Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 84

Chương 84Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 24: Mất tích

Edit: August97 (DĐ.LQĐ)

Mặc dù đêm rất tối, nhưng vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng màu trắng đang chuyển động, gió lạnh thổi vào từ ngoài cửa sổ, khiến người ta phải rùng mình, Tư Mã Lưu Vân xoay người đóng cửa sổ lại, hai tay vắt sau lưng, từng bước từng bước đến gần Vãn Thanh.

Không biết lúc nào từ sau lưng hắn dần dần sáng lên, chờ hắn đến gần, Vãn Thanh mới phát hiện trên tay hắn là một túi vải cỡ một bàn tay, có vẻ trong túi chứa rất nhiều đom đóm, càng ngày càng sáng.

Mở tay ra, đom đóm liền bay ra từ trong bao vải, lượn trong phòng, bay không ngừng nghỉ, cửa sổ đóng chặt không bay ra được, đom đóm chỉ có thể bay không mục đích ở trong phòng, ngước mắt nhìn, trái lại vô cùng xinh đẹp, Tư Mã Lưu Vân đứng bên cửa, nhìn một gian phòng đầy đom đóm, ánh mắt nhấp nháy.

"Như thế nào?"

Nhìn gương mặt tươi cười cũng không nhẫn tâm đả kích hắn, nhưng cũng phải thừa nhận tình cảnh này quả thật khiến người ta hết sức ưa thích, Vãn Thanh quay đầu, ngồi xuống rót cho hắn ly trà.

"Đừng để đom đóm bay vào trong chén."

"Sao có thể."

Tư Mã Lưu Vân mỉm cười ngồi đối diện Vãn Thanh, có lẽ đom đóm bay mệt mỏi, có một hai con bay xuống dừng ở trên trán Tư Mã Lưu Vân, tỏa ra ánh sáng yếu ớt, lúc đó Vãn Thanh mới nhìn rõ trên trán hắn có một vết thương đang dính máu, trên khuôn mặt cũng loang lổ vết bầm tím. (Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn)

"Huynh sao vậy?"

Trong lòng có phần áy náy, phỏng đoán hắn là vì bắt những con đom đóm này nên mới bị thương, băn khoăn hỏi.

Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, không thèm để ý chút nào, vung tóc, vết thương trên trán bị tóc đen che khuất, quay đầu lại nhìn ngắm căn phòng đầy đom đóm, ngược lại hết sức lãng mạn.

Không có tâm tình nói chuyện, suy nghĩ một chút Vãn Thanh thắp lại nến.

"Sao vậy?"

"Thương thế của huynh cần thoa ít thuốc, những con đom đóm này cũng có thể nhìn thấy ở bên ngoài, cần gì phí tâm đi bắt lại như vậy."

"Ta nghĩ là nàng ở Kinh thành rất ít thấy." Thanh âm Tư Mã Lưu Vân cũng bớt hưng phấn, khuôn mặt vốn rực rỡ cũng xụ xuống.

Lấy hòm thuốc từ trong ngăn tủ, Vãn Thanh dừng một chút, giọng nói có phần rối rắm, những ngày qua Tư Mã Lưu Vân vẫn thay nàng làm biết bao nhiêu chuyện, sao nàng lại không biết ý tứ của hắn, tâm ý của hắn, nhưng nàng đã có Dung Chỉ, nàng không nên suy nghĩ như vậy với người khác.

"Thân thể quan trọng, ta biết rõ huynh muốn nói gì, nhưng cũng không cần thiết, nếu như huynh thật sự rảnh rỗi như vậy, không bằng bỏ chút thời gian tìm kiếm người bầu bạn cả đời…"

Cúi đầu muốn thoa thuốc giúp hắn, nhưng hắn lại chợt đứng dậy, vẻ mặt đại biến, xoay người rời đi.

Biết có thể hắn trong lòng không thoải mái, Vãn Thanh cũng không đuổi theo, chuyện tình cảm như vậy, càng dây dưa càng khiến hắn không bỏ xuống được.

Muốn nên đi ngủ sớm một chút, nghĩ đến chuyện vừa rồi lại trằn trọc trở mình không ngủ được, một ít đom đóm theo nhau bay ra ngoài, nhưng có mấy con vẫn luẩn quẩn trong phòng như cũ, hình như bị lạc phương hướng.

Hôm sau lúc trời sắp sáng nàng mới miễn cưỡng chợp mắt được một lúc, mới ngủ không bao lâu, Dung Chỉ đã bưng điểm tâm tiến vào.

Hắn một thân hồng y, đai lưng đỏ rực, thâm trầm mà tà mị, bình thường tóc đen được cố định, giờ lại thả xõa xuống, càng thêm đẹp mắt.

"Đã tỉnh rồi à?" Đứng ở bên giường bày điểm tâm, khóe miệng Dung Chỉ nhẹ nhàng nâng lên, trên khuôn mặt trắng nõn nở nụ cười nhẹ nhàng.

"Người nhặt được tiền hay sao mà vui vẻ đến như vậy." Phủ thêm áo khoác đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, nhìn gương mặt đầy nụ cười kia mà cảm thấy khó hiểu.

"Nhanh ăn đi."

"Ta muốn tắm rửa trước, người gọi hạ nhân chuẩn bị nước giúp ta." Xoay người lại mỉm cười với Dung Chỉ, lại thấy ánh mắt vô lại của hắn phóng tới.

"Có muốn ta cùng nàng… hay không?"

Cười gượng đẩy hắn ra khỏi phòng, càng ngày Dung Chỉ càng thuần thục, hắn nói chuyện cũng dần dần không đứng đắn. (DĐ.LQĐ)

Xong xuôi, ăn điểm tâm, lúc đi ra ngoài với Dung Chỉ thì gặp Mộc Vân Hạc đi cùng Phó Lăng Thiên, Phong Huyền Dịch, mấy người ngồi trong sân, giống như là đang thương lượng gì đó, nhìn chung quanh khu vườn, không tìm được bóng dáng của Tư Mã Lưu Vân, trong lòng mơ hồ cảm thấy lo lắng, nhìn phòng của Tư Mã Lưu Vân bên cạnh, cửa phòng đóng chặt, bên trong cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.

"Thanh Nhi!" Mộc Vân Hạc nhìn thấy bóng dáng của Vãn Thanh, vội vàng đứng lên hô một tiếng.

Vãn Thanh đi tới bên cạnh mấy người, mỗi người đều nở nụ cười cực kỳ quỷ dị, dĩ nhiên trừ Phong Huyền Dịch.

"Các huynh đang nói gì thế?" (Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn)

"Nói đến chuyện sư muội của sư phụ, làm sao dẫn dụ được phản tặc ra ngoài." Phong Huyền Dịch nhìn Vãn Thanh, kỳ quái nói.

Dung Chỉ vẫn không bởi vì lời hắn nói mà biến sắc, ngược lại nở nụ cười ngồi bên cạnh Vãn Thanh, cực kỳ săn sóc châm trà giúp nàng.

Quan sát vẻ mặt Dung Chỉ, so với hôm đó thì sắc mặt khá hơn nhiều, mặc dù không biết bọn họ đã ngầm thỏa thuận điều gì, nhưng nhìn sắc mặt bây giờ của Dung Chỉ cũng coi như yên tâm hơn.

"A, Tư Mã Công Tử đâu."

Ngồi một lát, Phó Lăng Thiên cũng bắt đầu nhận thấy hình như Tư Mã Lưu Vân không ra ngoài, có lẽ bởi vì không khí ở chung của mấy người quá mức quỷ dị, cũng không biết nói chuyện gì, rốt cuộc mới chuyển đề tài sang Tư Mã Lưu Vân.

"Buổi sáng cũng không nhìn thấy hắn, có lẽ còn chưa dậy." Phong Huyền Dịch liếc nhìn cửa phòng, đạm mạc nói.

Trong lòng Vãn Thanh tối tăm, càng thêm lo lắng cho hắn, có phần không được tự nhiên đứng dậy, "Ta đi xem một chút." (DĐ.LQĐ)

Gõ cửa phòng Tư Mã Lưu Vân, bên trong vẫn hoàn toàn yên tĩnh như cũ, cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh gì, có phần kỳ quái đẩy nhẹ cửa, cửa lại lập tức mở ra, bên trong vẫn không có tiếng vang, bước nhanh vào trong, không có ai.

Trong phòng được dọn dẹp sạch sẽ, mơ hồ nghĩ đến điều gì, Vãn Thanh vội vàng mở tủ quần áo, tất cả y phục đồ dùng đều không thấy!

Vãn Thanh cả kinh, nhớ tới sự trầm mặc hôm qua của hắn, chẳng lẽ hắn thật sự đã rời đi?

"Sao thế?"

Thấy Vãn Thanh đi vào hồi lâu, mấy nam nhân bên ngoài cửa cũng đều đi vào, thấy khung cảnh lạnh lẽo bên trong phòng cũng có phần giật mình.

"Sao thế, Tư Mã Công Tử đi rồi?"

Quét mắt nhìn cả gian phòng, quả thật giống như đã một mình rời đi.

"Sao hắn lại không nói với ta, khoan đã, gì thế này?" Phó Lăng Thiên tiến lên trước, giống như đã phát hiện dấu vết gì đó, cúi đầu nhặt lên một miếng ngọc bội ngọc bích tinh xảo.

Vãn Thanh tinh mắt nhận ra đó là ngọc bội Tư Mã Lưu Vân vẫn luôn mang, sợi dây đỏ treo ngọc bội tựa hồ bị thô lỗ kéo đứt, có phần hỗn loạn.

"Không, không phải hắn tự mình bỏ đi." Quan sát gian phòng, lại nhảy ra cửa sổ tìm kiếm bên ngoài, quả nhiên dưới chân tường tìm thấy một mảnh y phục của Tư Mã Lưu Vân.

Trên mảnh y phục có nhàn nhạt vết máu, lo lắng trong lòng càng sâu, không biết từ lúc nào bàn tay Vãn Thanh đã chảy ra rất nhiều mồ hôi.

"Tại sao có thể như vậy! Người đâu!" Phát hiện ra điểm quái dị này, Phó Lăng Thiên cũng vội vàng kêu hạ nhân.

Dung Chỉ đứng bên cạnh Vãn Thanh, vẫn nhỏ giọng khuyên nàng không nên lo lắng quá.

Toàn bộ hạ nhân trong tướng phủ đều được triệu tập, ai cúng tra hỏi cặn kẽ, nhưng đình viện nằm xa, vốn không có mấy hạ nhân đi ngang qua bên này, chứ đừng nói đến buổi tối hoặc đêm khuya, hỏi rất nhiều người nhưng hỏi gì họ cũng không biết.

Phó Lăng Thiên, Phong Huyền Dịch cũng có giao tình với Tư Mã Lưu Vân, phát động hạ nhân ở biệt viện, muốn tìm người chứng kiến hoặc dấu vết để lại, nhưng dù sao biệt viện cũng ở vùng ngoại ô, bình thường người đi qua không nhiều, cũng không có ai nhìn thấy.

Nhưng may mắn cách biệt viện không xa tìm thấy dấu tích kéo vật nặng, dấu vết vẫn còn rất mới, chưa bị mờ đi, giống như có người kéo bao tải nặng đi qua.

Qua mấy phen phỏng đoán, mấy người liền kết luận, có thể nửa đêm có người đã đem Tư Mã Lưu Vân bắt đi, bỏ vào trong bao tải để kéo đi thế nhưng kéo dấu vết vẫn kéo dài không có dấu hiệu ngừng lại, theo phương hướng kia nhìn về phía trước, chính là hướng vào thành. (DĐ.LQĐ)

Trong lòng Vãn Thanh vẫn không rõ, mặc dù Tư Mã Lưu Vân là đại thương nhân, nhưng trong Phù Thành này hẳn là hắn không có kẻ thù đối đầu, chả ai lại ăn no không có việc gì làm mà đuổi theo xa đến như vậy.

"Thanh Nhi, đừng suy nghĩ nhiều." Thấy vẻ mặt lo âu của Vãn Thanh, Dung Chỉ đứng bên cạnh không nhịn được.

"Làm sao có thể đuổi theo, Phù Thành lớn như vậy, cũng không biết hắn có kết thù với kẻ nào trong thành hay không." Mộc Vân Hạc thở dài, lại chuyển ánh mắt sang Vãn Thanh, "Thanh Nhi, mấy ngày nay muội đều ở cùng hắn, có gặp qua đối tượng kỳ quái nào không?"

"Ta cũng ở cùng hai người bọn họ, cũng không nhìn thấy." Dung Chỉ nhìn căn phòng trống trải, lại nhìn ngoài cửa, "Vẫn nên mau chóng phái người đi vào thành tìm đi, cứ kéo dài như vậy cũng không biết đến khi nào."

"Ta biết rõ, ta đã sai người đi tìm, nhưng mấy ngày nay võ lâm nhân sĩ vào thành quá nhiều, thị phi cũng nhiều, coi như có nhìn thấy cũng không biết có nói ra hay không, Đại hội võ lâm sắp tới, sao lại có thể xảy ra chuyện này." Phó Lăng Thiên nhíu mày, mặt ảo não.

Nói đến Đại hội võ lâm, trái lại Vãn Thanh nhớ tới Minh Chủ Võ Lâm, dễ tới nàng và Tư Mã Lưu Vân đã cứu nữ nhi của ông ta, nữ hài kia còn từng nói muốn Tư Mã Lưu Vân ở lại Minh Chủ cùng nàng, còn nhớ ánh mắt của nữ hài kia khi bị quản gia dấn đi, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có điểm này là khả nghi. (Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn)

"Hôm nay các huynh đi gặp Minh Chủ sao?"

"Không, hôm qua đi, tính toán mấy ngày nữa lại đi, có chuyện gì không?"

"Hôm nay đi đi, dẫn ta đi cùng." Ánh mắt Vãn Thanh rất nghiêm túc, nếu thật sự hắn bị Vương Xúc Anh bắt đi thì cũng may mắn, ít nhất sẽ không gặp nguy hiểm, nhưng nếu rơi vào trong tay người xấu, Vãn Thanh nhíu mày, không dám nghĩ tới.

"Có phải nhớ tới cái gì hay không?" Chú ý tới vẻ mặt Vãn Thanh, Dung Chỉ cũng đoán được đại khái.

"Nếu ta không nhầm, có thể là nữ nhi Minh Chủ mang hắn đi."

"Nữ nhi Minh Chủ? Lần trước đã từng thấy, nhưng mới 12 tuổi." Phó Lăng Thiên dừng một chút, một hồi lâu mới mở miệng.

"Lần trước ta đi cùng hắn, trên đường thì gặp phải cảnh thiên kim Minh chủ bị truy đuổi, chung sống mấy ngày, nữ hài rất thích Lưu Vân, sau đó khi chúng ta đưa nàng trở về, nàng cũng nói muốn khiến Lưu Vân vĩnh viễn ở lại trong phủ cùng nàng, nhưng bị Minh Chủ cự tuyệt, nàng cũng bị quản gia dẫn đi, mặc dù sau đó chưa từng thấy nàng, nhưng nhiều ngày như vậy, người duy nhất ở Phù Thành có thể bắt được Lưu Vân đi cũng chỉ có nàng."

"Việc này…, nếu quả thật là nữ nhi Minh Chủ mang đi, ta sẽ nói lại với Minh chủ một tiếng, nhưng nếu không phải, tùy tiện đi đòi người, vị Minh Chủ kia cũng không phải hạng người dễ đối phó." Mộc Vân Hạc nhíu mày, nhìn sắc mặt Vãn Thanh cũng có phần không tốt.

"Mặc kệ như thế nào, dù sao cũng nên thử xem, cùng lắm thì lúc các huynh trò chuyện với ông ta, muội đứng đằng xa, như vậy mới có thể tìm được chút dấu vết."

(Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn)
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 84 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 84. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.208076953888 sec