Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 60

Chương 60Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Quyển 2

Chương 2.2: Hòa Ly (Ly hôn)


Edit: August97

Cùng Phong Nhược Nhan câu có câu không nói chuyện, tẩm cung Thái hậu cũng đã hiện ra trước mắt, đợi cung nữ đi bẩm báo trước, Phong Nhược nhan đứng bên cạnh Vãn Thanh, cùng đợi nàng đi vào.

Thái hậu ngồi trên nhuyễn tháp, vẻ mặt hiền lành nở nụ cười nhìn hai người tiến vào: "Hôm nay sao Thanh Nhi lại rảnh rỗi đến thăm ai gia."

"Thái hậu nói đùa, đã lâu không gặp Thái hậu nên trong lòng cảm thấy nhớ nhung, cộng thêm có một số việc muốn nói với Thái hậu, trùng hợp gặp công chúa nên cùng nhau đến đây." Giọng điệu Vãn Thanh câu nệ.

Vãn Thanh đứng một bên, cho đến khi Thái hậu nói ban thưởng ghế ngồi mới ngồi xuống.

"Ai gia vừa mới nghe tin tức tốt từ Hoàng nhi, không phải Thanh Nhi cũng tới thông báo tin tốt này với ai gia sao?"

"Thái hậu…" Vãn Thanh chần chừ, lời đến khóe miệng lại không dám nói.

"Thanh Nhi, có chuyện gì lại không thể nói với ra, không sao, ta với mẫu hậu cũng không phải là người ngoài!"

"Vậy Vãn Thanh xin vô lễ!"

Vãn Thanh cắn răng, quỳ xuống…

"Thái hậu, bát tự Thanh Nhi cùng Dịch vương xung khắc, kể từ khi vào phủ ngày nào cũng cãi vã không ngừng, lúc nhìn hắn Thanh Nhi luôn cảm thấy không vừa mắt, sắc mặt không tốt, thực quyền trong phủ cũng không nằm trong tay Thanh Nhi, Thái hậu là mẫu thân của Vương gia, tất nhiên hiểu rõ tính tình hắn, Thanh Nhi là một nữ nhân yếu ớt, nếu tiếp tục sống trong vương phủ, thật sự lo lắng an nguy của mình, huống chi với phong phạm của Vương gia, nếu hòa ly với Thanh Nhi, tất có đông đảo nữ tử tìm tới cửa, không muốn làm trễ nãi thời gian quý báu của Vương gia, thần nữ tới khẩn cầu Thái hậu, ban thưởng để thần nữ hòa ly với Vương gia."

"Hòa ly?!" Thái hậu giật mình, Phong Nhược Nhan cũng hoảng sợ.

"Kính xin Thái hậu thành toàn!" Chưa bao giờ cúi đầu trước người khác, Vãn Thanh cũng cảm thán chuyện này.

"Thanh Nhi, con đứng lên trước đi, chuyện này… chuyện này quá lớn, con hảo hảo nói với ai gia một chút, rốt cuộc… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Nếu Dịch nhi khi dễ con, ta ra mặt giúp con, tại sao phải hòa ly?!"

"Thái hậu, Vãn Thanh cùng Dịch vương không có chỗ nào hợp nhau, chớ nói chi là cảm thông lẫn nhau, hiện tài không nói, nhưng một ngày nào đó… Hôm nay Vãn Thanh tới đã chuẩn bị tâm lý, Vãn Thanh không muốn tiếp tục sống với hắn nữa, Thái hậu nhìn Vãn Thanh lớn lên từ nhỏ, biết tình tình Vãn Thanh, khẩn cầu Thái hậu thành toàn cho Vãn Thanh!"
Truyện-chỉ-được-đăng-tại-Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn
"Thanh Nhi, con đứng lên trước đi!" Thái hậu chấn kinh, nâng hoa phục đi xuống đưa tay đỡ Vãn Thanh, khuôn mặt vốn không có bao nhiêu nếp nhăn mặt giờ phút lại nhíu chặt, "Nếu Dịch nhi có lỗi với con, ai gia tất nhiên sẽ không che chở hắn, nhưng con phải nói đầu đuôi cho ai gia mới phải!"

Nghe bà nói như vậy, Vãn Thanh cũng biết dù nói thế nào bà cũng sẽ khuyên giải nàng, liền đứng lên, Thái hậu nắm tay Vãn Thanh, cùng nhau ngồi trên nhuyễn tháp, giọng điệu ôn hòa.

"Thanh Nhi, nữ nhân hòa ly tuy nói dễ nghe, nhưng dù sao cũng đã từng một lần thành hôn, người tái giá khó mà gả cho nam nhân tốt được, tuy bản tính Dịch nhi không tốt, nhưng nếu con có thể chung sống hòa thuận với nó, thông cảm cho nó nhiều một chút, chắc chắn tình cảm giữa các con sẽ càng ngày càng tốt , dù thế nào đi chăng nữa nó cũng là Vương gia, cả đời vinh hoa phú quý, cơm áo không lo, không phải ai gia là mẫu thân nó mà khoe khoang, diện mạo Dịch nhi tuấn tú như vậy, vì sao con lại có thể chướng mắt với nó!"

"Thái hậu, Thanh Nhi sao lại có thể chướng mắt hắn, nhưng mấy ngày nay chung đụng, Thanh Nhi cũng biết giữa Thanh Nhi với Dịch vương có khoảng cách, Thanh Nhi không thể chịu đựng được một trượng phu trong lòng có nữ nhân khác, vả lại khắp nơi đối lập với Thanh Nhi!"

"Nói cho cùng Thanh Nhi muốn nó đuổi nữ nhân kia đi…" Thái hậu thở dài, "Ta chỉ biết chút ít, nhưng cũng hết cách rồi, nam nhân tam thê tứ thiếp có gì kỳ quái, huống chi Dịch nhi cũng không cho nàng ta địa vị gì, con để ý làm gì!"

"Thanh Nhi chưa bao giờ để ý những thứ này, thật sự là vì bát tự xung khắc với Vương gia, nếu ở lại vương phủ, tin tưởng Thái hậu không hạ chỉ hòa ly thì vương gia cũng sẽ hưu, Thái hậu thấy Thanh Nhi lớn lên từ nhỏ, chẳng lẽ không chịu thành toàn cho Thanh Nhi một lần sao?"

Than thở khóc lóc, Vãn Thanh rơi nước mắt, Thái hậu nhìn thấy cũng rất đau lòng.

"Mẫu hậu, Thanh Nhi khổ sở như vậy, trong lòng đệ đệ cũng đã có người khác, không bằng…" Phong Nhược Nhan ngồi bên cạnh không nhịn được mà đi tới vỗ lưng Vãn Thanh nhẹ nhàng trấn an.

"Nói bậy bạ gì đó!" Thái hậu hung hăng trợn mắt nhìn Phong Nhược Nhan, giọng nói không vui, "Dịch nhi chỉ là chưa chín chắn, mải mê du đãng ở bụi hoa, đợi sau này thành thục hơn tất nhiên sẽ biết người nào đối tốt với nó! Con đừng ở đây mà nói xằng nói bậy!"

Phong Nhược Nhan thấy ánh mắt hung ác của Thái hậu, cũng không tiện nói thêm nữa, chỉ lẳng lặng ngồi một bên nhìn Vãn Thanh.

"Thái hậu, người không nguyện ý thành toàn cho Thanh Nhi sao?"

"Không phải ai gia không muốn, nhưng chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời của Thanh Nhi cùng Dịch nhi, con để ta suy nghĩ một chút, hoặc tìm Dịch nhi thương lượng trước, nếu nó cũng đồng ý, ai gia tất nhiên sẽ để hai con hòa ly!"

"Thái hậu." Trong lòng Vãn Thanh thấp thỏm, phỏng đoán nếu tiếp tục cùng dây dưa với hắn Thái hậu cũng sẽ không đồng ý, thầm nghĩ như thế nào để bà ta đồng ý."Thật ra... con…"

"Ừ, có chuyện gì?"

"Thật ra … ít ngày trước, có Lang trung vào phủ bắt mạch cho Thanh Nhi, nói thể chất suy yếu, trong cơ thể có hư hàn, cả đời rất khó mang thai. Chuyện này Thanh Nhi không dám nói với vương gia, nếu nói ra chắc chắn sẽ sóng to gió lớn, Thái hậu, hôm nay Thanh Nhi cũng không dám khẩn cầu gì, chỉ cầu nhanh chóng được giải thoát, Thanh Nhi không muốn tiếp tục cuộc sống trái lo phải nghĩ như vậy nữa."

Lệ càng lúc càng nhiều, Vãn Thanh cũng không biết từ khi nào thì diễn xuất tốt như vậy, nhìn vẻ mặt lập tức thay đổi của Thái hậu, rối rắm đợi bà trả lời.

"Không thể mang thai?"

Khuôn mặt Thái hậu nguyên bản hiền lành từ ái ngay lập tức nhăn lại, so với sắc mặt Vãn Thanh càng khó coi hơn, Vãn Thanh cúi đầu im lặng, cũng không dám nhiều lời, trong đại điện bao trùm bầu không khí nghiêm túc.

"Đại phu nói, cả đời sợ rất khó hoài thai."

"Ngươi … ngươi… sao không nói sớm!"

Trợn mắt nhìn Vãn Thanh, sắc mặt Thái hậu biến hóa cực nhanh, không nhìn ra bà ta đang suy nghĩ gì, chỉ cảm thấy cảm xúc của bà đang dao động cực nhanh.

"Thái hậu thứ tội, Thanh Nhi cũng mới biết mấy ngày trước, không dám nói với Thái hậu, mấy ngày nay trằn trọc trở mình, suy nghĩ mãi vẫn cảm thấy Thái hậu có quyền biết điều nay. Thanh Nhi cùng Vương gia vốn không hòa hợp, nếu không thể sinh con dưỡng cái…, xin đừng nói với Vương gia, Thanh Nhi luôn cảm thấy có lỗi với hắn, cũng có lỗi với Thái hậu!"

"Mẫu hậu!"

Phong Nhược Nhan đứng ngồi không yên, đưa tay đem Vãn Thanh kéo về phía sau, lại tiến lên khuyên bà.

"Thanh Nhi cũng đã thẳng thắn với người, nàng cũng vì tốt cho người, vì tốt cho Dịch nhi, nếu đã không hợp, vậy thì đồng ý chuyện hòa ly thôi."

"Để ai gia suy nghĩ một chút!"

Thái hậu cũng không nén được giận, xoay người, thái độ không được tự nhiên:

"Thanh Nhi ngươi trở về trước đi, nếu ta đồng ý, ta sẽ sai Tiểu Thuận Tử mang ý chỉ tới tận phủ.”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 60 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 60. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.189985990524 sec