Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 67

Chương 67Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7: Nửa đêm kinh hồn

Edit: August97 (Diễn đàn Lê Quý Đôn)

"Cũng tốt, đi thôi."

"Hả?" Vãn Thanh nhìn Dung Chỉ đứng trước mặt mình, vóc người rất cao khiến nàng phải ngửa đầu nhìn lên.

"Cùng ta trở về."

Vãn Thanh vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn vẻ mặt đó của hắn, vẫn ngoan ngoãn đi về cùng hắn.

Từ Bắc Giao đi vòng trong rừng trúc rất lâu, hắn bảo Vãn Thanh đứng ở ngoài cửa còn mình thì vào nhà thu thập một lúc. Lúc đi ra đem theo một túi nhỏ, tiểu hồ ly cũng đã nằm trên đầu vai hắn, nhìn thấy Vãn Thanh thì tỏ ra hết sức thân mật.

"Theo ta đi tạm biệt phụ mẫu."

Vẻ mặt hắn lạnh nhạt, cũng không quan tâm Vãn Thanh có đồng ý hay không, tự mình đi về một hướng.

Vãn Thanh một đường đi theo bước chân phiêu dật của hắn, hồi lâu sau đến giữa sườn núi mới nhìn thấy phía trước có ba phần mộ, bia mộ nhỏ bị thời gian mài mòn, chữ viết phía trên cũng không thấy rõ nữa, Dung Chỉ ngồi trước ngôi mộ, Vãn Thanh quỳ gối phía sau hắn, hắn không hề nói gì.

"Đi thôi."

Ngồi một hồi lâu, hắn mới kéo Vãn Thanh dậy, cũng không dâng hương đốt vàng mã.

"Ừ." Vãn Thanh cũng không tiện hỏi nhiều, hắn làm như vậy nhất định là có lý do.

Lúc dẫn hắn trở về phủ thì Mộc Thiên Hải cùng Mộc Vân Hạc vừa khéo vào cung không có ở đây, thương nghị một phen với quản gia, Vãn Thanh an trí hắn bên cạnh gian phòng của nàng.

Hạ Uyển Dung rất dễ nói chuyện, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại hơi quái dị, trái lại Mộ Chiết Lan hết sức săn sóc, còn thay nha hoàn bưng trà rót nước, tự làm điểm tâm ngọt.

Giúp hắn sắp xếp đồ đạc xong thì trời cũng đã chạng vạng tối, cơm nước xong xuôi, Vãn Thanh một mình đi bộ trong sân, trong lúc vô tình lại nghe thấy tiếng nói nhỏ từ bức tường bên kia truyền tới.

"Đừng nói nữa… Hoàng thượng bảo chúng ta đi sao chúng ta có thể không đi." Mơ hồ có thể nhận ra giọng nói này rất bất đắc dĩ, hình như là Mộc Thiên Hải.

"Nhưng phụ thân là Lễ Bộ Thượng Thư, sao người lại phải quản chuyện thu thuế! Rõ ràng Hoàng thượng chính là lấy việc công báo thù riêng, oán giận Thanh Nhi hòa ly với đệ đệ hắn!"

"Sao con có thể nói như vậy! Hoàng thượng bảo ta đi là vì tin tưởng năng lực của ta, sao phụ thân ta có thể khiến người thất vọng !"

"Nhưng phụ thân, cho tới bây giờ người cũng chưa từng quản lý thuế bao giờ, làm sao người biết nội tình trong đó, nếu có quan viên cấp dưới tham ô bòn rút làm của riêng, sao người có thể biết, nếu mấy chuyện như vậy thực sự vỡ lở, nhất định hoàng thượng sẽ trách tội!"

"Đừng nói nữa... Quân muốn thần chết, thần không thể không chết! Hoàng thượng đã mở miệng, sao ta có thể kháng mệnh! Vân Hạc, con không cần lo lắng cho phụ thân, chuyện này không cần nói với mẫu thân con cùng Thanh Nhi, phụ thân đã nói đi Giang Nam lo việc tuyển tú nữ cho Hoàng thượng."

"Phụ thân!"

Nghe thấy thanh âm ngắt quãng từ bên kia, Vãn Thanh cũng có thể hiều được phần nào, sau khi nàng hòa ly với Phong Huyền Dịch, Hoàng Thượng phái Mộc Thiên Hải lo việc thu thuế, mặc dù bề ngoài nói là tin tưởng Mộc Thiên Hải, nhưng kẻ ngốc cũng có thể biết trong chuyện này có ý trả thù riêng, Mộc Thiên Hải là Lễ Bộ Thượng Thư, chỉ biết mấy Lễ nghi Tế Tự rồi chuyện khoa cử, rõ ràng chuyện thu thuế một chữ cũng không biết.

Lúc này Hoàng Thượng lại để ông đi thu thuế, chút hảo cảm của Vãn Thanh với Hoàng Thượng cũng biến mất, nhưng trong lòng cũng không có chủ ý gì, rõ ràng lần trước lúc ra khỏi hoàng cung Thái hậu đã không vui.

Nghĩ quá nhập tâm, quay người lại lại đụng phải một bức tường thịt, Vãn Thanh giương mắt, thì ra là Dung Chỉ, hắn thấy Vãn Thanh đứng ở chỗ này nghe trộm đến mất hồn bèn tiến lại.

"Người… người đứng ở đây đã bao lâu!"

"Ngươi đứng đây bao lâu thì ta đứng đây bấy lâu." Vẻ mặt Dung Chỉ lạnh nhạt, hếch cằm nhìn vẻ mặt hơi lo lắng của Vãn Thanh, trong mắt tựa hồ đang tính toán gì đó.

"Sắc trời không còn sớm, dọn dẹp một chút rồi buổi tối ăn cơm."

"Ta có chút chuyện, phải đi ra ngoài một chuyến, lúc trở lại sẽ hơi muộn." Dung Chỉ cười cười, cũng không chờ Vãn Thanh đồng ý, bóng dáng thoáng chốc đã biến mất.

Vãn Thanh cũng không muốn biết hắn đi ra ngoài làm gì, chỉ đang bận tâm suy nghĩ, ban đầu nàng thống khoái hòa ly, nhưng không nghĩ đến chuyện bọn họ sẽ trả thù.

Cảm thấy rất có lỗi với Mộc Thiên Hải, Vãn Thanh nhíu mày, trong lòng suy tư cách vãn hồi, uy hiếp được Hoàng Thượng, chỉ có Thượng Hải Thanh Yên.

Đã lâu không gặp hắn, Vãn Thanh cũng quan tâm hiện tại hắn như thế nào, báo với hạ nhân trong nhà một tiếng rồi chạy thẳng tới thanh lâu, trong thanh lâu người ra vào tấp nập như cũ, Vãn Thanh dễ dàng tìm được gã sai vặt, hỏi thăm mới biết hắn đang ở hậu viện.

Dẫn Vãn Thanh đến hậu viện, người nọ liền rời đi, Vãn Thanh gõ cửa, đợi hồi lâu mới hắn mới mở cửa, thấy sắc mặt Thượng Hải Thanh Yên có phần tái nhợt, mặt mũi uể oải, giống như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Vãn Thanh đi tới đỡ hắn ngồi xuống cạnh bàn, mùi rượu gay mũi lập tức phả vào mặt, trên khuôn mặt hắn cũng đã không còn nụ cười thường ngày, thật khiến người ta có phần không quen đồng thời đau lòng hiện trạng của hắn.

Trên bàn rải rác bày các vò rượu, bên cạnh chân bàn cũng còn mấy vò, đệm chăn trên giường xốc xếch, giày cũng vứt bên nọ bên kia, chưa từng thấy qua bộ dáng này của Thượng Hải Thanh Yên, Vãn Thanh cảm thấy kỳ quái.

"Ngươi làm sao vậy?"

Thượng Hải Thanh Yên không đáp lời, cười lạnh một tiếng, sắc mặt trắng bệch đáng thương, Vãn Thanh đưa tay sờ trán hắn, thật may là không nóng.

Mùi rượu gay mũi khiến người ta cả người không thoải mái, Vãn Thanh nhìn vẻ mặt cô đơn này của Thượng Hải Thanh Yên, có phần không đành lòng, đây là Thượng Hải Thanh Yên dịu dàng ôn nhu lúc xưa sao?

Khom lưng thay hắn nhặt vò rượu trên mặt đất lên, quét dọn gian phòng sạch sẽ, lại đốt ít huân hương, mùi hương trong phòng mới khá hơn một chút, gọi một hai nam quan mang Thượng Hải Thanh Yên đi tắm rửa đổi y phục sạch sẽ, sau đó mới đưa hắn về phòng.

Lúc này nhìn hắn lại cảm thấy thoải mái hơn, tóc dài đen nhánh xõa tung trên vai, vẻ mặt mười phần đau thương, nhưng cũng mơ hồ chứa một loại phong tình khác khiến người ta không nhịn được muốn bảo hộ.

Vãn Thanh là một nữ nhân cũng lộ vẻ xúc động, vẫn ngồi trước mặt hắn nhìn hắn, đợi hắn bình tĩnh một lát, tâm tình cũng không chuyển tốt, vốn muốn tìm hắn để giúp mình, nhưng nhìn bộ dáng này của hắn, ai giúp ai còn không biết, Vãn Thanh cũng không tiện nhiều lời, đang muốn chuẩn bị cáo từ hắn lại kéo tay nàng lại.

"Vương phi, ngồi với ta một chút."

"Thanh Yên có thể gọi ta Vãn Thanh hoặc Thanh Nhi, đừng gọi vương phi nữa." Ngồi bên cạnh hắn, nhìn khuôn mặt nồng đậm đau thương kia, Vãn Thanh cũng không đành lòng.

"Hắn không tin ta." Thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, Vãn Thanh biết hắn đang nói Hoàng Thượng, lại không biết hắn nói về chuyện gì.

"Rốt cuộc chuyện là thế nào?" Vãn Thanh cầm ngược lại tay hắn, thật lạnh, hắn nói xong. Khuôn mặt lập tức rơi lệ, hết sức đau thương.

"Mật thám trong phủ Vương Gia, hắn một mực chắc chắn rằng là do ta cài vào."

Hắn vừa nói chuyện này Vãn Thanh mới nhớ tới, trước khi vào vương phủ Tử Cơ đã ở nơi này, hiện tại Tử Cơ gặp chuyện không may, tất nhiên Phong Huyền Dịch sẽ hoài nghi hắn, nhưng quan hệ giữa Hoàng Thượng với hắn thân mật như vậy, sao có thể xảy ra chuyện này.

"Ta đã quen biết hắn năm năm, không danh không phận âm thầm tận tâm tận lực, hắn lại không tin ta."

Nước mắt Thượng Hải Thanh Yên càng lúc càng nhiều, Vãn Thanh luống cuống tay chân, đưa khăn tay muốn lau nước mắt cho hắn nhưng hắn lại không nhận.

"Có phải có gì hiểu lầm hay không?"

"Ha ha, Dịch Vương một miệng giảo định Tử Cơ là do ta cài vào trong vương phủ, nói ta là trung gian mật thám của tặc quốc, thế nhưng hắn lại tin."

Giọng nói Thượng Hải Thanh Yên hạ thấp, cả người chán chường hơn nhiều, hắn vừa nghiêng đầu, tựa hồ muốn tìm vò rượu.

"Đừng uống nữa." Ấn chặt tay hắn, Vãn Thanh hơi do dự. "Hắn không đưa quân bắt ngươi lại, hẳn là không tin, điều này ngươi nghĩ như thế nào?"

"Bắt lại? Ta hận hắn còn chưa lấy đi mạng này của ta."

"Ngươi đừng nghĩ quá nhiều, coi như hắn nghe theo lời Dịch vương, cũng không hề đưa quân đến đóng cửa thanh lâu đúng không? Không hề làm trở ngại công việc làm ăn của thanh lâu, cũng chưa nói gì với ngươi, tình cảm khi xưa đâu mất rồi, có lẽ trong lòng hắn cũng không tin, nhưng chuyện này liên lụy rất lớn, hắn không thể không làm như thế, sao ngươi biết hắn không còn tin ngươi."

Vốn không muốn nói đỡ cho Hoàng Thượng, nhưng nhìn dáng vẻ khó chịu này của Thượng Hải Thanh Yên, Vãn Thanh không nhịn được mà nói ra.

"Thật sự như vậy? Nhưng ngay trước mặt Dịch vương hắn thẳng thừng nói không muốn gặp lại ta, điều này cũng là giả vờ?"

Vãn Thanh cau mày, thật sự không nghĩ ra lời nào để an ủi, liền trầm mặc, hắn vừa nhìn vẻ mặt Vãn Thanh, nước mắt càng ngày càng nhiều, Vãn Thanh không đành lòng, liền ngồi bên cạnh hắn, để hắn tựa vào trong lòng mình.

Bồi hắn hồi lâu, hắn mới mệt mỏi ngủ thiếp đi, giúp hắn đắp chăn bông cẩn thận, lúc ra cửa trời đã tối muộn, sắc trời tối nay rất đen, không trăng không sao, mặc dù thanh lâu đèn đuốc sáng rỡ, nhưng đường đến Mộc phủ cũng không ngắn, trong lòng hơi sợ, Vãn Thanh quay vào trong mượn một đèn lồng mới ra ngoài.

Mới rời thanh lâu một đoạn đường đã không còn nhìn rõ đường đi phía trước, mượn ánh sáng yếu ớt từ đèn lồng từ từ đi về phía trước, khung cảnh hơn nửa đêm thật khiến người ta không rét mà run.

Tiếp tục đi về phía trước, lại bất ngờ nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, Vãn Thanh hoảng sợ, bước nhanh hơn, cũng không dám quay đầu lại.

"Thanh Nhi ~."

Đằng sau vang lên một thanh âm, Vãn Thanh nhớ tới mấy chuyện dọa ma nhát quỷ khi còn bé, lúc đi đường vào ban đêm nếu có người phía sau gọi mình thì ngàn vạn lần không thể đồng ý, nghĩ như vậy, Vãn Thanh càng hốt hoảng, bước chân cũng nhanh hơn, không dám quay đầu.

Tựa hồ người nọ không buông tha, nhanh chóng chạy theo, âm thanh bước chân bên tai càng ngày càng gần, Vãn Thanh cắn răng, chợt quay đầu lại, trong màn đêm chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng màu trắng, sợ hết hồn, ném đèn lồng không kịp nghĩ nhiều mà bỏ chạy thục mạng.

Chạy hồi lâu mệt đến không đi nổi nữa mới dừng lại, lại phát hiện trong bóng tối đã không nhớ rõ nàng đi tới chỗ nào rồi, trong lòng khủng hoảng, vừa quay đầu lại lại phát hiện bóng dáng màu trắng kia cũng theo tới đây, còn cầm theo đèn lồng của nàng.

Lớn gan nhìn kỹ, lại phát hiện bóng dáng kia mơ hồ có phần quen thuộc, nhìn người nọ cách nàng càng ngày càng gần, Vãn Thanh cũng càng ngày càng nhìn rõ.

"Thanh Nhi." Thanh âm Phó Lăng Thiên hết sức ôn hòa, theo nàng chạy mấy con phố, hắn cũng hơi thở gấp, "Nàng chạy làm cái gì?"

"Tại sao lại là ngươi!"

Vãn Thanh trừng mắt nhìn hắn, giọng nói không vui, hơn nửa đêm bị hắn dọa sợ đến tim thiếu chút nữa nhảy ra, nhưng may mắn là hắn, không cần lo không biết đường về.

"Gọi nàng mấy lần cũng không để ý, ta đáng sợ như vậy sao." Phó Lăng Thiên nhìn chung quanh một chút, lại nhìn ánh mắt u oán của Vãn Thanh, nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy???”





Chương 8: Thanh Yên


Edit: August97


"Tại sao lại là ngươi?!"

Vãn Thanh trừng mắt nhìn hắn, giọng nói không vui, hơn nửa đêm bị hắn dọa sợ đến tim thiếu chút nữa nhảy ra, nhưng may mắn là hắn, không cần lo không biết đường về.

"Gọi nàng mấy lần cũng không để ý, ta đáng sợ như vậy sao." Phó Lăng Thiên nhìn chung quanh một chút, lại nhìn ánh mắt u oán của Vãn Thanh, nghi ngờ hỏi.

"Làm sao vậy???”

"Không, nhưng đây là đâu?"

"Chắc là phố Đông, lửa tối đèn mờ không thấy rõ, quay trở lại đường cũ là được."

Phó Lăng Thiên nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Vãn Thanh, đi tới nắm lấy tay nàng.

"Hơn nửa đêm sao nàng còn một mình ở trên đường, nếu không phải nhìn thấy nàng trước, ta đã giật bắn mình rồi."

"Ngươi mới là người làm ta giật cả mình chứ!"

Vãn Thanh trừng mắt nhìn hắn, mặc cho hắn nắm tay nàng sóng vai đi về phía trước, có người đi cùng khiến nàng can đảm hơn nhiều, chung quanh yên tĩnh đến dọa người, hai người câu có câu không đáp lời nhau có vẻ đặc biệt thê lương.

Đi hồi lâu mới nhìn thấy cảnh vật quen thuộc, cuối cùng cũng đã tới Mộc phủ, Vãn Thanh nhẹ nhàng thở ra, lại mơ hồ nhìn thấy ngoài đại môn có một bóng người.

Trong đêm tối, y phục đỏ rực càng lộ vẻ quỷ dị, bên cạnh có Phó Lăng Thiên nên Vãn Thanh cũng không hoảng sợ như lúc nãy, nhìn y phục nàng có thể đoán được là Dung Chỉ.

Dung Chỉ chợt nhíu mày, nhìn hai người tay trong tay một câu cũng chưa nói đã xoay người vào trong, đại môn còn vô cớ bị hắn “Sầm” một tiếng. Vãn Thanh kỳ quái không hiểu tại sao hắn lại vô cớ tức giận, vừa cúi đầu, lại phát hiện Phó Lăng Thiên còn đang nắm tay nàng, lập tức rút tay về, Vãn Thanh hơi xấu hổ.

"Cám ơn ngươi đã đưa ta trở lại, thời gian cũng không còn sớm nữa, ngươi trở về cẩn thận."

Phó Lăng Thiên mỉm cười, nhìn Vãn Thanh vào phủ mới xoay người rời đi.

Biết tính khí Dung Chỉ hơi nóng, lúc này Vãn Thanh cũng không dám đi gặp hắn, quyết định ngày mai lại tìm hắn giải thích rõ ràng một lần.

Nhưng mới vừa nằm xuống đã cảm thấy bên cửa sổ có đồ vật gì đó gây tiếng động, khiến nàng không thể nào ngủ được, Vãn Thanh đứng dậy tiến tới trước cửa sổ, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Dung Chỉ nhẹ nhàng đi tới, không kịp phản ứng, nàng bị hoảng sợ đến ngã ngồi xuống đất, lúc ngẩng đầu lần nữa lại nhìn thấy Dung Chỉ tức giận nhìn nàng chằm chằm, chỉ sợ âm thanh vừa rồi là do hắn làm ra.

"Sư phụ."

Vãn Thanh vừa lên tiếng, hắn lại phi thân đi mất, thò đầu ra đã không thấy bóng dáng người nào, Vãn Thanh cảm thấy bất đắc dĩ, biết hắn vô cùng tức giận lại không dám đi tìm hắn, thật vất vả mới ngủ lại được, chợp mắt chưa được bao lâu thì trời đã sáng.

Trong lòng Vãn Thanh vẫn còn hơi lo lắng chuyện Mộc Thiên Hải, chuẩn bị ra cửa đi qua xem tình hình của ông một chút, Mộc Vân Hạc lại đi đến, hắn nở nụ cười, tựa hồ không vì chuyện kia mà ảnh hưởng đến tâm tình, Vãn Thanh nghi ngờ, không nhịn được hỏi.

"Đại ca, phụ thân đâu?"

"Phụ thân đang bồi(*) mẫu thân tưới hoa, sao vậy?"

(*) bồi: làm bạn, cùng nhau, giúp đỡ,…

"Hôm qua muội có nghe thấy phụ thân nói đến chuyện muốn đi thu thuế, có thật không?"

"Muội nghe thấy?"

Mộc Vân Hạc cũng không giật mình quá lâu, dù sao sự lo lắng hôm qua đã hoàn toàn không thấy, vẻ mặt nhẹ nhàng khoan khoái nở nụ cười.

"Hôm nay Hoàng thượng đã hạ chỉ, nói rằng Khoa cử sắp đến, phụ thân không thể không ở đây, Tưởng Tướng quân là người được thay thế."

"Thì ra là như vậy."

"Sao muội lại nghe lén ta cùng phụ thân nói chuyện, sau này không được có thói quen này nữa."

"Muội không cẩn thận nghe thấy."

Vãn Thanh liếc mắt nhìn hắn, hơi kỳ quái chuyện Hoàng đế thay đổi chủ ý, nhưng cũng nhớ tới hôm qua sau khi Dung Chỉ nghe bọn họ nói chuyện thì đi ra ngoài một chuyến, chẳng lẽ là vì Dung Chỉ?

Vãn Thanh nhìn phòng Dung Chỉ, cửa phòng khép chặt, người ở bên trong cũng không có chút động tĩnh nào.

"Đại ca, huynh đến tìm ta làm gì?"

"Gọi muội đi ăn điểm tâm, nghe quản gia nói hôm qua có khách nhân của muội tới phủ, cũng cố ý tới đây xem một chút."

Mộc Vân Hạc chỉ vào phòng của Dung Chỉ.

"Có phải ở nơi này không?"

Vãn Thanh vừa định gọi hắn lại nhưng hắn đã đi sang gõ cửa mất rồi, cửa phòng mở ra rất nhanh, bên trong chào đón bằng một cái gối kiều mạch(**) lớn.

(**)Gối kiều mạch: Một loại gối mềm, tốt cho giấc ngủ, tốt cho sức khỏe. Có thể tìm trên GG để biết thêm thông tin về loại gối này.

Cái gối vừa vặn ném vào trên mặt Mộc Vân Hạc, Vãn Thanh cả kinh, may mắn người bị ném trúng không phải là nàng, nhưng cũng có chút lúng túng, đỡ Mộc Vân Hạc lên, người trong phòng đi ra, thấy ném nhầm người, sắc mặt cùng trở nên vặn vẹo.

"Đại ca, huynh không sao chứ?"

Mộc Vân Hạc vuốt vuốt làn da trơn bóng, ngẩng đầu liếc mắt nhìn người bên trong:

"Công tử có vẻ hơi nóng tính."

"Thật xin lỗi, đại ca."

Biết tính khí Dung Chỉ hơi nóng nảy, Vãn Thanh vội vàng cúi đầu nói rất nhiều câu xin lỗi, thấy hắn không nhúc nhích đứng nơi đó cũng vội đi qua kéo tay hắn, dùng sức ra hiệu, nhưng hắn vẫn thờ ơ.

"Cũng không phải là lỗi của muội, Thanh Nhi, muội cần gì phải làm như vậy."

Mộc Vân Hạc trợn mắt nhìn Dung Chỉ, sắc mặt không vui, "Thanh Nhi có lời gì cần nói với hắn thì cứ nói, ta đi trước."

Nhã nhặn đưa Mộc Vân Hạc đi, Vãn Thanh xoay người, Dung Chỉ khoanh hai tay tựa vào cánh cửa nhìn nàng, trong cặp mắt xếch hẹp dài là vẻ không vui, thấy Vãn Thanh đi tới, hắn lập tức quay người đi vào cửa, “Phịch” một tiếng đóng cửa lại.

Trong lòng Vãn Thanh buồn bã, đây là tạo nghiệt gì vậy, nhìn sắc trời, nàng xoay người xuống phòng bếp mang lên ít đồ ăn cho Dung Chỉ.

"Sư phụ, ăn cơm nào, nhanh mở cửa đi."

Đẩy cửa lại phát hiện hắn đã khóa lại từ bên trong, trong lòng Vãn Thanh càng rối rắm, phải cầu đại thần tới mất.

"Không ăn."

"Món ăn hôm nay đều là mấy món sư phụ thích ăn, người xem một chút rồi quyết định cũng không muộn."

"Không ăn!"

"Sư phụ đã không ăn thì ta cũng không ăn, ta cùng đói với sư phụ."

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 67 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 67. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.288088083267 sec