Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 95

Chương 95Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Quyển 2

Chương 35: Đại Kết Cục

Edit: August97 (LQĐ)

Công kích mãnh liệt, hoàn toàn là thực chiến, Vãn Thanh là một nữ tử nhỏ yếu, dĩ nhiên không thể địch lại quyền cước mạnh mẽ như thế của ông ta, nàng liên tiếp lùi về phía sau, vết thương trên người cũng nhiều hơn, Vương Nguyên Bá thấy công kích hữu hiệu, một chiêu lại một chiêu đánh tới.

"Phốc!"

Nhận một đòn nghiêm trọng, lan can thô to va chạm với thân thể Vãn Thanh bị gãy thành hai nửa, vết thương trước ngực đau đớn vô cùng, chỗ bị Vương Nguyên Bá đánh bị thương cũng bắt đầu bỏng rát. (Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)

Dưới đài, Phó Lăng Thiên kích động đứng lên, khẩn trương nhìn Vãn Thanh khó nhọc tránh né công cước của ông ta, kích động muốn nhảy lên võ đài, lại nhẫn xuống không dám vọng động. Nếu lúc này hắn xông lên đài sẽ khiến Vãn Thanh phân tâm, hơn nữa cho dù hắn lên đài cũng không chắc có thể bình yên mang Vãn Thanh rời đi, chưởng môn những môn phái từng bị Vãn Thanh đánh bại đã sớm ôm hận trong lòng, nếu lúc này hắn có hành động gì, sợ là bọn họ sẽ đứng ra trợ giúp Vương Nguyên Bá đối phó hai người.

Giấu đi sự lo lắng trong lòng nhìn lên võ đài, hi vọng tình trạng có thể khá hơn một chút, nhưng cuối cùng tình huống lại nằm ngoài dự liệu của hắn.

Nặng nề bị Vương Nguyên Bá đánh trúng, một cước của ông ta đạp Vãn Thanh vào trong góc, nhìn nam nhân đang dần tiến tới gần, muốn ngưng tụ chưởng lực đánh ông ta, nhưng bàn tay đã không còn sức lực.

Nhìn thấy bộ dáng chật vật của Vãn Thanh, Vương Nguyên Bá nở nụ cười tà ác, lại tung một đấm sượt qua tóc nàng, kinh hiểm tránh thoát, Vãn Thanh tức giận, đạp một cước đạp vào dưới háng ông ta, hiển nhiên ông ta không ngờ Vãn Thanh lại muốn đạp hạ thân của mình, Vương Nguyên Bá đau đớn hét lên, che hạ thân, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Vãn Thanh, cả người rơi vào hố sâu giữa võ đài.

Dưới đài truyền đến âm thanh thổn thức, đa số đều cười Vãn Thanh bỉ ổi cũng như tình huống kinh hiểm vừa rồi.

Vương Nguyên Bá cuộn người trên võ đài, lực đạo của Vãn Thanh quá lớn, đau đến ông ta không còn sức lực.

Mặc dù không muốn dùng loại thủ đoạn này ngăn cản ông ta, nhưng hiện giờ cũng chỉ có biện pháp này, Vãn Thanh nhíu mày, một quyền đánh xuống, nhưng dù trên người bị thương, tay chân Vương Nguyên Bá vẫn hết sức nhanh nhẹn, quay người tránh thoát công kích của Vãn Thanh

Lúc sau hai người đánh ngang nhau, dù sao lúc trước ông ta bị thương rất nhiều, muốn khôi phục cũng không thể nhanh như thế, vết thương của Vương Nguyên Bá cũng khiến công kích của ông ta chậm lại

Hai khắc sau (30 phút) vẫn chưa thể kết thúc cuộc chiến, những phen tránh thoát kinh hiểm khiến người ta ngạt thở, Vương Nguyên Bá chống người vào một thân cột thở hổn hển, Vãn Thanh đứng đối diện ông ta, tìm kiếm nơi có thể đột phá.

Đột nhiên giữa không trung truyền đến một tiếng thét, giọng nữ bén nhọn chói tai, theo bản năng nhìn về hướng đó, Vãn Thanh chỉ kịp nhìn thấy một phi đao bay tới, cắm sâu vào ngực nàng.

Trước mắt mơ màng, hơi tối, nhưng trước khi ngã xuống, Vãn Thanh đã kịp dùng hết toàn lực đánh một chưởng về phía Vương Nguyên Bá cùng một bóng dáng đỏ rực vừa xông lên võ đài, sau khi thấy hai bóng người kia ngã xuống, tầm mắt mơ hồ, Vãn Thanh tựa người vào cây cột bên cạnh, ánh mắt trống rỗng, không thấy rõ người vừa tập kích nàng là ai, chỉ có thể nhận thấy phi đao này có độc, chất độc đang dần dần ăn mòn cơ thể nàng.

Phó Lăng Thiên nhảy lên đài, chạy nhanh tới bên cạnh Vãn Thanh, âm thanh cuối cùng bên tai nàng là tiếng hét chấn động của hắn. Đầu óc hỗn loạn, rốt cuộc không chống cự nổi tiếng gọi trong lòng, trước mặt nàng bỗng tối sầm, Vãn Thanh hôn mê bất tỉnh.

--- ------ ------ ------ ------ ------ -------

Không biết qua bao lâu, trong đầu dần dần có ý thức, nhưng thủy chung mí mắt vẫn nặng nề không nâng dậy nổi, Vãn Thanh nhíu mày, loáng thoáng nghe thấy giọng nói hưng phấn cùng âm thanh binh bang truyền tới bên tai, trong đầu thoáng qua một bóng dáng màu trắng, linh hoạt kì ảo vẫn không ngừng quyến luyến trong trí nhớ của nàng, đã đến lúc ngươi phải trở về, trở về đi, trở về đi.

Đầu đau như muốn nứt ra, không lâu sau đó, nàng lại không còn ý thức.

Lặp lại mấy lần, Vãn Thanh cũng không biết nàng đang ở nhân gian hay địa ngục, giọng nói kia vẫn vang vọng bên tai không hề biến mất, có thể nghe thấy bên tai truyền đến giọng nói của đám người Dung Chỉ cùng Phó Lăng Thiên, lại thủy chung không mở mắt ra được.

"Công tử, ăn cơm."

Bên ngoài sơn trang nghỉ mát, Bảo Cầm đặt khay thức ăn trước mặt Dung Chỉ, nhìn sắc mặt tái nhợt trước mắt, Dung Chỉ đã gầy gò không ít, cảm thấy đau lòng.

Kể từ khi tiểu thư trúng độc mê man tới nay, hầu như Dung Chỉ đều hầu hạ bên cạnh tiểu thư, đã gần một năm, nhưng thủy chung không xa không rời, mỗi ngày ăn cơm cũng ăn bên cạnh nàng, tắm ngủ cũng không chịu rời xa, giống như nếu để nàng rời khỏi tầm mắt hắn một giây, hắn liền không yên lòng.

"Huynh đi tắm trước đi, ta muốn nói chuyện với Vãn Thanh một lát." Ngoài cửa truyền đến một giọng nói nhu hòa, Bảo Cầm quay đầu lại, Tư Mã Công Tử bước vào, lần trước sau khi hắn trở về, biết tin tiểu thư trúng độc hôn mê cũng một mực ở lại sơn trang này cùng nàng.

Nói thật có lúc Bảo Cầm rất hâm mộ tiểu thư, không những từ nhỏ được phụ mẫu thương yêu, lúc trưởng thành còn tìm được một đức lang quân ưu tú, cho dù bị hưu nhưng vẫn có những nam nhân bực này vây quanh, nay trúng độc hôn mê một năm, nhưng cũng chưa hề thấy bọn họ dao động.

"Bảo Cầm." Ngoài cửa truyền đến gọi nhẹ nhàng, Bảo Cầm ngẩng đầu đi ra, đã thấy Đại Thiếu Gia phong trần mệt mỏi chạy tới. (Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)

"Tiểu thư tỉnh chưa?"

Bảo Cầm lắc đầu, vẫn là vẻ mặt thất vọng trước sau như một, bước vào trong phòng, thở dài, Bảo Cầm đi ra ngoài, bên kia, Phó Lăng Thiên cũng bưng chén thuốc đi tới.

Trong lòng hâm mộ tiểu thư tốt số, nhưng cũng cảm thấy đáng tiếc thay mấy vị công tử này. Đều là nam nhân tuổi trẻ, lại cam nguyện lãng phí thanh xuân của mình trên người tiểu thư, nhắc tới cũng cảm thấy kỳ quái, đại phu sớm nói mặc dù tiểu thư trúng kỳ độc, sau khi ăn thuốc giải, phần lớn độc tố đã được bức ra hết, mạch tượng đều bình thường, nhưng một năm qua vẫn không tỉnh lại, đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, đại phu cũng không trả lời được.

Trước mắt chạy tới một bóng dáng vàng nhạt, Bảo Cầm vội vàng hốt hoảng né tránh, quay đầu nhìn lại, thì ra là thiếp thất của đại công tử - Mộ Chiết Lan tới, gương mặt lo lắng đầy gấp gáp, cũng không biết là vì tiểu thư hay vì đại thiếu gia

"Thanh Nhi, Thanh Nhi." Bên tai không ngừng truyền đến tiếng nói của nữ nhân cùng tiếng ngăn trở của nam nhân, đầu Vãn Thanh hơi đau, nhưng thủy chung vẫn không thể mở mắt ra.

"Ngươi làm gì vậy, chớ quấy rầy Thanh Nhi." Nghe thấy giọng nói của Mộc Vân Hạc, Vãn Thanh nhíu mày, hình như giọng nói của nữ nhân là Mộ Chiết Lan.

"Thật sự xin lỗi phu quân, vì thiếp quá nhớ Thanh Nhi mà thôi."

Giọng nói uất ức mangg theo tiếng khóc nức nở tử trong nhà chạy ra ngoài, nghe tiếng bước chân, có vẻ đã chạy đi.

Vãn Thanh nhíu mày, dùng hết sức lực toàn thân nghĩ mở mắt nhưng thủy chung không mở được, màn đêm tăm tối trong đầu lại bắt đầu xuất hiện một điểm trắng lớn chừng bàn tay, điểm trắng từ từ lớn dần, biến thành một nữ nhân áo trắng.

Thiếu nữ mặc trường sam màu trắng, y phục đơn giản, lại hết sức mỹ lệ, khi thấy rõ khuôn mặt kia thì Vãn Thanh cả kinh, lại giống nàng như đúc.

"Cô… cô là ai ?"

"Ta… ta chính là cô mà, cô chiếm thân thể của ta, sao còn hỏi ta là ai?"

Trên khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng, vẻ mặt thân thiện nhìn Vãn Thanh.

"Cô vốn là Mộc Vãn Thanh?" Thử hỏi thăm, Vãn Thanh hơi thấp thỏm, nếu thật sự là như thế, chẳng lẽ nàng ta tới đoạt thân thể nàng .

"Ừ." Thiếu nữ gật đầu, đôi mắt vốn yếu đuối giờ lại tràn đầy tức giận.

"Cô muốn trở về thân thể của cô?"

"Không, ta tới cứu cô."

Ánh mắt xinh đẹp chăm chú nhìn Vãn Thanh, thiếu nữ cúi đầu, mỉm cười, "Ta sống trên thế giới của cô rất vui vẻ, mặc dù nơi này có rất nhiều người ta nhớ thương, nhưng thông qua cô ta biết được bọn họ không có việc gì, hơn nữa ta tin tưởng cô, sẽ chăm sóc cho bọn họ tốt hơn ta, ta không thể quyến luyến trần thế này nữa rồi, ở thế giới kia, ta đã tìm được hạnh phúc của riêng mình." (Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)

Nói xong, gương mặt nữ tử ửng hồng, thấy Vãn Thanh vẫn đang nhìn mình thì hơi ngượng ngùng, "Trước khi bất tỉnh cô trúng một loại độc gần giống như độc dược cũng gần giống như thảo dược, dù ăn thuốc giải nhưng vẫn bất tỉnh, là vì thảo dược phát huy nhanh, tiến vào đầu óc của cô, khống chế hoạt động của não."

"Vậy làm sao ta mới có thể tỉnh."

"Yên tâm, đến lúc, tự nhiên sẽ tỉnh." Trong đầu vang vọng những lời cuối cùng này, thiếu nữ kia liền biến mất.

Lần nữa có ý thức, Vãn Thanh cử động tay mình, cho rằng lần này vẫn còn trong ảo giác, thất vọng không dám mở mắt, đưa tay bắt được mảnh chăn bên cạnh, đột nhiên trừng mắt, lại thấy nàng đang nằm trên giường.

Kinh ngạc mở rộng tầm mắt, Vãn Thanh vui mừng quét mắt nhìn một vòng trong phòng, Dung Chỉ nằm bên giường đã ngủ rồi, Tư Mã Lưu Vân xem chừng thức ăn cũng ngủ thiếp đi trên bàn, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, xem ra đã là ban đêm, bên ngoài cũng không có người nào đi qua, đưa tay chạm vào cánh tay Dung Chỉ, xúc cảm chân thật khiến Vãn Thanh vui mừng, xem ra nàng thật sự đã tỉnh.

"Thanh Nhi?... Dung Chỉ nói mê, mở mắt ra đã nhìn thấy Vãn Thanh đang mỉm cười nhìn hắn, cho là mình đang nằm mơ, đưa tay bấm véo mặt, trên khuôn yêu mị đầy vẻ vui mừng, đưa tay ôm lấy Vãn Thanh, một cái ôm chặt giãy bày nhớ cung cùng vui mừng của hắn.

Bảo Cầm bưng trà đi vào, thấy Vãn Thanh tỉnh dậy, một đường chạy ra ngoài, từ các nơi trong sơn trang truyền đến tin tức tiểu thư đã tỉnh.

Vãn Thanh tỉnh, không bao lâu sau tin tức này đã truyền khắp kinh thành, trong vòng vài ngày, mấy người Phó Lăng Thiên đã lần lượt tới sơn trang.
(Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)
Sau khi tỉnh lại, Vãn Thanh cũng nghe Dung Chỉ tự thuật chuyện xảy ra trong một năm này.

Ban đầu sau khi Vãn Thanh hôn mê, một chưởng cuối cùng đánh về phía Vương Nguyên Bá đã đánh nát lục phủ ngũ tạng của ông ta, phun máu hôn mê, nữ nhi của ông ta cũng bị chấn động tinh thần, nhưng vẫn là thừa dịp hỗn loạn hạ độc Vãn Thanh, Phó Lăng Thiên đã dùng thân phận Thừa tướng kể đầu đuôi sự việc, mọi người nghe xong đều cảm thấy trừng phạt cha con Vương Nguyên Bá là đúng người đúng tội, nhao nhao cầm vũ khí lên trợ giúp triều đình.

Dĩ nhiên họ cũng không hoàn toàn vì nghĩ cho triều đình, cũng vì Vãn Thanh là minh chủ võ lâm tương lai, dù sao Phó Lăng Thiên cùng đi với nàng, xem như cùng một bang phái.

Sau khi chuyện bên này kết thúc, bên Mộ Dung Yên truyền tới tin tức có hai con tin chạt trốn, đợi ba ngày ở sơn trang, chờ Tư Mã Lưu Vân cùng Mạc Tử Thần mang theo tin tức hai người trở về, thì ra Tư Mã Lưu Vân đã sớm tỉnh lại, nhưng vì muốn Vãn Thanh lo lắng cho mình mới cố ý giả vờ chưa tỉnh, trong lúc ngủ mơ nghe thấy đám người Vãn Thanh đối thoại liền quyết định đến đó nằm vùng. (Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)

Hành động tiêu diệt sau đó được tiến hành thuận lợi hơn rất nhiều, Mộ Dung Yên không chịu buông nghiệp lớn, dẫn theo hơn vạn tinh binh tấn công thành trì, nhiều lần thất bại, cuối cùng bị Phó Lăng Thiên mang binh trấn áp, trong hỗn loạn bị chết dưới tay hắn.

Cha con Vương Nguyên Bá cũng bị áp giải hồi kinh, để Hoàng đế hạ lệnh xử trí, nghe nói Nhược Nhan công chúa coi trọng hoàng tử nước láng giềng, tháng trước đã thành hôn.

Mộc Thiên Hải vì nhi tử có công trấn áp phản tặc, chức quan hai người cũng thăng hai cấp, rất được Hoàng đế coi trọng

Đảo mắt đã tỉnh lại được hai tuần, mấy ngày nay đều có người đến thăm nàng, Mộc Thiên Hải muốn mang Vãn Thanh trở lại kinh thành, bị Vãn Thanh quả quyết cự tuyệt, có Dung Chỉ ở đây, nàng cũng không muốn đi.

Mộc Thiên Hải cũng là người phân rõ phải trái, khai thông với Vãn Thanh một phen, liền cười rời đi, hôm nay tỉnhlại đã rất may mắn, chỉ cần nữ nhi hạnh phúc, chính là điều ông mong muốn.

Ở sơn trang ở gần một năm, Vãn Thanh nghĩ thật lâu mới quyết địnhtới lúc cáo biệt.

Sau khi nói với Phó Lăng Thiên, mặc dù hắn khuyên nhủ Vãn Thanh không ngừng nhưng cuối cùng vẫn đồng ý, sống cùng Tư Mã Lưu Vân tình cảm cũng trở nên hài hòa, Vãn Thanh biết mình động lòng với hắn, Dung Chỉ cũng hết sức săn sóc nói cho nàng biết, hắn không phản đối Tư Mã Lưu Vân cùng đi với bọn họ, Vãn Thanh đã hỏi hắn tại sao, hắn chỉ nói so với việc mất nàng, càng hy vọng thấy nàng vui vẻ. (Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)

Trải qua một năm quen biếtm trong lòng Tư Mã Lưu Vân cũng đã khẳng định nhân phẩm của Dung Chỉ, hắn đã nói vậy dĩ nhiên sẽ không cự tuyệt, tất nhiên quan trọng nhất vẫn là vị trí của hắn trong lòng Vãn Thanh, đã không có người nào có thể so sánh. Cứ như vậy, trở thành ba người xuất hành. (Chỉ có tại Diễn-đànn-Lê-Quý-Đônn)



Ba tháng sau:

Đỉnh núi Cực Nhạc Phong.

"Hôm nay ngươi làm cơm đi!" Trong nhà cỏ truyền đến tiếng ônf ào của nam nhân, Tư Mã Lưu Vân chống hông nhìn nam nhân vẻ mặt nhàn nhã trước mắt, tức giận bất bình.

Không chút động tĩnh, nhìn hai người Dung Chỉ cùng Vãn Thanh rụt đầu tiếp tục giả vờ chết, nổi giận tiến lên nắm lấy cổ áo Dung Chỉ."Tiểu tử ngươi đừng có giả bộ ngốc, ngươi cho rằng ta đi theo là làm hạ nhân à?!"

Dung Chỉ tà mị cười một tiếng, khóe môi nở một nụ cười đẹp mắt, "Thanh nhi thích ăn món ăn ngươi làm, ai bảo thủ nghệ của ngươi tốt hơn ta."

Nghe qua là lời tán dương, Tư Mã Lưu Vân đỏ mặt buông vạt áo hắn ra, xoay người đi tới nhà bếp, nửa đường lại giống như nghĩ tới cái gì không đúng.

"Thanh Nhi…"

Giữa sườn núi truyền đến tiếng la của nam nhân, Vãn Thanh đưa mắt nhìn xuống, hôm nay đám người Phó Lăng Thiên, Mạc Tử Thần, Phong Huyền Dịch, Mộc Vân Hạc đều đến.

Nhìn thây sự quan tâm trong mắt mấy người, Vãn Thanh vui mừng, Phong Huyền Dịch trước kia luôn thích sỉ nhục nàng giờ đây cũng ôn hòa hơn rất nhiều.

Thỉnh thoảng trên đỉnh núi truyền đến tiếng nói cười của mấy người, trong tiếng gió, nhìn như bình yên cũng không biết sóng ngầm giữa mấy người. Bình yên quá lâu, sóng lớn sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Nhưng cơn bão tình yêu này, có thể trốn được bao lâu đây?

Hạnh phúc một ngày là một ngày, có nàng ở đây, khắp nơi đều là bầu trời trong xanh.

Hết trọn bộ.

Có thêm một ngoại truyện của Mộ Dung Thanh Yên. Sẽ đăng sau hoặc đăng kèm với EBOOK

--- ------oOo---- -----


Lời của editor

Đây là bộ đầu tay của August97 mình.
Theo ý kiến cá nhân, mình thấy bộ này không được hấp dẫn lắm, thiếu tình tiết gay cấn, cái kết cũng không được thỏa đáng.
Nhưng dù sao cũng là công sức suốt 4 tháng rưỡi của mình, truyện là bước đệm đầu tiên của mình trên con đường edit, mong các bạn vui vẻ đón nhận.
Truyện cần có thời gian beta lại và làm Ebook. Sẽ mất khoảng 1 tháng cho công đoạn này. Mình sẽ cố gắng chỉnh sửa để có bản beta tốt nhất.

Lời cuối cùng: Ghé thăm truyện mới của mình nhé!
Thể loại: Trùng sinh, hiện đại, thanh xuân vườn trường.
Link: http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=326998
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 95 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 95. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211177110672 sec