Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 58

Chương 58Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Quyển 2.

Chương 1.3: Khúc nhạc dạo trước bão táp

Edit: August97

"Đều ở trong này! Nghĩa phụ!" Hai nha hoàn đi tới cúi đầu hành lễ, Tử Cơ chỉ hai rương lớn bên cạnh nha hoàn.

Tử Cơ vừa nói xong, Tư Mã Lưu Vân liền đứng lên, "Rốt cuộc cũng đợi đến câu này của ngươi."

Chiết phiến khẽ vung, hai nha hoàn vừa đem rương lớn đến lập tức bị đánh bay ra ngoài, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dày đặc, nhìn về phía đó, Phong Huyền Dịch mặc trường bào hắc y, mang theo một đội nhân mã bao vây nới này, bên cạnh hắn còn có Phó Lăng Thiên đã lâu không gặp mặt.

Trận chiến lớn đến đáng sợ, Tử Cơ ngẩn người tại chỗ, hoảng sợ nhìn Phong Huyền Dịch sau đó lập tức giả bộ đáng thương chạy đến bên cạnh hắn.

"Vương gia! Đêm qua thiếp bị bọn người áo đen bắt tới nơi này, trong lòng rất hoảng sợ, Vương gia thật anh dũng, đem quan đến đây để cứu thiếp sao?"

Tử Cơ thay đổi sắc mặt cực nhanh, vẻ mặt sợ hãi muốn chạy lại gần Phong Huyền Dịch, lức này Phong Huyền Dịch cũng không muốn diễn trò cùng nàng ta, giơ trường kiếm trong tay chỉ về phía Tử Cơ.

"Bổn vương đều đã nghe tất cả! Cùng ngươi làm trò lâu như vậy, hôm nay ta rốt cuộc được giải thoát!"

Tử Cơ sắc mặt đại biến, nghĩa phụ đứng chung một chỗ với nàng, vừa đối mắt liền quyết định cá chết lưới rách, mấy nha hoàn bạch y cũng đã rút trường kiếm, phi thân tiến lên, chuẩn bị tiến vào trong đám người.

Dù sao bên Phong Huyền Dịch cũng người đông thế mạnh, mọi người ai ai cũng võ công cao cường, qua mấy phen chém giết trên đất chỉ có thân thể mấy nha hoàn bạch y kia.

Tử Cơ thấy vậy thì nóng lòng, liếc mắt thấy Vãn Thanh đứng gần đó, nhanh tay lẹ mắt phi thân bay tới bên người nàng, một thanh trường kiếm nhanh chóng kề lên cổ Vãn Thanh, thanh âm Tử Cơ hổn hển.

"Vương gia!"

Nghe thấy thanh âm Tử Cơ, Phong Huyền Dịch nghiêng đầu qua, lúc thấy Vãn Thanh thì dừng một chút, nhưng khi Phó Lăng Thiên nhìn thấy thì giọng điệu lại rất kích động.

"Tặc nữ! Hôm nay ngươi đã cùng đường, còn không mau bỏ vũ khí xuống đầu hàng! Nếu dám thương tổn vương phi dù chỉ một chút, ta sẽ bắt ngươi trả giá gấp mười lần!"

Đối với sự che chở của Phó Lăng Thiên, Vãn Thanh rất cảm kích, có thể cảm giác lưỡi đao sắc bén kia nằm trên cổ mình, da đầu tê dại, mặc dù biết giờ phút này Tử Cơ sẽ không giết nàng, nhưng trong lòng vẫn bị hù dọa.

"Vương gia! Để đao xuống! Hãy xem ba năm tình cảm của chúng ta mà tha cho thiếp, thiếp sẽ không động đến nàng!"

Phong Huyền Dịch thẳng hướng Tử Cơ đi tới, Vãn Thanh giật mình, cảm thấy lưỡi kiếm của Tử Cơ càng ngày càng gần, trên cổ cũng có chất lỏng chảy xuống.

"Vương gia ngươi định làm gì! Mau thả kiếm xuống!"

Vẻ mặt Phó Lăng Thiên hốt hoảng, muốn tiến lên lại sợ nàng ta càng thêm tổn thương Vãn Thanh, muốn giữ chặt Phong Huyền Dịch lại không được.

"Ngươi muốn giết nàng thì cứ giết, ta vốn không ưa nàng, giết nàng thì nhân tiện diệt luôn cái đinh trong mắt của bổn vương." Vẻ mặt Phong Huyền Dịch bình tĩnh, từng bước một tiến tới gần Tử Cơ, "Bổn vương không ngờ, tình nghĩa ba năm của chúng ta, ngươi lại làm vậy với ta, trong lòng ngươi, Bổn vương cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ để lợi dụng sao?"

Sắc mặt Tử Cơ khó coi, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, thân thể Tử Cơ lại càng lui vể phía sau.

"Vương gia không nên tới!"

"Sao? Nhìn thẳng vào Bổn vương nói rõ ràng! Ta thương ngươi yêu ngươi ba năm, nhưng ngươi lại hồi báo ta như thế sao? !"

"Vương gia!"

Dù sao Tử Cơ cũng là phụ nhân, trước tình cảm vẫn còn do dự, huống chi hiện tại đang rối rắm sau này trở về Vương có thương nàng nữa hay không.

"Vương gia, thiếp biết thiếp sai rồi! Trong lòng Tử Cơ vẫn có ngài a! Thiếp không muốn đi về!" Lui đến phía sau cuối cùng cũng lui đến gian phòng cuối cùng, đôi mắt Tử Cơ cũng đã đẫm lệ.

"Thả vương phi ra, ta tha cho ngươi một mạng! Coi như về sau ngươi ở bổn quốc ta cũng sẽ không làm khó ngươi, Bổn vương lấy nhân cách ra bảo đảm!"

Sắc mặt Phong Huyền Dịch chính trực, Tử Cơ cũng lộ vẻ xúc động, tay chế trụ Vãn Thanh cũng có phần buông lỏng, Tư Mã Lưu Vân thấy thế, phi thân đã bay trường kiếm của Tử Cơ, lúc Tử Cơ còn chần chừ đã bị Tư Mã Lưu Vân bắt lại .

Trong mắt nàng ta đầy nước mắt, thấm vào cả khăn lụa trên mặt, đôi mắt vẫn nhìn Phong Huyền Dịch, tràn đầy van xin:

"Vương gia ~"

Tử Cơ bị bắt, những người khác cũng mất chú ý, không bao lâu mấy nha hoàn bạch y cũng bị thu phục toàn bộ, người chết kẻ bị thương, nam nhân mặt nạ nghĩa phụ của Tử Cơ cũng đã hàng phục dưới chân Phó Lăng Thiên, thấy Vãn Thanh không có việc gì, Phó Lăng Thiên lo lắng chạy tới đỡ nàng lên.

"Không sao chứ?"

Giọng nói ân cần khiến Vãn Thanh vừa bị hù dọa sợ hãi cũng dịu xuống rất nhiều, Tử Cơ đứng cách đó không xa, đàm phán cùng Phong Huyền Dịch.

"Thả nàng." Hạ nhân đang muốn trói Tử Cơ lại, Phong Huyền Dịch lại phất phất tay, không để người khác động.

"Vương gia!" Tư Mã Lưu Vân kinh ngạc, sắc mặt cũng khó coi, "Nàng ta là tặc tử địch quốc! Hoan nữa tóm được nàng là nhờ ta cũng Thanh Nhi trả giá, sao ngươi có thể độc đoán như thế!"

"Thả nàng!" Phong Huyền Dịch không quan tâm gì khác, sắc mặt vẫn như cũ, "Ngay cả chút quyền lợi này Bổn vương cũng không có sao? !"

Hắn giống như hét lên khiến mấy người muốn tiến lên bắt Tử Cơ lại đều buông lỏng tay, Tư Mã Lưu Vân tức giận xoay người không nhìn hắn nữa, Vãn Thanh chưa hoàn hồn, nhìn mình bóng dáng của Tử Cơ đứng trước mặt mà nội tâm kích động không áp chế nổi.

"Vương gia, thiếp…" Tử Cơ còn muốn nói điều gì đó, lại bị Phong Huyền Dịch cắt đứt.

"Tốt lắm, ngươi đi đi, ba năm tình báo cũng đủ làm khó dễ ngươi, nhưng Bổn vương không ngờ, nhiều năm như vậy thành tâm với một nữ nhân, cư nhiên lại rơi vào kết cục như vậy! Coi như nể tình tình nghĩa khi xưa, Bổn vương cũng sẽ không làm khó dễ ngươi, chỉ mong ngươi có thể giác ngộ, mua một ngôi nhà nhỏ ở bổn quốc, sống yên ổn qua ngày, Bổn vương, không muốn gặp lại ngươi!"

Tử Cơ vốn định khẩn cầu Phong Huyền Dịch để nàng ta lưu lại, nghe thấy lời này của Phong Huyền Dịch, trong lòng càng thêm đau đớn không chịu nổi, bóng dáng xoay người có chút lảo đảo, nhưng vẫn là xoau người rời đi.

Tay Vãn Thanh run run, chân khí không áp chế nổi trong cơ thể bắt đầu khởi động, bàn tay nóng lên, tức giận vượng hỏa, ánh mắt nhìn về bóng dáng của Tử Cơ…

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 58 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 58. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.199297904968 sec