Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 16

Chương 16Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 15: Về Mộc phủ gặp cố nhân

Edit: August97 (LQD)

Hoàng Thiên Ngạo cất tiếng, nụ cười không đổi, nhìn Vãn Thanh và Tư Mã Lưu Vân, không hề xuất hiện vẻ không vui.

"Công tử và cô nương đã có việc, Hoàng mỗ không quấy rầy nữa, nếu hữu duyên lần sau sẽ gặp lại."

Ưu nhã đứng dậy khép lại quạt xếp, phất phất tay, dứt khoát rời đi. Vãn Thanh cũng không ngăn trở, chỉ có thể nhìn hai người biến mất trước tầm mắt mình.

"Buông tay."

Thấy tay Tư Mã Lưu Vân vẫn đang đặt trên người nàng, Vãn Thanh nổi nóng.

"Đi ăn cơm đi."

Cũng không buông tay mình ra, Tư Mã Lưu Vân di chuyển bàn tay, xúc cảm mềm mại kia khiến hắn không muốn buông nàng ra.

"Chính huynh tự đi ăn đi."

Hất tay hắn ra, Vãn Thanh xoay người không nhìn hắn nữa, theo phương hướng hai người kia vừa đi đi mất.

Tư Mã Lưu Vân nhíu mày, vẫn nhấc chân đi theo.

Đường hai người kia rời đi thông đến trước một phủ đệ, mơ hồ cảm thấy quen mắt, Vãn Thanh nhấc chân đi tới.

Bảng hiệu “Phủ Thượng Thư” thật to treo trên đỉnh đầu, Vãn Thanh thầm ảo não, về đến nhà mình cũng không nhận ra, hai gia đinh gác cổng biết Vãn Thanh, vội chạy tới gọi tiểu thư.

Tư Mã Lưu Vân theo sau lưng Vãn Thanh, thấy sắc mặt nàng không tốt vẫn không lên tiếng.

"Huynh phải đi vương phủ sao?"

Quay đầu, sắc mặt Vãn Thanh thoáng chuyển biến tốt, Tư Mã cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Ừ."

"Vừa hay, huynh nói với hắn một tiếng giúp ta, ta ở nhà mẹ đẻ vài ngày, không có việc gì đừng tìm ta, có chuyện càng đừng tìm ta."

"Hả?"

Còn muốn tiếp tục truy vấn, Vãn Thanh đã đi vào cùng gia đinh, đại môn to như vậy vang một tiếng đóng lại, tựa hồ đang đuổi hắn – một vị khách không mời mà đến.

Tư Mã Lưu Vân đứng nguyên tại chỗ một lúc, xoay người một mình rời đi.

Mộc Thiên Hải và Hạ Uyển Dung biết tin Vãn Thanh trở lại thì vô cùng vui mừng, lúc này phân phó quản gia tối nay làm một bữa tiệc, cả nhà cùng nhau ăn cơm.

Ngồi trước gian phòng cũ, Vãn Thanh cảm thấy dị thường thoải mái, nơi đó không thể bằng trong nhà được, cảm giác thân thiết khiến nàng cũng bắt đầu ỷ lại.

"Thanh nhi."

Thật xa đã thấy một nam nhân trường bào vân sắc đi tới, Vãn Thanh định thần, nhận ra là Mộc Vân Hạc. Vẻ mặt hắn u sầu, hình như khi nhìn thấy Vãn Thanh cũng không vui mừng như tưởng tượng.

"Đại ca."

"Sao muội lại trở lại, Vương gia đối đãi với muội không tốt sao? Có phải hắn khi dễ muội hay không?"

Khuôn mặt Mộc Vân Hạc tràn đầy khẩn trương, thấy Vãn Thanh không có vết thương gì thì mới thở phào nhẹ nhõm.

"Sao có thể, vương gia rất tốt với muội, muội chỉ muốn về nhà một thời gian."

"Có thật không?"

Mộc Vân Hạc cau mày hoài nghi, đau lòng đỡ Vãn Thanh ngồi xuống.

"Thanh nhi, nếu vương gia khi dễ muội, muội nhất định phải nói cho đại ca, mặc dù thế lực nhà chúng ta không lớn, nhưng hoàng thượng cũng sẽ nể mặt ba phần, hiểu chưa?"

Vãn Thanh gật đầu, bàn tay bị Mộc Vân Hạc nắm lấy truyền đến xúc cảm ấm áp, bàn tay hắn hằn lên vết chai do luyện võ.

"Đại ca phí tâm, yên tâm đi, vương gia sẽ không khi dễ muội."

Vãn Thanh cười ngây thơ: “Mấy hôm nay vương gia có chuyện, mấy ngày tới hắn cũng sẽ tới đây tìm muội."

Kim Ấn trong phủ nằm trong tay nàng, Tử Cơ muốn tổ chức tiệc sinh thần ắt không thể thiếu bạc, ngân phiếu trong phủ cũng bị nàng dấu đi, quản gia tìm cách nào cũng sẽ không đủ, theo tính tình nóng nảy của Phong Huyền Dịch, hắn nhất định sẽ tới phủ tìm nàng.

Khuôn mặt hiện lên nụ cười tính toán, đột nhiên Mộc Vân Hạc cảm thấy cả người lạnh run lại không biết nguyên do.

"Muội muội."

Cửa viện lần nữa tiến đến một bóng người, Mộ Chiết Lan mang bánh ngọt vừa mới làm xong đi tới bên này, một thân trường bào hồng nhạt, búi tóc đơn giản, mặc dù đã là phụ nhân (gái có chồng) vẫn không mất vẻ hoạt bát, thấy Mộc Vân Hạc cũng ở đây, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, nâng bước nhỏ đi tới.

"Tẩu tẩu."

Vãn Thanh tươi cười thoát khỏi tay của Mộc Vân Hạc, nhận lấy bánh ngọt.

"Khó có dịp muội trở lại, nếm thử điểm tâm tỷ mới làm đi."

Mộ Chiết Lan cười dịu dàng, lúc nhìn Mộc Vân Hạc còn có mấy phần e lệ, ngược lại Mộc Vân Hạc cười hào phóng, hình như tình cảm với Mộ Chiết Lan rất tốt.

"Đúng rồi, lần này muội trở về mấy ngày?"

"Hai ba ngày thôi."

"Vương gia đâu rồi, có tới cùng không?"

Quay đầu hình như đang tìm kiếm bóng dáng Phong Huyền Dịch, hình như Mộ Chiết Lan cho rằng quan hệ giữa Vãn Thanh với hắn rất tốt đẹp.

Mộc Vân Hạc ho một tiếng, nhắc nhở Mộ Chiết Lan không nên nói lung tung.

Vãn Thanh mỉm cười, chẳng hề để ý.

"Mấy ngày nay vương gia có chuyện, nếu có thời gian rảnh, hai ngày sau cũng sẽ tới."

"Tình cảm giữa muội và vương gia thật tốt biết bao."

Mộ Chiết Lan vẫn đơn thuần như cũ, dường như không hiểu ý tứ Mộc Vân Hạc, đưa tay cầm quả quýt, bóc vỏ cho Mộc Vân Hạc ăn.

"Không phải tẩu tẩu và đại ca cũng như vậy hay sao."

Vãn Thanh tươi cười, dù sao thấy nàng cũng là nữ nhân, lại thấy hai người trước mặt ân ái như thế, thầm hâm mộ.

"Đúng rồi, cũng đã lâu như vậy, có phải đại ca nên suy tính đến chuyện có hài tử rồi không?"

Mộ Chiết Lan thẹn thùng quay đầu không lên tiếng, vô tình hữu ý quan sát Mộc Vân Hạc.

"Thuận theo tự nhiên."

Mộc Vân Hạc cười khan một tiếng, từ cửa viện chạy tới một gia đinh, tựa hồ đang gọi hắn.

"Thanh nhi, đại ca có chuyện đi trước, về sau nếu có bất cứ chuyện gì cũng phải về phủ tìm ta."

"Đã biết, đại ca."

"Tốt nhất muội nên nghỉ ngơi, ta phải đi chuẩn bị cơm tối."

Mộ Chiết Lan cười nhẹ nhàng cũng đứng dậy đi ra ngoài.

Vãn Thanh rảnh rỗi đến nhàm chán, trong viện cũng không có người để nói chuyện, bắt đầu rỗi rãnh đi dạo lòng vòng trong phủ.

Nhìn thấy bóng dáng Mộc Vân Hạc, Vãn Thanh nghi hoặc tiêu sái đi qua, hình như hắn đang nói chuyện với ai đó, trên khuôn mặt là nụ cười nhẹ nhàng khoan khoái.

Đứng phía trước Mộc Vân Hạc là một nữ tử y phục vàng nhạt, bị thân thể Mộc Vân Hạc ngăn trở nên Vãn Thanh chỉ có thể nhìn đến một phần vạt áo của nàng.

"Đại ca!"

Nhấc chân đi tới, Vãn Thanh mới thấy rõ nữ nhân kia chính là Phong Nhược Nhan.

Đã hơn một tháng nay, hai người này gặp mặt không hề gián đoạn, tuy trong lòng Vãn Thanhh bất bình thay Mộ Chiết Lan, nhưng cũng không tiện nói gì với hai người.

"Thanh Nhi."

Thấy Vãn Thanh, trái lại Phong Nhược Nhan vô cùng vui vẻ, tuyệt không khách khí tiến lên giữ tay nàng lại.

Vãn Thanh cũng không hất ra, cười gượng ép, vẻ mặt Mộc Vân Hạc cũng không có thay đổi gì, giống như hai người là quang minh chính đại.

Cổ đại tam thê tứ thiếp là hợp pháp, Vãn Thanh cũng biết Mộc Vân Hạc còn chưa có chính thê, ánh mắt dừng lại trên người hai người, chẳng lẽ…

"Đại ca, công chúa tới sao huynh có thể vô lễ như thế, nhanh sai hạ nhân chuẩn bị nước trà và bánh ngọt mới phải."

Mộc Vân Hạc ngẩn người, khuôn mặt đầy vẻ áy náy.

"Chậm trễ công chúa rồi, Thanh nhi, muội qua bên kia ngồi cùng công chúa đi, đợi ta sai hạ nhân mang trà nước lên."

"Không sao, Vân Hạc phí tâm rồi."

Phong Nhược Nhan mỉm cười, khuôn mặt kiều mỵ càng thêm mê người.

"Thanh nhi, muội có lời muốn nói với ta sao?"


Thấy bóng dáng Mộc Vân Hạc đã đi xa, Phong Nhược Nhan mới đưa mắt nhìn sang Vãn Thanh, vẫn là bộ dáng đại tỷ, nở nụ cười hòa ái.



         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 16 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 16. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.297855138779 sec