Devergent  Những kẻ bất khả trị (Divergent #1)Devergent Những kẻ bất khả trị (Divergent #1) - chương 39

Chương 39Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG 38

TOBIAS QUAY ĐẦU lại, và đôi mắt sẫm màu của anh nhìn tôi. Lông mày anh se lại. Anh đứng dậy. Trông bối rối. Anh giương súng lên.

“Hạ vũ khí xuống,” anh nói.

“Tobias,” tôi gọi, “anh đang kẹt trong trình mô phỏng thôi.”

“Hạ vũ khí xuống,” anh lặp lại. “Không tôi bắn.”

Jeanine nói anh không biết tôi. Jeanine cũng nói rằng trình mô phỏng sẽ biến bạn bè anh thành kẻ thù. Anh sẽ bắn tôi nếu buộc phải thế.

Tôi thả súng xuống chân.

“Hạ vũ khí xuống,” Tobias la lên.

“Em hạ rồi,” tôi nói. Một giọng nói trong đầu bảo tôi rằng anh không nghe thấy tôi, anh không nhìn thấy tôi, anh không biết tôi. Mắt tôi cay xè. Tôi không thể chi đứng một chỗ cho anh bắn được.

Tôi chạy về phía anh, chụp lấy cổ tay anh. Tôi cảm giác được bắp thịt anh khi anh siết cò và hụp đầu xuống vừa kịp lúc. Viên đạn bắn trúng bức tường sau lưng tôi. Thở hổn hển, tôi đá vào xương sườn anh và cố hết sức vặn tay anh qua một bên. Anh thả rơi súng.

Đấu tay đôi tôi không thắng được Tobias. Tôi biết điều đó. Nhưng tôi phải phá hủy cái máy tính. Tôi sụp xuống lấy khẩu súng, nhưng trước khi tôi chạm tay tới được thì anh đã chụp được người tôi và vặn tôi qua một bên.

Tôi trừng mắt nhìn vào đôi mắt sẫm và đầy mâu thuẫn của anh trong một tích tắc trước khi anh thoi một cú vô hàm tôi. Đầu tôi vặn qua một bên và tôi vùng vẫy thoát ra, vung tay lên che mặt. Tôi không được té; tôi không được té nếu không anh sẽ đã tôi, và lúc đó sẽ tệ hơn, tệ hơn rất nhiều. Tôi lấy gót chân đá mạnh khẩu súng về phía sau để anh không lấy nó được, và mặc kệ cái hàm đang đau thốn, tôi đá anh một phát vô bụng.

Anh chụp được chân tôi và kéo mạnh, khiến tôi ngã, vai đạp xuống sàn. Cơn đau làm hai khóe mắt tôi tối đen. Tôi nhìn lên. Anh vung chân ra sau, sắp sửa đá tôi và tôi phải bò trên gối, vươn tay ra để lượm khẩu súng. Tôi không biết mình sẽ làm gì với nó nữa. Tôi không thể bắn anh, không thể bắn anh, không thể. Anh vẫn còn ở đâu đó trong con người kia.

Anh nắm tóc tôi và kéo tôi qua một bên. Tôi với ra sau và nắm lấy cổ tay anh, nhưng anh quá khỏe và trán tôi bị đập vô tường.

Anh vẫn còn ở đâu đó trong con người kia.

“Tobias,” tôi gọi.

Có phải nắm tay của anh nới lỏng ra không? Tôi xoay người và đá lại, gót chân tôi đã trúng chân anh. Khi tóc tôi đã trượt khỏi những ngón tay anh, tôi lặn xuống tìm khẩu súng và ngón tay tôi nắm chặt khối kim loại sắc lạnh. Tôi nằm ngửa ra sau và chĩa súng vào anh.

“Tobias,” tôi nói. “Em biết anh ở trong đó.”

Nhưng nếu đúng vậy, anh đã không bắt đầu tiến về phía tôi như thể lần này chắc chắn sẽ lấy được mạng tôi như thế kia.

Đầu tôi nhức bưng bưng. Tôi đứng dậy.

“Tobias, làm ơn đi mà.” Tôi van nài. Tôi cầu xin. Nước mắt làm mặt tôi nóng bừng. “Xin anh. Nhìn thấy em đi mà.” Anh bước về phía tôi, cử động của anh nguy hiểm, nhanh và mạnh mẽ. Khẩu súng trong tay tôi run lên. “Làm ơn nhìn thấy em đi, Tobias, xin anh đấy!”

Ngay cả khi anh cau mày, ánh mắt anh vẫn ân cần làm sao, và tôi nhớ miệng anh hay cong lên như thế nào mỗi khi anh cười.

Tôi không thể giết anh. Tôi không chắc mình có yêu anh hay không, không chắc đó có phải là lí do hay không. Nhưng tôi chắc mình biết anh sẽ làm gì nếu đổi vị trí cho tôi. Tôi chắc rắng không có gì xứng đáng để đổi lấy sự sống của anh.

Tôi đã làm điều này trước đây – trong bối cảnh kinh hoàng của tôi, với một khẩu súng trong tay, một giọng nói hét bảo tôi phải ra tay bắn những người tôi yêu thương. Tôi đã tình nguyện chết thay vì làm thế, lần đó, nhưng tôi không biết làm sao chuyện đó có thể cứu tôi bây giờ. Nhưng tôi chỉ biết, tôi biết việc đúng đắn phải làm là gì.

Ba tôi nói – từng nói – rằng trong sự hy sinh có ẩn chứa sức mạnh.

Tôi xoay khẩu súng trong tay và ấn vào tay Tobias.

Anh dí nòng súng vào trán tôi. Nước mắt tôi đã thôi không chảy nữa và không khí chạm vào da tôi lạnh ngắt. Tôi vươn tay ra và áp lòng bàn tay mình lên ngực anh để có thể nghe thấy tim anh đập. Ít ra tiếng tim đập này vẫn là của anh.

Súng. Có lẽ để anh bắn tôi sẽ dễ như trong bối cảnh kinh hoàng, như trong những giấc mơ của tôi. Có lẽ chỉ một tiếng nổ thôi, và ánh sáng sẽ chan hòa, và tôi sẽ thấy mình ở trong một thế giới khác. Tôi đứng yên và chờ đợi.

Liệu tôi có được tha thứ cho những điều tôi đã làm để đến được đây không nhỉ?

Tôi không biết. Tôi không biết.

Xin anh.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Devergent Những kẻ bất khả trị (Divergent #1) - chương 39 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Devergent Những kẻ bất khả trị (Divergent #1)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Devergent Những kẻ bất khả trị (Divergent #1) - chương 39. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.256101131439 sec