Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 4

Chương 4Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3: Cực phẩm nam tử

Edit + Beta: August97 (Diễn đàn Lê Quý Đôn)

"Đệ đệ ta từ nhỏ đã dị ứng với phấn hoa, nhất là hoa Mạn Đà La(*), chỉ ngửi một chút sẽ đau đầu khó chịu, toàn thân không thể nhúc nhích, cái này là túi thơm Sứ giả mang tới lần trước, ta cố ý giữ lại để đưa cho muội. Sau này vào phủ, nếu hắn dám khi dễ muội, muội chỉ cần đưa thứ này ra, lập tức hắn không có cơ hội ra tay."

Công chúa Nhược Nhan đưa một bọc đồ nhỏ cho Vãn Thanh, trên khuôn mặt vẫn là nụ cười thân thiện.

Vãn Thanh nhận lấy túi đồ đặc biệt kia nhét vào trong ngực, thấy bộ dáng công chúa Nhược Nhan như vậy, nhất định vật này không phải có tiền là mua được.

"Nhưng muội trăm ngàn lần phải giữ gìn thật kỹ, lần này Sứ giả không mang đến nhiều, ngoại trừ ta ra cũng chỉ có nơi mẫu hậu."

"Cám ơn công chúa."

"Khi nào thì câu nệ với ta thế, Thanh nhi, như vậy không giống muội chút nào."

Công chúa Nhược Nhan mỉm cười, trên khuôn mặt tinh xảo không hề có chút địch ý.

Ở cạnh công chúa Nhược Nhan thật không có gì để nói, Vãn Thanh hiểu trước kia “mình” rất thân với nàng, nhưng dù sao bây giờ cũng là một “Vãn Thanh” hoàn toàn mới, mình không tìm được nhiều đề tài nói chuyện, ngược lại công chúa Nhược Nhan một mực dẫn dắt.

"Công chúa, thời tiết hôm nay rất tốt, có muốn ra ngoài đi dạo không?"

Vãn Thanh đứng lên, nhìn công chúa Nhược Nhan, khuôn mặt tinh xảo mang mấy phần mong đợi, nếu nàng ấy đi, Mộc Thiên Hải và Hạ Uyển Dung cũng không thể không đồng ý.

"Thanh nhi muốn ra ngoài?"

Công chúa Nhược Nhan biết rõ còn hỏi.

"Thương thế của muội còn chưa lành hẳn mà."

"Ra ngoài đi dạo cũng không ảnh hưởng đến vết thương."

"Vậy cũng tốt, ta xin phép mẫu thân muội một chút."

Công chúa Nhược Nhan vẫy tay gọi một cung nữ, nói nhỏ mấy câu.

Cung nữ nghe xong liền chạy đi, đại khái khoảng sau thời gian một nén hương (15 phút) lại dẫn theo mấy tráng đinh tới đây. Vãn Thanh nhận ra mấy người đó cũng là người hầu trong phủ, có lẽ Hạ Uyển Dung không yên lòng để bọn họ ra ngoài, nên phái người đi theo bảo vệ.

Vãn Thanh đoán không lầm, công chúa Nhược Nhan đã nói vậy, quả nhiên Hạ Uyển Dung không cự tuyệt, nhưng số người đi theo bảo vệ lại tăng lên, chừng mười mấy hai mươi mấy người.

Ngồi trong xe ngựa sang trọng của công chúa Nhược Nhan, Vãn Thanh hơi bất đắc dĩ, đi dạo phố như vậy còn không bằng ở luôn trong phủ. Công chúa Nhược Nhan nhận ra tâm trạng của nàng, không bao lâu sau bảo phu xe dừng ngựa.

"Sao vậy?"

"Đã gần buổi trưa rồi, ta hơi đói bụng, muốn xuống ăn bữa cơm."

Vãn Thanh biết ý định của nàng, lại tăng thêm mấy phần thiện cảm với nàng, cùng nhau đi vào Túy Tiên Cư được trang hoàng hết sức hoa lệ, ngồi ở vị trí quan sát tốt nhất ở lầu hai.

Giờ là thời gian ăn cơm trưa, quán ăn đã ngồi đầy một nửa, nhìn trang phục của mọi người, ai cũng là kẻ có gia thế.

Công chúa Nhược Nhan và Vãn Thanh có thể xem là mỹ nữ hạng nhất, hai người vừa ngồi xuống đã nhận được không ít ánh mắt ái mộ.

"Tiểu thư, tại hạ có thể ngồi đây không?"

Một giọng nam dễ nghe.

Vãn Thanh ngẩng đầu, đập vào mắt là một mảng màu lục .

Nam tử mặc một trường sam xanh lá thêu cành trúc, hông đeo đai lưng màu lục nạm vàng, cổ đeo ngọc bội cực phẩm, ngọc quan màu ngọc bích cố định toàn bộ tóc đen lại sau lưng.

Ngón tay thon dài đặt ngay cạnh Vãn Thanh, khuôn mặt tuấn lãng nhích lại gần, lông mày dày rậm cùng cặp mắt hoa đào tà mị phóng điện với Vãn Thanh, môi mỏng đỏ mọng khẽ đóng khẽ mở hỏi ý kiến Vãn Thanh.

Không biết là cố ý hay vô tình, hắn đột nhiên đưa tay nới rộng vạt áo trước ngực, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ và da thịt màu mật ong mê người.

"Thật xin lỗi, ta đã có trượng phu rồi."

Vãn Thanh thu hồi ánh nhìn, ánh mắt trong suốt.

Nam tử như cũ không rời đi, nụ cười trên mặt càng lớn, tiến tới thì thầm bên tai Vãn Thanh:

"Thiếu phụ phong tình mới có ý vị."

"Vậy sao, công tử có phiền không nếu ta tặng ngài một lễ vật?"

Vãn Thanh cười thẹn thùng, đưa tay lấy từ trong ngực, đưa vật tùy thân - chiếc gương - tới trong tay nam tử.

Nam tử cúi đầu thấy rõ vật trong tay thì khuôn mặt lập tức tối sầm lại, dám cười hắn xấu xí? Đã bao giờ Tư Mã Lưu Vân hắn bị đối xử như vậy?

"Đa tạ tiểu thư, chẳng qua ta cảm thấy, tiểu thư lưu lại vật này để tự mình dùng thì thích hợp hơn."

Thoáng hạ cơn giận, Tư Mã Lưu Vân cách xa Vãn Thanh mấy bước, trực tiếp ném gương vào trước mặt Vãn Thanh, còn cố ý đụng vào tiểu nhị mới vừa bưng canh tới.

Miệng bát nghiêng mạnh một cái, nước canh nóng theo đó hắt ra, ngực Vãn Thanh vốn đã bị thương, lúc xoay người tránh nước canh không cẩn thận đụng vào ghế.

Vết thương cũ bị đụng mạnh, trước mặt Vãn Thanh bỗng tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Tư Mã Lưu Vân ngây ngốc tại chỗ, hết sức luống cuống, công chúa Nhược Nhan cũng bị hù dọa, mấy tên tùy tùng cuống quít chạy tới đỡ Vãn Thanh dậy. Biết Vãn Thanh chỉ ngất đi, lúc này Phong Nhược Nhan mới thở phào nhẹ nhõm.

Lấy một gian phòng hảo hạng, sai hạ nhân đỡ Vãn Thanh vào trong, nhìn Tư Mã Lưu Vân vẫn còn sững sờ đứng tại chỗ, trong mắt Phong Nhược Nhan thoáng qua lệ khí.

"Tiểu thư, ta thật sự không cố ý, đây không phải ý định của ta."

Khuôn mặt Tư Mã Lưu Vân đầy vẻ áy náy, nhìn sắc mặt không tốt của Phong Nhược Nhan, hắn biết nhiều lời cũng vô ích.

"Tốt nhất là về sau đừng xuất hiện trước mặt ta!"

Phong Nhược Nhan đưa tay cầm gương đồng vẫn ở cạnh bát canh, dùng sức, lập tức gương đồng bị bóp đến biến dạng, ném mạnh xuống dưới chân Tư Mã Lưu Vân, Phong Nhược Nhan hừ lạnh một tiếng, xoay người vào phòng Vãn Thanh.

Thời điểm tỉnh lại đã là hoàng hôn, Vãn Thanh vừa mở mắt đã nhìn thấy Phong Nhược Nhan ngồi canh chừng ở bên giường, nàng vẫn dịu dàng nhìn mình chăm chú. Nhược Nhan thấy Vãn Thanh tỉnh vội đỡ nàng dậy.

"Không sao."

Lời nói của Phong Nhược Nhan khiến nàng an tâm.

Nàng vén chăn lên đỡ Vãn Thanh xuống giường,

"Ta đã phân phó bọn họ không cho phép báo lại với Thượng Thư đại bhân và phu nhân, phụ mẫu muội sẽ không biết, muội cứ yên tâm đi."

"Cám ơn."

"Ta với muội cần gì câu nệ như vậy."

Vãn Thanh mỉm cười, có phần không quen nàng săn sóc như thế, được nàng đỡ lên bèn vén rèm ra, nhìn sắc trời bắt đầu tối ngoài cửa sổ, Vãn Thanh hơi lo lắng.

"Đã trễ thế này rồi, ta cần phải trở về."

"Ừ, ta đưa muội trở về."

Xe ngựa lắc lư bắt đầu đi lại, Vãn Thanh ngồi ở trong xe ngựa rất nhàm chán, vén rèm xe nhìn cảnh vật bên ngoài.

"Vừa đi ngang qua phủ đệ đệ ta, Thanh nhi có muốn vào xem một chút không?"

"Không cần."

Vãn Thanh lắc đầu nhìn bên ngoài màn xe, trước mặt là một tòa phủ trạch khổng lồ, xe ngựa dọc theo tường viện đi hồi lâu mới miễn cưỡng thấy đại môn cùng tấm biển, trên biển viết ba chữ “Dịch vương phủ” hết sức bắt mắt.

Vãn Thanh nhíu mày, nhìn chỗ đại môn kia, một nữ tử phong thái yêu mị đang vặn eo lắc mông đi vào bên trong, mấy thị vệ gác cửa còn cung kính với nàng ta.

Vãn Thanh nghe nói trong phủ của hắn có một nữ tử tuyệt sắc, chẳng lẽ là thật, định nhìn kỹ một chút, xe ngựa đã chạy nhanh qua.

Sau khi Phong Nhược Nhan đưa nàng về phủ thì không tiếp tục đến thăm nữa. Nhàm chán mấy ngày, trong lòng Vãn Thanh uất ức, hôm qua thái y tới đã nói vết thương nàng tốt lê rồi, thân thể cũng không còn gì đáng ngại, nhìn dáng vẻ Mộc Thiên Hải hẳn là mấy ngày nữa đưa Vãn Thanh nàng qua Dịch vương phủ.

"Tiểu thư, lão gia gọi người qua."

(*) Mạn Đà La: Tên một loài hoa, còn gọi là hoa Bỉ Ngạn.
Bỉ ngạn hoa (Spider Lily)
Loài hoa chốn hoàng tuyền.
Bỉ Ngạn hoa có 3 màu chính: Trắng, đỏ và vàng. Bỉ Ngạn Hoa màu trắng gọi là Mạn Đà La Hoa (mandarava), Bỉ Ngạn Hoa màu đỏ gọi là Mạn Châu Sa Hoa (Manjusaka).
Ý nghĩa:
Nhật Bản: Hồi ức đau thương
Triều Tiên: Nhớ về nhau
Trung Quốc: Ưu mỹ thuần khiết.
Còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” .
Đặc điểm
Lycoris radiata không thích nhiệt. Nó thích một môi trường ấm áp. Khi nhiệt độ vào mùa hè quá cao, các cây Lycoris radiata sẽ chết. Các cây Bỉ Ngạn thường được trồng ở những khu vực có hệ thống thoát nước tốt để các bông hoa không bị tổn hai và phát triển bình thường. Đặc biệt là khu vực trồng cũng không bị ảnh hưởng bởi gió quá nhiều vào những tháng mùa đông.
Ba ngày trước và sau xuân phân gọi là Xuân Bỉ Ngạn, ba ngày trước và sau thu phân gọi là Thu Bỉ Ngạn. Bỉ Ngạn hoa nở vào Thu Bỉ Ngạn, thời gian rất chính xác cho nên mới gọi là Bỉ Ngạn hoa.
Trong Phật kinh có ghi “Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.”

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.240224123001 sec