Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 57

Chương 57Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Quyển 2.

Chương 1.2: Khúc nhạc dạo trước bão táp

Edit: August97

Tư Mã Lưu Vân cau mày, tay đã nắm chặt thành quả đấm, Vãn Thanh mở to mắt, tránh né bàn tay nàng ta đang tiến tới, mãi đến khi một nha hoàn từ ngoài cửa chạy vào, vội vàng hô “Chủ tử đến!”… Tuy tránh thoát phần lớn kim châm nhưng Vãn Thanh vẫn nhận phải một châm, trên mặt đau rát, Tử Cơ liếc nhìn nàng, sắc mặt khinh miệt.

"Đợi ta trở lại sẽ tiễn các ngươi xuống hoàng tuyền!"

Nhìn Tử Cơ chạy ra cửa miếu, Tư Mã Lưu Vân mới đứng lên, Vãn Thanh vừa nhìn, xích sắt trên tay hắn đã sớm bị làm gãy, trên chân cũng giống vậy, trong lòng có phần tức giận, thế nhưng hắn lại không để ý, quan tâm nhìn Vãn Thanh, từ trong lòng ngực đem ra một viên đan dược cho Vãn Thanh nuốt vào.

"Cái gì vậy!"

Tư Mã Lưu Vân chỉ đưa tay bưng kín miệng Vãn Thanh, giúp nàng mở dây trói, đứng lên rón rén đi về phía cửa.

Tử Cơ đứng trong sân miếu, chạy tới chỗ một nam nhân, hai người vừa quay đầu lại hướng bên này đi tới, bị hù dọa, Tư Mã Lưu Vân đặt lại xích sắt của Vãn Thanh và hắn lấp dưới địa phương không dễ thấy, thu thập chút nữa cũng vội nằm xuống.

Bước chân ngoài cửa càng ngày càng gần, Vãn Thanh vừa ngồi xuống, Tử Cơ cùng một nam nhân toàn thân hắc y đi vào, nam nhân hắc y mang nửa chiếc mặt nạ, không thấy rõ khuôn mặt, nhưng lại có thể nhìn ra là một nam nhân trung niên gần bốn mươi, vẻ mặt nghiêm cẩn, ánh mắt chính trực, vẻ mặt cảnh giác liếc nhìn hai người trước mặt.

"Ngươi, sao ở đây lại có người!"

"Yên tâm đi nghĩa phụ, đây là Dịch vương phi cùng với tiểu tình lang của ả, hai kẻ này đã không ít lần gây trở ngại cho chúng ta, bọn họ ở trong phủ cũng nhiều lần khi dễ ta, ta nuốt không trôi cục tức này, dù sao cũng sẽ đi, đợi ta thu thập hai kẻ này xong sẽ hủy thi, không ai hay biết!"

"Việc này…"

"Nghĩa phụ, ta đã sớm nhận được thư đưa tin của Vương từ chim bồ câu, nói bọn họ đã đến thành biên ải Hải Thành, có thật không?"

"Ta cũng đã nhận được, cho nên mới gửi thư bảo ngươi mau mau ra ngoài, ta dẫn ngươi đi tìm Vương, họ đã đến Hải Thành, Kinh Thành này cũng đã là vật trong túi, ngươi thu thập xong thì nhanh chóng cùng ta rời đi!"

"Nghĩa phụ không cần vội." Tử Cơ nũng nịu một tiếng, đỡ nam nhân dựa vào cột đình ngồi xuống, "Mấy năm nay Vương có nạp phi tần nào hay không?"

"Việc này…" Nam nhân có chút khó xử nhìn vẻ mặt mong đợi của Tử Cơ, có phần không tình nguyện nói, "Có, ba phi sáu tần."

Mặt Tử Cơ cứng đờ, tay có phần run rẩy, "Hắn!"

"Nữ nhi, dù sao ngài ấy cũng là Vương, ngươi đừng để trong lòng, cho dù ngài ấy nạp nhiều phi tần đi nữa thì ngươi cũng là Vương hậu!"

"Nhưng nghĩa phụ, hắn đã đồng ý nếu ta rời đi sẽ không thành thân với ai khác! Tại sao Vương lại có thể nói lời không giữ lời như vậy!"

Cũng không bất chấp Vãn Thanh cùng Tư Mã Lưu Vân ở sau lưng, Tử Cơ phát điên, tuy bị khăn che mặt ngắn trở, lại có thể nhìn thấy trong đôi mắt kia là nồng đậm ưu thương cùng ai oán.

"Nam nhân tôn quý như Vương sao có thể chỉ có một mình nữ nhân ngươi, dù gì bây giờ ngươi cũng phải trở về, nếu tư sắc của ngươi có thể khiến ngài ấy yêu ngươi lần nữa, có thể ngài sẽ đuổi mấy phi tần kia ra khỏi hậu cung, tốt lắm, thời gian đã không còn sớm, chúng ta phải nhanh chóng lên đường."

Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt Tử Cơ càng khó coi hơn, ánh mắt nhìn Tư Mã Lưu Vân cùng Vãn Thanh cũng hiểm ác hơn rất nhiều.

"Nghĩa phụ! Ta đã mất đi tư sắc, gương mặt này, đã sớm bị phá hủy!" Nức nở đem khăn lụa kéo xuống, nam nhân kia thấy khuôn mặt Tử Cơ cũng không khỏi hít vào một hơi, vẻ mặt hoảng sợ.

"Nữ nhi! Mặt của ngươi, sao…, sao lại biến thành như vậy!"

"Là do bọn họ làm hại! Nghĩa phụ! Bộ dáng hôm nay của ta, đã không còn giá trị lợi dụng, Vương còn muốn ta sao? Khi ta có dung nhan xinh đẹp hắn cũng không giữ lời hứa, hôm nay ta bị hủy dung, ta không dám nghĩ hắn sẽ đối đãi với ta như thế nào…" Tử Cơ nức nở, vẻ phách lối lúc nãy đã hoàn toàn không thấy.

Người mang mặt nạ đứng dậy, nhìn Vãn Thanh cùng Tư Mã Lưu Vân, thanh âm hung dữ.

"Lại dám hại nữ nhi của ta như thế, nữ nhi, giết bọn họ, chúng ta lập tức lên đường!"

"Chậm đã nghĩa phụ!" Tử Cơ đưa tay ngăn đao của nam nhân mang mặt nạ lại, đi tới trước mặt Tư Mã Lưu Vân, "Ta biết ngươi đã hạ thuốc hủy dung, hôm nay ta cũng muốn đi, ngươi nói thật với ta, vật này có thuốc giải hay không, nếu đem thuốc giải giao ra, ta liền tha cho ngươi một mạng!"

"Cô nương cho là ta không có đầu óc sao?" Tư Mã Lưu Vân tươi cười nhìn nàng ta, giọng nói lạnh nhạt, "Cho thuốc giải, ngươi cũng sẽ không buông tha ta, ai mà biết ngươi sẽ làm gì! Huống chi độc kia, không có thuốc nào chữa được, ta không có thuốc giải!"

"Ngươi!" Tử Cơ sắc mặt khó coi, "Nếu đã như thế, vậy ta liền tiễn ngươi cùng vương phi một đoạn đường!"

Tử Cơ nói xong rút ra trường kiếm. Muốn đâm thẳng vào Tư Mã Lưu Vân.

"Khoan đã!" Nam nhân mặt nạ ngăn lấy kiếm nàng ta, vẻ mặt nghiêm túc. "Đem hai người này ném vào trong xe, nếu bị truy binh đuổi bắt còn có thể làm con tin, chắc chắn sẽ có chỗ dùng đến."

Tử Cơ gật đầu, trên mặt hiện vẻ không cam lòng, "Dù sao sớm muộn cũng phải chết, liền lưu các ngươi thêm chút thời gian!"

"Nghĩa phụ! Người nói nếu Vương nhìn thấy có thể ghét bỏ ta hay không?! Dung mạo của ta như vậy, nếu như sau này Vương không quan tâm ta nữa thì làm thế nào!" Tử Cơ có phần hốt hoảng, hạ nhân đi qua thấy hai người nàng ta thì vội hành lễ.

"Nữ nhi."

Nam nhân mặt nạ do dự, Tử Cơ thấy thế liền khóc lên:

"Nghĩa phụ! Người cũng cảm thấy ta rất khó coi có đúng hay không!"

"Nữ nhi, Vương không phải loại người vong ân phụ nghĩa, ngươi vì Ô Quốc trả giá nhiều như vậy, ngài không thể không để ý tới ngươi! Coi như không cưng chiều ngươi như trước kia… nhưng ít ra nửa đời sau của ngươi cũng không phải chịu khổ sở!"

"Nghĩa phụ! Người không hiểu rõ hắn! Người không hề hiểu rõ Vương! Hắn đã từng kết tóc se duyên với ta, hôm nay ta thành ra bộ dáng này, nếu hắn có sủng phi mới, sao ta có thể bảo đảm hắn sẽ không giết ta!"

Tử Cơ khóc bất lực, lúc thấy Vãn Thanh thì ánh mắt sáng lên.

"Nghĩa phụ! Ta không muốn trở về, ta không dám trở về! Ta sẽ tiếp tục lưu lại vương phủ, dù sao nếu ta giết hai người này thì Vương gia cũng sẽ không phát hiện, hắn đối đãi với ta cực tốt, hắn sẽ không chê dung nhan xấu xí của ta!"

"Ngươi đang nói càn gì ở đây?! Vương ra lệnh mà ngươi cũng dám cãi lời sao?"

Nam nhân mặt nạ rống lên một tiếng, thanh âm mang theo nồng đậm tức giận.

"Vương chính là trời! Coi như ngài ấy không thương ngươi không muốn cưng chiều ngươi, ngay cả giết chết ngươi thì đó cũng là số mệnh của ngươi! Nhưng vương không phải người như vậy, chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ không để Vương giết ngươi!"

"Nghĩa phụ!" Tử Cơ ngẩng đầu, sắc mặt khó coi.

"Ngươi không phải còn có rất nhiều văn kiện quan trọng đối với Vương sao? Như vậy những tin tình báo mấy năm nay ngươi thu thập được, chỉ cần một ít cũng đã đủ làm chấn động, ngươi đem mấy thứ đó dấu thật kĩ, coi như uy hiếp, Vương cũng sẽ không dám động tới ngươi!"

"Đều ở trong này! Nghĩa phụ!" Hai nha hoàn đi tới cúi đầu hành lễ, Tử Cơ chỉ hai rương lớn bên cạnh nha hoàn.

Tử Cơ vừa nói xong, Tư Mã Lưu Vân liền đứng lên, "Rốt cuộc cũng đợi đến câu này của ngươi."
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 57 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 57. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.211465835571 sec