Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 18

Chương 18Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 17: Khế ước

Edit: August97 (LQD)

"Tiểu thư, đại thiếu gia!"

Từ xa chạy tới một bóng dáng hốt hoảng, Vãn Thanh vừa nhìn đã nhận ra là Bảo Cầm, rõ ràng hôm nay không mang nàng ấy ra ngoài, sao lại tìm tới được?

"Tiểu thư, Tử Cơ cô nương biết buổi sáng vương gia đã tới nơi này, bây giờ còn chưa thấy vương gia trở về, bảo nô tỳ tới hối thúc."

Bảo Cầm cúi đầu, giọng nói mang theo chút nức nở.

"Ngẩng đầu lên."

Biết tiểu nha đầu này nhất định đã bị này Tử Cơ khi dễ, trong lòng dẫy lên một trận tức giận vô danh.

Bảo Cầm chần chừ ngẩng đầu lên, trên gương mặt trắng nõn hiện lên dấu tay đỏ bừng, cũng không biết bị đánh bao lâu, đánh bao nhiêu, trên má trái đã lộ ra tia máu.

"Quản gia nói sao?"

"Quản gia nói, tiểu thư là tiểu thư Mộc phủ, nếu muốn tới tìm thì để nô tỳ tự mình tới."

Bảo Cầm sợ hãi nói, có vẻ là do bị đánh.

"Đại ca, huynh học y, có thể giúp nàng ấy xem thương thế một chút không?"

Mộc Vân Hạc gật đầu, mang Bảo Cầm rời đi, mặc dù trong lòng nghi ngờ Tử Cơ cô nương này là ai, nhưng nhìn vẻ mặt Vãn Thanh và Bảo Cầm, hắn cũng đã xác định được.

Vãn Thanh đứng ở ngoài cửa phòng, trong lòng bắt đầu dao động, khi vào vương phủ nàng vốn không định đi tính toán đối phó với Tử Cơ này, sống hòa bình thì tốt hơn, vương gia hay quản gia nàng cũng không muốn trêu chọc, chẳng qua hiện nay khi dễ đến trên đầu, tất nhiên nàng không thể nhẫn nhịn, nữ nhân kia dám động thủ đánh nha hoàn của nàng, vậy thì hãy khai đao từ nàng ta trước.

Sáng sớm ngày hôm sau, Vãn Thanh cố ý đánh thức Phong Huyền Dịch còn đang ngủ, Phong Huyền Dịch vừa mở mắt ra lập tức ngồi dậy, đến khi phát giác toàn thân có khí lực, vẻ mặt phòng bị nhìn Vãn Thanh đang ngồi trước mặt hắn.

"Ngươi ở đây làm gì?!"

"Đây là phòng của ta, ta không ở đây thì ở đâu."

Tức giận trừng hắn, kẻ đáng ghét làm chuyện gì cũng đang ghét.

"Vương gia, có phải ngài rất muốn làm tiệc sinh thần cho Tử Cơ cô nương hay không?"

Phong Huyền Dịch đưa mắt nhìn nàng, trong mắt là sự đề phòng:

"Ngươi có ý tứ gì?"

"Ngài chỉ cần trả lời có hay không."

"Chuyện Tử Cơ là quy củ của vương phủ, mỗi năm một lần, làm nữ nhân của Bổn vương, nếu yêu cầu này cũng không thể thỏa mãn nàng, sao bổn vương còn gọi là một nam nhân."

Phong Huyền Dịch chau mày, có thể là do gương mặt Vãn Thanh quá mức bình tĩnh, không nhìn ra chút địch ý nào, hắn mới thoáng buông lỏng.

"Muốn ta đồng ý cũng được, nhưng ngài phải đồng ý với ta một điều kiện."

Khuôn mặt nở nụ cười dịu dàng, Vãn Thanh cầm khế ước vốn để bên giường tới.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Ngài yên tâm đi, cũng không phải chuyện gì khó khăn, ta chỉ hi vọng sau này nếu vương phủ xảy ra bất cứ chuyện gì ngài cũng không được can thiệp."

"Vương phủ của bổn vương, vì sao bổn vương không thể can thiệp?!"

Phong Huyền Dịch trợn mắt giận dữ nhìn Vãn Thanh, khuôn mặt tuấn mỹ bắt đầu vặn vẹo.

"Được rồi, nói chính xác là giữa ta và Tử Cơ cô nương có xảy ra chuyện gì, ngài cũng không thể nhúng tay."

Vãn Thanh bình tĩnh như cũ, đặt khế ước trước mặt hắn:

"Vương gia, chỉ cần ngài đồng ý, về sau mỗi tháng đưa thêm cho ngài 100 lượng bạc tùy ý tiêu xài, ra ngoài uống rượu, kỹ nữ hầu hạ hay đi dạo kỹ viện đều không liên quan tới ta, nếu như ngài muốn cưới thiếp thất, ta có thể cầu xin Thái hậu cho ngài cưới người đó."

"Ngươi có mục đích gì?"

Chân mày Phong Huyền Dịch nhíu chặt hơn, mặc dù điều kiện rất hấp dẫn, nhưng trong lòng vẫn lo lắng Tử Cơ sẽ bị khi dễ, dù sao nàng cũng đã theo mình hơn ba năm.

"Có mục đích gì ngài không cần phải biết, chẳng lẽ vương gia còn sợ ta khi dễ nàng ta? Nếu muốn làm nữ nhân của vương gia, ngay cnàng ta cũng không đấu lại, nàng ta còn có tài đức gì, chẳng lẽ vương gia ngài muốn thành thân với một nữ nhân suốt ngày chỉ biết khóc lóc sao?"

Phong Huyền Dịch nhíu mày không nói lời nào, hình như đang ngẫm nghĩ.

"Vương gia, ngài phải biết, nữ nhân chúng ta không có địa vị gì, ước nguyện cả đời chính là gả cho phu quân tốt, có thể phụ tá phu quân, không thể phụ tá cũng không thể cản trở, nếu ngay cnàng ta Tử Cơ cũng không xử lý tốt, cho dù sống trong vương phủ nàng ta cũng sẽ luôn liên lụy ngài, là đầu đề câu chuyện của Thái hậu, khi truyền đi còn phải nhận lời cười nhạo của mọi người, nếu ngài không ngại những điều này, vậy thì cứ việc ngủ đi."

Cầm khế ước, Vãn Thanh nhấc chân đi ra ngoài.

"Khoan đã."

"Vương gia ngài thật sáng suốt, nếu Tử Cơ có thể đuổi ta ra khỏi phủ, vậy cũng coi như nàng ta có bản lĩnh, nhất định ta sẽ không bêu xấu ngài trước mặt Thái hậu, nhưng nếu người bị xuất cục là nàng ta, vương gia ngài cũng không thể phá hỏng quy tắc trò chơi."

Chân mày Phong Huyền Dịch nhíu chặt hơn, đứng dậy đoạt lấy khế ước trong tay Vãn Thanh, cầm bút lông trên bàn, ký tên mình vào.

"Ta sẽ giao khế ước này cho công chúa bảo quản, nếu ngài thất ước, thì đừng trách ta không khách khí."

Cười cất khế ước đi, không nhìn bộ mặt tức giận trợn trừng mắt của Phong Huyền Dịch, tâm tình Vãn Thanh vô cùng tốt đi ra cửa, đến khi ra cửa, như cố ý, mỉm cười vô cùng động lòng người:

"Vương gia, nô tì phải đi chuẩn bị xe ngựa cho ngài, chúng ta về phủ thôi."

Ngồi chung một xe ngựa với Phong Huyền Dịch, vốn Hạ Uyển Dung và Mộc Thiên Hải còn muốn giữ hai người, nhưng nhìn mặt thối của Phong Huyền Dịch, cũng không tiếp tục nói nữa, dọn dẹp lên xe ngựa, phân phó phu xe lên đường, chưa đi được bao lâu đã ngừng lại, Vãn Thanh vén rèm xe lên, lại thấy Mộc Vân Hạc một thân mồ hôi vội vàng phi ngựa tới.

"Muội muội, đây là hồng cao (bánh ngọt làm từ quả hồng) muội thích ăn nhất, ở vương phủ không có, ta mua cho muội nhiều một chút."

Nhét một bao lớn vào trong ngực Vãn Thanh, trán Mộc Vân Hạc còn có một tầng mồ hôi mịn.

Vãn Thanh mỉm cười, đưa khăn tay lau mồ hôi cho hắn, vừa vén rèm xe lên đã thấy một màn như vậy, không hiểu sao trong lòng Phong Huyền Dịch rất không thoải mái.

"Đi lên nhanh đi!"

"Đại ca, ta đi nhé."

Ôm một bọc lớn bánh ngọt, vẫy vẫy tay với Mộc Vân Hạc, Vãn Thanh lên xe ngựa.

Thấy Vãn Thanh rời đi, Mộc Vân Hạc cũng lập tức phi ngực chạy theo hướng khác.

Trở lại vương phủ cùng Phong Huyền Dịch, Vãn Thanh không ngờ Tử Cơ lại đứng chờ ở đại môn, khuôn mặt đẹp đẽ không còn huyết sắc, cặp môi thường ngày trang điểm đỏ thắm bây giờ cũng tái nhợt đi rất nhiều.

Phong Huyền Dịch vừa xuống xe ngựa đã thấy Tử Cơ như vậy, vội vàng chạy tới, Tử Cơ vừa thấy Phong Huyền Dịch , hai người giống như đã lâu không gặp ôm ôm ấp ấp.

"Nàng ở đây làm gì, buổi sáng rất lạnh, nhưng sao sắc mặt nàng lại khó coi như vậy?"

Vừa rồi Phong Huyền Dịch vì tức giận mà nhíu mày, lúc này bởi vì lo lắng lại lần nữa nhíu chặt, Vãn Thanh đứng trước mặt hai người, nhìn hai người ở đại môn vương phủ trình diễn tiết mục chàng chàng thiếp thiếp.

"Thiếp thấy vương gia cả đêm không trở lại, lo lắng vương gia gặp chuyện gì không may, một người không ngủ được."

Tử Cơ giả bộ đáng thương rúc vào ngực Phong Huyền Dịch, ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Vãn Thanh.

"Nhường đường."

Trái lại Vãn Thanh không để ý, hai tay tách hai người ra hai bên, lối đi trước mặt trở nên rộng rãi, ngẩng đầu ưỡn ngực đi qua trước mặt hai người, hình như hai người kia còn chưa lấy lại tinh thần, sửng sốt một hồi, đến khi phản ứng lại thì Vãn Thanh đã đi xa.

"Vương phi!"



         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 18 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 18. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.220775127411 sec