toái, nếu bây giờ lại chạy trốn, hoặc khiến cho Tỳ Ngự vì bảo hộ nàng mà nổi lên xung đột với thị vệ, truyền ra ngoài, đối với hắn sẽ chỉ có ảnh hưởng không tốt.

Vì vậy tuy rằng nàng sợ hãi, cũng biết mình không thể trốn nữa, để tránh cho tình cảnh của hắn càng ngày càng khó khăn.

“Nhị điện hạ, chúng thần chỉ tạm thời giam nàng vào đại lao, điều tra rõ cái chết của bọn nhỏ này có liên quan đến nàng hay không. Nàng tạm thời an toàn. Nếu Nhị điện hạ tin tưởng nàng vô tội, thì hãy tìm ra chứng cớ chứng minh sự trong sạch của nàng, còn nếu ngài cố ý không cho ty chức mang nàng đi, chỉ làm càng tăng thêm hiềm nghi đối với nàng.” Thị vệ khách quan nói.

Tỳ Ngự càng nhíu chặt mi. Thiên Hương căn bản không hiểu, chuyện sẽ không đơn giản như vậy, giam nàng vào đại lao chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp khẳng định còn có những chuyện khác xảy ra.

Trông thấy hai bên tranh cãi dẫn tới không ít dân chúng vây xem, đều xì xào bàn tán, Đào Thiên Hương không muốn Tỳ Ngự lâm vào thế khó xử, liền chủ động đến trước mặt thị vệ, quyết định nói: “Ngươi đưa ta đi đi.”

“Thiên Hương!” Tỳ Ngự nóng lòng gọi tên nàng. Hắn không cần nàng vì hắn mà hy sinh như thế, càng không hi vọng nàng ở trong đại lao mà chịu khổ.

“Nhị điện hạ, ta tin tưởng ngài sẽ nghĩ ra cách giúp ta rửa sạch oan khuất.” Nàng cố gắng tươi cười một chút với hắn, “Ta ở trong lao chờ tin tốt của ngài, ngài không cần quá lo lắng, ta sẽ không sao.”

Tuy rằng, nàng không biết tương lai sẽ là tốt hay xấu, nhưng ngoài cách dũng cảm mà đối mặt ra, thì không còn con đường thứ hai để đi nữa rồi.

Họa là do nàng gây ra, nàng nhất định phải gánh, không thể lại tiếp tục liên lụy hắn. . . . . .

Đào Thiên Hương cuối cùng bị quan nha vương đô đưa đi, tạm thời giam trong đại lao, sau khi cái chết của bọn trẻ tra rõ ràng mới có thể kết luận nàng có tội hay không.

Nhưng lời đồn có liên quan đến nàng như một trận cuồng phong, lan ra ở vương đô với tốc độ nhanh chóng, khiến cho dân chúng bàn tán xôn xao –

Nghe nói Đào Thiên Hương là yêu nữ, có yêu pháp, hạ bùa chú, bọn nhỏ ở thành nam bị yêu pháp của nàng hại chết, không có ngoại thương gì lại chết không nhắm mắt, khiến người ta nhìn thấy sởn gai ốc. . . . .

Nghe nói Tỳ Ngự bị nàng mê hoặc, đem nàng giấu trong phủ, để nàng hại người, có ý đồ che đậy cho nàng, có thể nói đã bị sắc đẹp làm cho mê muội không còn lý trí. . . . . .

Nghe nói bệnh tình của Tỳ Vương ngày càng nghiêm trọng, là do Đào Thiên Hương hạ chú làm hại, Tỳ Ngự vì ngôi vị giở mọi thủ đoạn, thậm chí ngay cả yêu thuật cũng dám dùng, quả thật là quá điên rồ. . . . . .

Có người nhân cơ hội này đi tung tin đồn, không đúng chân tướng sự thật, hình tượng của Tỳ Ngự cũng xấu đi, không bao lâu sau thanh danh của hắn liền xuống dốc không phanh, mà ngay cả triều thần cũng bàn ra tán vào về hắn.

Mặc kệ Đào Thiên Hương có phải thật yêu nữ hay không, danh tiếng của Tỳ Ngự thật sự đã bị bôi nhọ hoàn toàn, muốn thay đổi phản cảm của mọi người đối với hắn rất khó.

Với việc bị người khác lợi dụng cơ hội bôi nhọ thanh danh, Tỳ Ngự sớm đã lường trước được, cho nên không có kinh ngạc. Giờ phút này, hắn căn bản vô cảm với lời đồn ảnh hưởng đến hắn, mà chỉ muốn nhanh giải cứu Đào Thiên Hương đang ở trong đại lao ra ngoài.

Nhưng những đứa trẻ này đều đã chết, không đối chứng được, hơn nữa bên ngoài lại đang đồn đãi xôn xao nói nàng là yêu nữ, tình cảnh đối với nàng quả thật rất bất lợi.

Mà tin đồn Đào Thiên Hương hạ chú, hại bệnh tình của Tỳ Vương trầm trọng thêm lại gây nên một trận sóng gió trong cung, lũ triều thần vì vậy mà đối với nàng vô cùng sợ hãi –

“Mau chóng đem yêu nữ kia xử tử đi!”

“Đúng vậy, đừng để cho ả lại hạ chú hại thêm ai nữa, làm mọi người không thể yên tâm!”

Trong triều, theo ý kiến của bách quan, Tỳ Ngự và Tỳ Luật đang cạnh tranh ngôi vua, mà Tỳ Vương bị bệnh đang tĩnh dưỡng, nên vào thời gian này đều doTể tướng chủ trì lâm triều.

“Bản điện hạ đã nói, nàng không phải yêu nữ, cũng không thể biết yêu thuật, chẳng qua là mọi người chưa từng gặp thuật chướng nhãn (qua mắt) mà thôi.” Tỳ Ngự nghiêm mặt lạnh lùng, giải thích trước triều thần, “Huống hồ nếu nàng thật sự là yêu nữ, đã bị giam ở đại lao nhiều ngày như vậy, mà không thấy tên cai ngục nào bị yêu thuật của nàng làm hại chứ.”

“Có lẽ. . . . . . nàng biết rõ tạm thời không nên sử dụng yêu thuật, nên những tên cai ngục mới có thể sống sót.” Một người trong đó nói.

“Còn nữa, lời đồn vương vì bị yêu thuật mà bệnh nặng, Nhị điện hạ giải thích như thế nào? Có câu là không có lửa làm sao có khói, chuyện tất có nguyên nhân.” Lại có một người hỏi.

“Hừ! Muốn gán tội cho người khác, còn sợ không tìm ra chuyện để vu oan sao?”

Tỳ Luật ngay từ đầu giữ im lặng, lẳng lặng nhìn Tỳ Ngự biện hộ sự trong sạch cho Đào Thiên Hương, tới bây giờ mới mở miệng, “Các vị, nếu Vương đệ luôn miệng nói nữ tử kia là vô tội, mà cái chết của bọn trẻ cũng không có căn cứ xác thực chứng minh nữ tử kia có liên quan, chi bằng. . . . . . Sẽ làm một thử nghiệm, để trời nói cho chúng ta biết, nữ tử kia rốt cuộc là có trong sạch hay không.”

Quần thần rộ lên, “Đại điện hạ, ý của ngài sẽ không phải là. . . . . . Muốn dùng chân thật chi hỏa?”

Tỳ Ngự kinh động nhíu chặt mày, không ngờ Tỳ Luật lại tính toán ác độc như thế, muốn đẩy Đào Thiên Hương vào chỗ chết.

“Đúng vậy, chính là chân thật chi hỏa.” Hắn cười nhẹ, “Nếu nàng có thể thuận lợi qua được chân thật chi hỏa, nghĩa là trời chứng nhận trong sạch của nàng, chúng ta cũng không thể nói gì.”

Chân thật chi hỏa là một loại hoả hình Tỳ Quốc lưu truyền đã lâu, bình thường dùng trên thân tội nhân để xem xét, nếu tội nhân bình yên sau hoả hình, tất là trời cho rằng người này không có tội, có thể phóng thích, ngược lại nếu tội nhân chết, nghĩa là người này thật sự có tội, nên bị trời trừng trị.

Người chịu hình phạt sẽ bị cột vào trên một cọc gỗ, sau đó lấy người đó làm tâm, ở khoảng cách hai bước bày củi xung quanh rồi đốt. Số lượng củi lửa phải lớn, chiều rộng khoảng ba bước, cao hơn nửa thân người, khi lửa ở bên ngoài bắt đầu nổi lên, ngọn lửa sẽ dần lan vào trong, bao vây tội nhân.

Nếu tội nhân có thể từ trong đám lửa chạy ra, hoặc khi ngọn lửa tắt mà vẫn còn sống, như vậy tội nhân thông qua thử thách. Chỉ là từ xưa đến nay, không ai có thể sống sót từ trong hoả hình đi ra, tất cả bọn họ đều hỏa hình nướng chết, tử thi rất là đáng sợ.

Tỳ Luật không hề e ngại nhìn chằm chằm Tỳ Ngự, hắn muốn Tỳ Ngự bất lực trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu mến chết trong đám cháy, dùng chuyện này để đả kích hắn.

Đào Thiên Hương ở hoả hình mà chết, mọi người sẽ càng khẳng định nàng là yêu nữ, chuyện Tỳ Ngự từng che giấu yêu nữ vĩnh viễn không thể thay đổi, thậm chí mất đi tư cách kế thừa vương vị.

Triều thần sau khi bàn bạc, cảm thấy cách này có thể làm, nếu tranh cãi mãi mà vẫn không xong, không bằng để trời quyết định Đào Thiên Hương rốt cuộc có tội hay không.

Tể tướng thấy trừ Tỳ Ngự ra, thì các quan đều đã đồng ý dùng chân thật chi hỏa để giải quyết chuyện này, liền mở miệng quyết định, “Nếu đã vậy, thì tiến hành chân thật chi hỏa để định xem Đào Thiên Hương có tội hay không.”

Trông thấy không thể ngăn cản nàng đối mặt với hoả hình, Tỳ Ngự hai tay nắm chặt thành quyền, âm thầm cắn răng, trong lòng hắn hiểu được, khẳng định hết thảy lại là Tỳ Luật giở trò, chính là muốn đả kích hắn.

Nhưng hắn sẽ không bị đánh ngã, cũng sẽ không để cho nữ nhân mình yêu quý chịu hình phạt, chết oan uổng.

Sau khi kết thúc buổi lâm triều, Tỳ Ngự lập tức trở lại phủ, cấp bách triệu Minh Kiến và Nhâm Ngạn, nói ra quyết định của mình.

“Ta dự định cướp ngục, vô luận như thế nào cũng phải cứu Thiên Hương ra ngoài trước giờ thi hành hỏa hình.”

“Điện hạ xin hãy bình tĩnh.” Minh Kiến lo lắng ngăn cản, “Đại điện hạ khẳng định đã đoán được ngài sẽ cướp ngục, nếu ngài làm như vậy, sẽ trúng kế của hắn. Hắn sẽ không đơn giản chỉ ở ngoài ngăn cản ngài cướp ngục, nếu để người ngoài biết Nhị điện hạ vì nữ nhân phạm tội mà cướp ngục, hành động không khôn khéo, tình cảnh sẽ càng thêm gian nan.” Hiện tại, chủ tử đang phẫn nộ tột cùng, làm việc liều lĩnh, hắn tuyệt không để cho chủ tử xúc động thêm nữa, như vậy tinh hình chỉ càng thêm rối ren, không xoay chuyển được.

“Chẳng lẽ ngươi muốn ta trơ mắt nhìn nàng chịu hoả hình mà chết?” Tỳ Ngự gầm lên giận dữ “Nàng vô tội, nàng vì ta mới bị người hãm hại, ta tuyệt đối không để Tỳ Luật có thể đắc ý!”

“Điện hạ, ngài làm như vậy là tự mình phá hủy mình trước ——”

“Đủ rồi, không cần nói nữa!” Tỳ Ngự ngắt lời Minh Kiến, “Ý ta đã quyết, nếu ngươi không giúp mà còn muốn tiếp tục can ngăn, vậy hãy đi đi.”

Nếu cứu nàng sẽ khiến hắn mất quyền kế thừa, hắn cũng không sợ. Ở trong lòng hắn, nàng là quan trọng nhất, hắn thà rằng vứt bỏ vương vị chứ không thể mất nàng.

Cho dù là sinh ly hay tử biệt, hắn đều không muốn, cho dù phải trả bất cứ giá nào để đổi lấy nàng, hắn đều chấp nhận, không một câu oán trách.

Minh Kiến than nhẹ một tiếng, nếu chủ tử đã cố ý, hắn và Nhâm Ngạn chỉ có thể tuân lệnh, mong có thể thuận lợi cứu Đào cô nương. Nếu ngộ nhỡ nàng có mệnh hệ nào, bọn họ thật lo lắng không biết chủ tử sẽ chịu đựng ra sao.

Dù sao, tình trạng cũng đã bất lợi lắm rồi, lại ngày càng trở nên xấu hơn, vậy thì liều mạng đi.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Diễm cơ của bá vương - chương 10 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Diễm cơ của bá vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Diễm cơ của bá vương - chương 10. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22886300087 sec