Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 14

Chương 14Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương13: Đi dạo phố

Edit: August97 (LQD)

Vãn Thanh biết rõ phong cách làm việc độc ác của Phong Huyền Dịch, trong lòng cảnh giác, nhìn nam nhân đang tựa trên khung cửa tươi cười mê người, Vãn Thanh tức giận:

"Nhìn cái gì, chưa thấy mỹ nữ bao giờ à?!"

Mạc Tử Thần khẽ khom người xoay người rời đi, khuôn mặt nở nụ cười sáng lạn.

Đêm, đen như mực.

Trong vương phủ chỉ có mấy nha hoàn vội vã thắp đèn lồng đi qua. Đêm thu yên tĩnh đến doạ người.

Vãn Thanh thấp thỏm ngồi cạnh bàn, vương phủ vẫn chưa có động tĩnh gì.

Một trong những tính tình của Phong Huyền Dịch là không nhẫn nại, nàng đã liên tiếp chống đối hắn mấy lần, nhất định hắn sẽ hành động.

Ngáp một cái, đợi lâu cũng mệt mỏi, không chịu đựng được nữa, nàng thay quần áo muốn lên giường đi ngủ. Nhưng không ngờ vừa mới nhắm mắt lại, từ cửa sổ truyền đến tiếng vang, cảnh giác ngồi dậy, Vãn Thanh nhíu mày nhìn bóng người đứng phía cửa sổ kia.

Ba ngàn tóc đen xõa tung, bay trong gió nhẹ, dưới cặp mày rậm là mắt xếch yêu mị, thập phần mê người, sóng mắt lưu chuyển quan sát Vãn Thanh, sống mũi cao, môi mỏng hồng nhạt khẽ nhếch, tăng thêm mấy phần hấp dẫn. Vạt áo nới rộng ra, lộ ra xương quai xanh và da thịt màu mật ong mê người.

Trường bào màu đỏ rực tung bay trong đêm đặc biệt quỷ dị, nhưng nàng lại cảm thấy kinh ngạc nhiều hơn, nam nhân yêu mị như thế lại xuất hiện lúc này khiến Vãn Thanh thiếu chút nữa cho rằng y không phải người, loài người không có vẻ đẹp âm nhu như y.

Nam tử híp mắt, đứng ở trước cửa sổ vẫn không động, Vãn Thanh đã nhận ra có gì đó không đúng, thử lên tiếng.

"Công tử là người hay quỷ?"

Đôi mắt xếch tà mị hiện lên ý cười, nhẹ nhàng nhảy vào cửa sổ, đi tới gần Vãn Thanh.

Mặc y phục, Vãn Thanh đứng lên, trong lòng hơi run rẩy, dù sao cũng đã nửa đêm, ‘người’ này xông vào lại không nói chuyện.

"Công tử?"

Nam nhân không trả lời, ngồi xuống trước bàn gỗ, ngón tay thon dài đưa ra, tự rót cho mình một ly trà, thân hình đỏ rực đưa lưng về phía Vãn Thanh.

Cảm thấy sau lưng dâng lên mấy phần lạnh lẽo, coi như Vãn Thanh gan lớn, tiến lên ngồi đối diện y.

Có cảm xúc, vả lại sắc mặt hắn bình tĩnh không chút dị thường, chắc hẳn không phải là quỷ.

"Ngươi đến báo thù giúp vương gia?"

Xoay xoay ly rượu trong tay, ý cười trong mắt nam tử biến mất:

"Muốn chết như thế nào?"

"Giết ta?"

Vãn Thanh nở nụ cười: "Vậy phải xem ngươi có bản lãnh này hay không?"

Ly rượu trên tay dừng lại, trong mắt nam nhân xuất hiện mấy phần nghiêm túc, đưa tay tiến lại gần Vãn Thanh.

"Xem xem trên người ngươi mất thứ gì."

Cường thế đoạt lấy ly trà trong tay hắn, Vãn Thanh chú ý tới hắn không uống..., không khách khí uống một hơi cạn sạch, nhìn ánh mắt hơi kinh ngạc kia, mắt mỉm cười.

"Vật ngoài thân."

"Ta lấy ngọc bội của ngươi, ngươi cũng không biết, vậy ngươi có biết ta bỏ cái gì lên người ngươi?"

Nụ cười trong mắt càng sâu, tay quơ quơ khối ngọc vừa lấy được từ trên người y.

Quả nhiên, ánh mắt nam nhân thay đổi, giống như gợi lên hứng thú, khóe miệng cười quyến rũ, nói:

"Tạm thời bỏ qua cho ngươi."

Thân ảnh đỏ rực nhanh chóng đứng dậy, đối diện Vãn Thanh đã không còn bóng dáng nào nữa. Ngoài cửa sổ lại nhảy vào một con hồ ly lớn chừng bàn tay. Vãn Thanh định thần nhìn lại, bộ lông đỏ rực giống với trường bào của nam nhân kia, nàng chưa từng thấy qua hồ ly như vậy, hơi tò mò ôm nó vào trong ngực, Vãn Thanh cười vui vẻ.

Tiểu hồ ly này không sợ lạ, lần đầu tiên thấy Vãn Thanh đã rúc thật sâu vào trong ngực nàng.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Vãn Thanh chỉ cảm thấy trước ngực xuất hiện một nhúm lông mượt mà nào đó, vung tay lên, lại nghe thấy âm thanh đồ vật bị rơi xuống giường. Xoa xoa cặp mắt buồn ngủ, Vãn Thanh nhìn dưới giường, tiểu hồ ly đỏ rực đêm qua đang giương con ngươi màu hồng ngọc vô tội nhìn nàng. Sắc trời ngoài cửa đã sáng choang, lần đầu tiên nàng ngủ dậy trễ như thế.

Đưa tay bế hồ ly lên giường, rời giường mặc xong quần áo, trong phủ vẫn không có gì khác thường.

Ở trong phủ hơn một tháng, đã lâu chưa từng đi dạo phố, Vãn Thanh là người không thích ngồi một chỗ, trong lòng rất khó chịu, gọi Bảo Cầm lấy chút bạc chuẩn bị ra ngoài.

Tiểu hồ ly kia vẫn đi theo bên chân nàng, hình như không muốn rời đi, đưa tay nhấc nó đến trên vai, mang theo nó cùng nhau ra ngoài.

Tiểu hồ ly có bộ lông đỏ rực và bộ bạch y của Vãn Thanh tạo thành đối lập rõ ràng. Người đi đường ai cũng chăm chú nhìn, rối rít bàn luận về tiểu hồ ly mới lạ này.

Đi chưa được bao lâu, Vãn Thanh đã nhìn thấy một bóng dàng hết sức đáng ghét, Tư Mã Lưu Vân đang đứng ở phố bên cạnh, một thân trường bào quý khí, vóc người cao lớn, búi tóc nhẹ nhàng khoan khoái, cực kỳ anh tuấn, khuôn mặt tươi cười, tay phe phẩy quạt giấy. Đứng bên cạnh là hai đại cô nương, đám người đang tiến lại gần nàng.

Vãn Thanh vội xoay người chạy sang bên kia, Tư Mã Lưu Vân nhìn thấy nàng, vội vàng đuổi theo sau.

Chân Vãn Thanh lướt như bay, vòng qua một phố lại một phố, đi qua rất nhiều hẻm nhỏ, không có ý muốn dừng lại.

Bực mình xoay người, lại phát hiện không phải Tư Mã Lưu Vân, mà là ba đại hán trung niên diện mạo dữ tợn, Vãn Thanh kinh ngạc, quan sát góc hẹp xung quanh, không biết từ khi nào thì đi tới ngõ tối này.

Trên mặt đại hán là nụ cười dọa người, từng bước từng bước đến gần Vãn Thanh.

"Chậm đã, các ngươi muốn bạc ta đều có thể cho các ngươi!"

Hốt hoảng gỡ túi tiền xuống, ném vào trước mặt mấy tên.

Một kẻ cầm đầu nhận lấy bạc ước lượng, nhưng không có ý tứ rời đi, khuôn mặt nở nụ cười dâm tà, cùng hai tiểu đệ tiến đến gần Vãn Thanh.

Tiểu hồ ly kia đã nhận ra có nguy hiểm, vùi vào bên tai Vãn Thanh.

Vãn Thanh quan sát ba người trước mắt một lát, đều có vóc người to lớn, cánh tay chắc khỏe, cũng không biết bọn họ có võ công hay không, trong lòng hơi khiếp đảm, muốn chạy đi lại phát hiện phía sau là góc chết.

Mắt thấy cánh tay của một kẻ duỗi tới, Vãn Thanh cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy, giơ tay muốn “chào hỏi” mặt hắn, đánh thì đánh trúng, nhưng không lợi hại như tưởng tượng.

Đại hán nhanh chóng lấy lại tinh thần, giơ tay muốn bắt Vãn Thanh.

Đang định “cá chết lưới rách”, trước mặt lại xuất hiện một bàn tay thon dài, nắm lấy cổ tay đại hán kia, xoay người đạp tên đó ngã lăn quay ra đất. Hai người khác thấy lão đại bị đánh, vội vàng tiến lên, nhưng mới đánh hai ba cú đã bị nam nhân trước mặt giải quyết.

Té nhào trên đất không ngừng kêu rên, trên mặt mấy nam nhân hiện vẻ đầy khổ sở.

Vãn Thanh đứng một bên, Tiểu Hồ cũng chui ra, mặc dù nàng không nghĩ tới người cứu nàng lại là Tư Mã Lưu Vân, nhưng xác thực, gương mặt chính khí trước mắt là hắn.

"Cám ơn."

Giọng nói hơi khó chịu, Vãn Thanh nhìn hắn, khuôn mặt hắn cũng không nhếch nhác như nàng nghĩ.

"Nàng không sao chứ?"




         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 14 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 14. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219418048859 sec