Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 17

Chương 17Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 16: Vương gia thì sao?

Edit: August97 (LQD)

"Chúng ta đã lâu không gặp, chẳng lẽ không nên trò chuyện một chút ư?"

Vãn Thanh mỉm cười ngồi đối diện Phong Nhược Nhan, không tìm thấy sự mệ luyến với Mộc Vân Hạc trong mắt Phong Nhược Nhan, chẳng lẽ ở cổ đại thật sự có quan hệ nam nữ thuần khiết?

Vãn Thanh lắc đầu, một nha hoàn từ ngoài cửa chạy vào, vì vội vàng mà khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng.

"Tiểu thư! Vương gia… vương gia đến rồi!"

Vãn Thanh đã sớm đoán được Phong Huyền Dịch sẽ tới tìm nàng, nhưng không ngờ hắn lại tới nhanh như vậy, may mắn nàng đã sớm có chuẩn bị, cộng thêm có Phong Nhược Nhan ở đây, hắn cũng không dám làm gì.

Phía cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, chốc lát sau Phong Huyền Dịch mang khuôn mặt cực kỳ tức giận mặt xuất hiện trước mắt mấy người.

Thấy Phong Nhược Nhan ở đây, rõ ràng hắn có kinh ngạc, nhưng lửa giận vẫn chưa từng biến mất, nhìn Phong Huyền Dịch nhanh chóng bước đến, Vãn Thanh đứng dậy phúc thân.

"Vương gia tới là muốn bồi nô tì sao?"

Giả mù mưa sa lẫn thụ sủng nhược kinh tiến đến bên người Phong Huyền Dịch, khiến chân mày hắn nhíu chặt đến nỗi có thể ép chết một con ruồi.

"Sao tỷ tỷ lại ở đây?”

Không nên nổi giận, Phong Huyền Dịch khắc chế mình không được phép hét lên.

"Ta nghe nói Thanh Nhi về phủ, tới xem nàng một chút, xem ra mẫu hậu gả Thanh nhi cho đệ là một quyết định chính xác, thấy các đệ ân ái như thế, lão nhân gia bà cũng yên tâm."

Phong Nhược Nhan cố ý giả vờ không nhìn thấy sự tức giận của Phong Huyền Dịch, nhẹ nhàng nói.

Không quan tâm sự tức giận của Phong Huyền Dịch, Phong Nhược Nhan nói chuyện phiếm ở phủ hết một ngày, Phong Huyền Dịch mấy lần ra ám hiệu nàng cũng làm như không thấy, gần tối mới bị Mộc Vân Hạc gọi ra ngoài.

Phong Nhược Nhan vừa rời đi, khuôn mặt Phong Huyền Dịch lập tức bị phá vỡ, nhưng rõ ràng không tức giận như lúc vừa đến, qua một ngày, cơn giận của hắn cũng bị mài mòn đi không ít.

"Vương gia, nếu là đến vì chuyện tiền bạc, vậy bây giờ ngài có thể đi về."

Chân mày Phong Huyền Dịch nhíu sâu hơn.

"Ngươi có tin Bổn vương giết chết ngươi không?!"

"Giết ta? Một nam nhân cao lớn lại uy hiếp một nữ nhân nhỏ yếu, vương gia ngài cũng tự nhận mình là một nam nhân?"

Vãn Thanh cười giễu cợt, trong mắt Phong Huyền Dịch lại vô cùng đáng ghét.

"Bổn vương khinh thường động thủ với ngươi, thức thời thì nhanh đồng ý chuyện Tử Cơ, nếu không, đừng trách bổn vương không khách khí!"

Phong Huyền Dịch vung tay ném mạnh ly trà xuống dưới chân Vãn Thanh.

Mảnh vụn tứ tán, nói Vãn Thanh không sợ là không thể, nhưng trên mặt vẫn là gắng phô trương thanh thế.

"Không khách khí? Vương gia ngài định không khách khí với ta như thế nào?!"

Trong lúc hốt hoảng sờ tới một túi thơm trong ngực, ánh mắt Vãn Thanh sáng lên, đây chẳng phải là túi thơm Phong Nhược Nhan đưa cho nàng trước khi vào vương phủ sao?

"Thanh nhi!"

Phong Huyền Dịch đang muốn động thủ, lại bị người khác giữ chặt, vẻ mặt Mộc Vân Hạc nghi hoặc nhìn hai người trước mặt, Vãn Thanh cười như gió xuân, Phong Huyền Dịch tức giận đùng đùng, nắm đấm nổi cả gân xanh.

"Phụ thân bảo ta gọi hai người tới ăn cơm, tại sao lâu như vậy còn chưa đi, vương gia, ngài làm sao vậy?"

Vãn Thanh tiến lên ngăn trở Phong Huyền Dịch, lặng lẽ vẩy phấn hương từ trong tay đến trước người Phong Huyền Dịch.

"Đại ca, huynh đi trước, bọn muội sẽ tới ngay."

Mơ hồ cảm thấy thân thể Phong Huyền Dịch bắt đầu choáng váng, thấy hắn đứng không vững nhanh chóng đẩy mình ra, Mộc Vân Hạc nghi hoặc nhìn động tác của hai người, vẫn nhấc chân đi tới.

"Vương gia sao vậy?"

Thân thể Phong Huyền Dịch xiêu xiêu vẹo vẹo ngã xuống trên ghế, gương mặt tức giận biến thành vô lực, Vãn Thanh đứng bên người hắn, cười hài lòng.

"Vương gia không thoải mái, muội dìu hắn về nghỉ trước. Đại ca huynh đi qua đi, lát nữa muội mới qua. "

Mộc Vân Hạc từng học qua y thuật, vốn muốn xem tình trạng của Phong Huyền Dịch, nhưng thấy vẻ mặt này của Vãn Thanh, bảo hắn nhanh chóng rời đi, không biết trong hồ lô của nàng bán thuốc gì (*có chủ ý gì), hắn không muốn làm trễ nãi nàng, suy nghĩ một lát, Mộc Vân Hạc vẫn rời đi.

Phong Huyền Dịch nằm trên ghế, khuôn mặt tuấn mỹ đầy vẻ tức giận, nhưng lại vô lực đối phó nàng.

Vãn Thanh ngồi bên cạnh hắn, nở nụ cười tà ác.

"Vương gia, ngài có nhớ lần trước ngài đưa ta lên giường với kẻ phong lưu hay không?"

Khuôn mặt Phong Huyền Dịch hiện lên mấy phần xấu hổ, thầm cả kinh.

"Ngài cứ yên tâm đi, ta cũng không hạ lưu như ngài."

Biết hắn đang nghĩ điều gì, Vãn Thanh bĩu môi khinh thường.

Trên khuôn mặt Phong Huyền Dịch hiện lên mấy phần hoài nghi, sử dụng nội lực ép mình phải đứng lên .

"Chớ phí sức, công chúa nói với ta, chỉ cần ngài ngửi thấy mùi hương của loài hoa này, không ngủ một đêm thì không thể nào tốt lên được, ngài cứ ngoan ngoãn ngủ ở đây đi, ta sẽ nói với phụ mẫu rằng chúng ta vô cùng ân ái."

Vãn Thanh đứng dậy nâng hắn lên, mặc dù hắn rất đáng ghét, nhưng vẫn nở nụ cười ném hắn đến trên giường, mặc dù động tác có vẻ thô bạo, nhưng thân thể cao lớn vẫn được đỡ xuống giường.

Nhìn đôi mắt khép hờ đang cố gắng trừng mắt nhìn nàng, Vãn Thanh cười cuồng vọng, đưa tay dùng sức bấm một cái dưới chân nam nhân, thấy cặp mắt khép hờ kia đột nhiên phóng đại, trong lòng bùng lên khoái cảm trả thù .

"Thanh nhi, có tốt không?"

Mộc Vân Hạc ra khỏi cửa viện, vì bận tâm nên vẫn không rời đi, cho đến khi thấy Phong Huyền Dịch được Vãn Thanh đỡ vào, hồi lâu chưa ra, mới không nhịn được mà lên tiếng gọi nàng.

Vãn Thanh đáp một tiếng, đóng cửa lại đi ra ngoài, lưu lại một mình Phong Huyền Dịch nằm trên giường giương mắt nhìn, tròng mắt đầy lửa giận, tựa như muốn ăn thịt người, trong đêm tối hết sức dọa người.

Không biết từ lúc nào tiểu hồ ly lửa đỏ đã chạy ra, đi theo sau lưng Vãn Thanh, Vãn Thanh đưa tay nâng nó đến trên vai của mình, Mộc Vân Hạc mỉm cười nhìn hai người – hồ trước mắt, kỳ quái lên tiếng.

"Vương gia đâu?"

"Thân thể hắn không thoải mái, muội để hắn nghỉ ngơi trong phòng, lát nữa sai hạ nhân mang cơm tới là được."

Tuy Mộc Vân Hạc hơi nghi ngờ nhưng cũng không hỏi nhiều, mỉm cười rời đi cùng Vãn Thanh, nhìn bóng dáng hài hòa của một người một hồ bên cạnh, nụ cười trong mắt càng đậm.

"Đại ca, huynh quen biết Nhược Nhan công chúa được bao lâu rồi?"

Giống như vô ý, Vãn Thanh vừa trêu đùa với hồ ly vừa hỏi.

"Mười tám năm rồi."

"Lâu như vậy ư?"

"Từ lúc huynh còn rất nhỏ, mẫu thân đã thường xuyên đưa huynh ra vào hoàng cung, cả ngày phụ thân đều bận rộn chuyện triều chính không quan tâm nhiều đến huynh, mẫu thân bèn dẫn huynh vào cung, lúc mới gặp, công chúa vẫn còn là một cô nhóc nằm trong nôi đấy."

"Bây giờ công chúa cũng đã mười tám tuổi rồi, đã đến tuổi lập gia đình rồi."

Giọng nói không nặng không nhẹ như cũ, khuôn mặt Vãn Thanh cũng không bởi vì hàm nghĩa mịt mờ mà có chút biến hóa nào.

"Đúng vậy, nhưng ánh mắt công chúa quá cao."

Mộc Vân Hạc mỉm cười, hắn cũng là người thông minh, sao lại không biết ý tứ Vãn Thanh.

"Huynh cũng hi vọng công chúa có thể sớm tìm được lang quân như ý."


         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 17 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 17. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.187270879745 sec