Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 2

Chương 2Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
QUYỂN 1

Chương 1: Nửa chừng làm vương phi

Edit + Beta: August97 (LQĐ)

"Đã nghe nói gì chưa, hôm nay thiên kim Mộc Thượng Thư phải thành hôn rồi!" Trên đường phố nhộn nhịp, một nam tử nhiều chuyện tiến lại gần tên còn lại, mỉm cười nói.

"Hôm qua ta cũng xem Hoàng bảng, hình như là sắp gả cho Tam vương gia." Một nam tử trung niên bán son phấn ven đường nói tiếp.

"Vậy sao, nhưng ta nghe nói Tam vương gia đã sớm có người thương, còn có ý định nhập nàng ta vào phủ kia mà.” Nam nhân bán tranh chữ bên cạnh quán son phấn cũng bắt đầu nói tiếp.

"Người ta là Vương Gia, cũng phải có mấy thê thiếp, đâu giống như chúng ta, chấp nhận đi, xem xem khi nào thì có thể cưới về một thê tử.”

Nam tử mở đầu câu chuyện vừa dứt lời, bên kia đường phố đã xông đến một đội quân, tách người đi đường ra hai bên, đám đông ngay lập tức chen lấn xô đẩy nhau, phàn nàn, mắng chửi.

Âm thanh pháo nổ vang lên, ở giữa hàng binh lính canh gác, trên đường lớn bắt đầu xuất hiện một đội ngũ đưa dâu, liếc mắt nhìn lại, hơn mười dặm phục sức màu đỏ, xe ngựa từ đầu đường xếp đến cuối phố, ngay ngắn trật tự.

Ven đường đều là các binh sĩ duy trì trật tự, đám người nối liền nhau không dứt, mọi người dáo dác ngắm nhìn hôn lễ hoàng gia sang trọng này.

Giữa các xe ngựa, có một kiệu lớn tám người khiêng đỏ thẫm hết sức dễ thấy, đi cạnh kiệu là mấy chục nha hoàn đưa dâu, trên khuôn mặt mọi người đều là nụ cười sáng lạn.

"Bảo Cầm, còn bao lâu nữa?"

Giọng nói êm ái làm say lòng người, trong màn kiệu, một nữ tử mặc hỉ phục ngồi ngay ngắn, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, cặp lông mày hết sức tinh tế, hàng lông mi cong dài thẹn thùng rũ xuống che đi hai mắt, ngón tay xoắn vào nhau thể hiện nàng đang rất khẩn trương, e lệ.

"Tiểu thư, đã sắp đến rồi." Một nữ tử mặc áo hồng đào mềm mại đi cạnh kiệu, nghe giọng nói tiểu thư, khuôn mặt hưng phấn trả lời.

Mộc Vãn Thanh, nữ nhi của Thượng Thư Mộc Thiên Hải, mẫu thân là nhũ mẫu của đương kim Hoàng đế, khi còn nhỏ thường ra vào hoàng cung bầu bạn cùng Hoàng thất, quan hệ rất tốt, tháng trước vào cung tương bồi Nhược Nhan công chúa, tình cờ nhìn thấy Tam vương gia Phong Huyền Dịch.

Có lẽ ít khi gặp được nam nhân cao cường tuấn lãng như vậy, Vãn Thanh vô ý nói một câu với Nhược Nhan công chúa, mấy ngày sau liền nhận được ý chỉ tứ hôn của Thái hậu.

Mặc dù ban đầu hơi giật mình, nhưng trong lòng Vãn Thanh hết sức vui mừng, nữ nhân có thể gả cho nam nhân quyền thế, dáng dấp anh tuấn đã là phúc khí mấy đời, Mộc Thượng Thư thấy nữ nhi không phản đối, vội vàng vào cung thương nghị ngày lành cùng Thái hậu, rốt cuộc định ra nửa tháng sau, tức là hôm nay tổ chức hôn lễ.

Sờ sờ chiếc vòng xanh ngọc trên tay, trong mắt Vãn Thanh đầy ý cười, đây là vòng tay mấy ngày trước Thái hậu gọi nàng vào cung, tự mình đeo vào cho nàng, Phong Huyền Dịch, Đương Kim Hoàng Đế và Nhược Nhan công chúa đều do bà mang thai sinh ra, hiện tại tất nhiên không cần trông nom đến Hoàng đế, sự quan tâm duy nhất của bà là nhi tử thứ hai chưa lập gia thất.

Công chúa Nhược Nhan dịu dàng hiểu chuyện, không ít sứ thần các nước cầu hôn, chỉ có Phong Huyền Dịch này tính tình cuồng vọng, mặc dù dáng dấp tuấn lãng, nhưng không có bao nhiêu nữ nhân nguyện ý gả cho hắn, mặc dù nghe nói trong phủ hắn giấu một nữ nhân, nhưng lại chưa từng thấy qua.

Thái hậu nói vòng tay này là mẫu hậu tiên hoàng ban cho bà, bà đưa nó cho nàng, có thể thấy Thái hậu rất coi trọng nàng, nghĩ tới đây, Vãn Thanh càng nắm chặt chiếc vòng tay hơn.

Lòng đầy vui sướng mong đợi hôn lễ, nhưng không ngờ cỗ kiệu còn chưa đi được bao lâu đã nghe thấy một hồi tiếng thét chói tai của dân chúng hai bên đường, tiếp theo là cỗ kiệu “Rầm” một tiếng rơi xuống mặt đất, khăn voan đỏ thẫm tuột xuống đỉnh đầu, Vãn Thanh hơi nghi ngờ, thò đầu ra muốn xem xét.

Vén màn kiệu lên lại nhìn thấy tám kiệu phu khắp người máu me nằm trước cỗ kiệu, mười mấy người áo đen vọt vào đội ngũ đưa dâu chém giết, bách tính chen chúc gào thét mà chạy, trong đám người phát ra trận trận tiếng thét chói tai, có mấy người áo đen bay thẳng đến chỗ cỗ kiệu của Vãn Thanh.

Hơn mười nha hoàn đưa dâu đã sớm chạy mất, chân Vãn Thanh mềm nhũn, nàng chưa kịp suy nghĩ nhiều thì một thanh kiếm sắc bén đã đâm xuyên qua trái tim nàng.

Đau, toàn thân đều đau, Lý Hạ Mộc chỉ nhớ rõ mình đang ăn bữa sáng, trứng gà còn chưa nuốt hết thì đã không còn ý thức, sao giờ lại đau ở ngực, đưa tay muốn đụng vào vết thương, nhưng không ngờ cô chỉ động một cái, đã nghe thấy một giọng nói hốt hoảng truyền đến bên tai.

"Lão lão lão lão gia, tiểu thư, tiểu thư cử động!"

Mở ra cặp mắt nặng trĩu, đập vào mắt là một phòng ốc cổ kính, một mảng lớn trí nhớ không thuộc về cô ào tới như mưa, trong đầu hết sức hỗn loạn. Hồi lâu sau, liền xuất hiện một phụ nhân mặc áo đen run rẩy đi tới trước mặt cô.

Lúc đó, Lý Hạ Mộc mới miễn cưỡng biết được chuyện gì xảy ra.

Cô nhìn tay mình một chút, bàn tay vốn đầy vết chai do hàng năm luyện võ đã được thay thế bằng một làn da trắng nõn mềm mại, đâu còn nửa phần quen thuộc, nhìn đến gương đồng đặt trên bàn, cô kinh hoảng nhảy xuống giường, quả nhiên gương mặt trong gương không phải của cô.

Chẳng lẽ cô ăn trứng gà mà nghẹn chết? Quan sát mấy người xa lạ trước mặt, chuyện cũ của khối thân thể này lại cuồn cuộn ùa đến, mượn xác hoàn hồn?

Hạ Mộc bị ý nghĩ của mình dọa hết hồn, nhìn lại những người trước mắt này, mọi người đều mặc đồ cổ trang, nam tử cũng để tóc dài, điều này rõ ràng chứng minh đây là trang phục cổ đại.

Trong lòng sợ hãi, ý nghĩ lo lắng trong nháy mắt hiện lên trong đầu, xuyên qua?

"Nữ nhi, con… con không sao chứ?"

Một mỹ thiếu phụ vẻ mặt vui mừng nắm tay Hạ Mộc, Hạ Mộc vừa nhìn thấy bà liền nhớ đến bà là mẫu thân của thân thể này, Hạ Uyển Dung, đứng phía sau Hạ Uyển Dung chính là một nam nhân trung niên, phụ thân Mộc Thiên Hải, Thượng Thư đương triều.

"Thái y, mau đến khám cho nàng."

Hai mắt Mộc Thiên Hải có dấu hiệu sưng vù, chứng tỏ ông đã khóc, khuôn mặt Hạ Uyển Dung càng thêm nhếch nhác, làm thế nào cũng ôm Hạ Mộc không buông.

"Phu nhân, để thái y xem một chút, không phải nữ nhi đã tỉnh rồi sao."

Mộc Thiên Hải nửa dụ dỗ nửa dùng lực kéo Hạ Uyển Dung ra bên giường, một lão y tóc bạc vội tiến lên đỡ Hạ Mộc nằm xuống, bắt mạch cho cô.

"Hồ thái y, như thế nào?"

"Hồi bẩm Thượng Thư Đại Nhân, thân thể tiểu thư đã không còn gì đáng ngại, chỉ hơi suy yếu, an dưỡng hai ngày là được, nhắc tới cũng kỳ quái, lão phu chưa từng thấy chuyện kỳ quái đến như vậy."

"Thái y, vậy là Vãn Thanh đã không có gì đáng ngại?" Hạ Uyển Dung kích động, tiến lên trước giường Hạ Mộc, nắm lấy tay cô.

"Cần phải chú ý đừng để vết thương nhiễm trùng, mấy ngày nữa sẽ tốt."

Lão y tóc bạc khom người đi tới trước bàn, vung mấy nét bút liền đưa một trang giấy cho Mộc Thiên Hải, mang hòm thuốc lên.

"Thượng Thư Đại Nhân, chỉ cần sắc thuốc theo đơn này cho tiểu thư, không quá mấy ngày liền tốt, lão phu còn có chút chuyện, xin cáo lui trước."

"Hồ thái y đi thong thả." Mộc Thiên Hải vội đưa đơn thuốc cho hạ nhân, rồi đi tới trước mặt Hạ Mộc.

Hạ Mộc còn chưa lấy lại tinh thần, nhìn dáng dấp vui vẻ của hai người trước mặt, càng thêm chắc chắn cô đã đi tới một thời không khác.

"Mẫu thân, Lý sư phụ tới." Hạ Mộc đang cố gắng bình tĩnh, ngoài cửa lại truyền tới một giọng nói dễ nghe, nhìn về phía ngưỡng cửa, một nam tử cao lớn dẫn một ông lão tóc muối tiêu tiến vào.

Tóc dài màu đen được búi lên thật cao, phần còn lại xõa tung ở phía sau, trường bào nâu nhạt vừa người ôm lấy lồng ngực rộng lớn, bên hông mang một khối ngọc bội màu xanh, dưới chân là giày bó đen. Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao, cánh môi hồng mím chặt, thời điểm nhìn thấy Hạ Mộc, ánh mắt lóe lên sự vui mừng khác thường.

"Phụ thân, mẫu thân, Thanh nhi…"

Có phần không dám tin, nam tử bước nhanh tới trước giường, bắt mạch cho Hạ Mộc.

Hạ Mộc nhìn nam nhân trẻ tuổi đi về phía mình, từ trong đống trí nhớ hỗn loạn, biết nam nhân này chính là Đại ca khối thân thể này - Mộc Vân Hạc.

Hiển nhiên Mộc Vân Hạc còn kích động hơn cả Mộc Thiên Hải và Hạ Uyển Dung, khi biết mạch tượng Hạ Mộc đều bình thường, không nhịn được kích động ôm lấy nàng.

"Đại ca."

Hạ Mộc lên tiếng, có phần không xác định, giọng nói dễ nghe lúc này hơi khàn khàn.

"Thanh nhi, phụ thân, mẫu thân, đã có chuyện gì xảy ra? Là vị thần y kia cứu sống Thanh nhi sao, con phải tới phủ bái tạ ông ấy."

Mộc Vân Hạc xoay người, bàn tay đặt trên người Hạ Mộc vẫn không hề buông ra.

"Đều là vận mệnh của Thanh nhi. Khoan hãy nói chuyện này, Lý sư phụ, thật có lỗi, Phúc Tuyền, đi lấy chút bạc cho Lý sư phụ, dẫn sư phụ đi xuống."

Mộc Thiên Hải xoay người, rất có phong phạm gia chủ sai bảo hạ nhân trong phòng.

"Thanh nhi, trước hết nghỉ ngơi cho tốt, chờ thương thế con lành hẳn, mẫu thân sẽ bảo đại ca con tự mình hộ tống con về vương phủ."

Trong mắt Hạ Uyển Dung còn giọt lệ chưa khô, giọng nói hơi nghẹn ngào.

Mộc Vân Hạc nghe bà nói vậy, cau mày lại không nói chuyện.

"Mẫu thân, con muốn ngủ một lát."

Hạ Mộc chớp chớp con ngươi vẩn đục, trong đầu, trí nhớ của khối thân thể này cùng phần kí ức kiếp trước còn đang hỗn loạn, phải bỏ ít thời gian để hiểu rõ tình hình.

"Được, chúng ta đi ra ngoài, không quấy rầy Thanh nhi nghỉ ngơi."

Hạ Uyển Dung xoay người kéo tay Mộc Thiên Hải, lại nhìn Mộc Vân Hạc, ba người liền cùng nhau đi ra ngoài.

Hạ Mộc nhìn gian phòng trống trải, nhìn cảnh tượng bên ngoài thì bây giờ còn là buổi chiều.

Nhắm mắt lại rồi mở mắt ra lần nữa, vẫn là cảnh vật như thế, bấu vào chân mình, đau đến suýt rơi lệ.

Không phải nằm mơ? Hạ Mộc vô lực muốn xuống giường, lại không cẩn thận đụng vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt, sự hỗn loạn trong đầu cũng khiến cô hiểu rằng, cô có trí nhớ của cả hai người.

Xuyên vào thân thể người khác lại còn chiếm trí nhớ người ta, Hạ Mộc nhíu mày.

Tây Dạ Quốc, Hoàng đế đương triều là Phong Thiên Ngạo, tuổi trẻ tài cao, là một minh quân được dân chúng ngợi ca.

Mà đệ đệ của hắn - Phong Huyền Dịch lại có tính cách hoàn toàn trái ngược, cuồng vọng nóng nảy, thích đánh chửi hạ nhân, ở kinh thành thường đe dọa người khác trước mặt dân chúng. Có tin đồn hắn không gần nữ sắc, cũng có tin đồn hắn Kim Ốc Tàng Kiều, trong phủ có một tuyệt thế mỹ nữ.

Người Vãn Thanh phải thành hôn chính là hắn, tuy biết tính cách hắn có phần không tốt, nhưng dù sao Thánh dụ của Thái hậu cũng đã ban, Vãn Thanh cảm thấy tính cách của mình có thể ít nhiều cảm hóa hắn nên không cự tuyệt hôn sự này, chẳng ngờ lại chết nửa đường.

Hạ Mộc nhíu mày, Hạ Uyển Dung nói đợi thương thế cô lành thì đưa cô đến vương phủ, đây không phải là tự vào miệng cọp sao, hơn nữa kiếp trước cô là huấn luyện viên Judo của Trung tâm thể dục thể thao, ăn nói hơi thô lỗ, lại không câu nệ tiểu tiết, nay trở thành một tiểu thư nhà quan nhu nhược, ít nhiều cũng không quen.

May mắn, mấy ngày nữa cô sẽ đến Phủ vương gia, mấy người đó thấy cô không giống trước kia cũng sẽ không quá cảnh giác.

Về phần ác bá Vương Gia kia, Hạ Mộc nhíu mày, đấu về ác độc, cô chưa bao giờ sợ.


         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.228056907654 sec