Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 12

Chương 12Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương11: Thừa Tướng tới chơi

Edit: August97 (LQĐ)

"Vương phi hiểu lầm, thần thiếp chỉ muốn tìm gặp vương phi, nha hoàn này lại gây khó khăn đủ đường, thật không phân biệt tốt xấu."

Tầm mắt Tử Cơ lướt qua Vãn Thanh tìm kiếm bóng dáng Phong Huyền Dịch.

"Ý ngươi là bổn vương phi không biết dạy nha hoàn, muốn tới dạy dỗ thay ta sao?"

Giọng nói đột nhiên lạnh xuống, Vãn Thanh càng thêm chán ghét nhìn Tử Cơ.

Tử Cơ đã sớm biết Vãn Thanh không thích mình, bản thân cũng chẳng yêu thích nàng, nhưng vương gia đã nói tốt nhất không đối nghịch với nàng, nên mới ẩn nhẫn, nếu không với tính tình của mình, Tử Cơ ả đã sớm nháo đến long trời lở đất.

"Tử Cơ cũng không ý đó, kính xin vương phi không để tâm."

"Tạm thời không truy cứu chuyện này. Ngươi đến tìm vương gia làm gì?"

"Vương phi?!"

"Ta không thể làm chủ?"

Sắc mặt Vãn Thanh trầm xuống, ánh mắt không vui nhìn Tử Cơ.

"Cũng không phải, Tử Cơ muốn nhắn với vương gia, ba ngày sau chính là sinh thần thần nhiếp, muốn hỏi tiệc sinh thần ba ngày sau bắt đầu chuẩn bị từ lúc nào."

Tử Cơ cau mày, trong lòng không tình nguyện, nhưng nàng ta cũng biết nay người cầm quyền trong phủ là Vãn Thanh, chuyện này sớm muộn cũng phải thông qua nàng.

"Tiệc sinh thần? Những lần trước do ai chuẩn bị?"

"Là Mạc quản gia."

Thấy sắc mặt Vãn Thanh biến hóa, trong lòng Tử Cơ cũng lo lắng theo.

"Vậy ngươi đi tìm hắn thương nghị đi, bảo hắn trực tiếp đi tìm vương gia, ngươi là nữ nhân vương gia, sao lại xin tiền từ ta."

Trong lòng Vãn Thanh nảy ra một tính toán nhỏ, nếu Phong Huyền Dịch đồng ý để Tử Cơ tổ chức tiệc sinh thần này, chắc chắn khách hắn mời đến không phú tức quý. Đến lúc đó toàn bộ con cháu vương tôn đều đến, cần chuẩn bị món ngon, còn phải thuê gánh hát, đến lúc đó đã chi bao nhiêu tiền rồi. Về phần tài sản trong phủ cũng sẽ vào túi mình một phần, tất nhiên Vãn Thanh không thể bỏ lỡ cơ hội này.

"Nhưng vương phi, không phải người nắm tài quyền trong vương phủ là ngài sao? Tiệc sinh thần của thần thiếp đến năm nay đã là năm thứ ba rồi, chuyện này hằng năm đều vậy. Nhất định năm nay cũng không ngoại lệ, thiếp định đi tìm vương gia, nhưng cuối cùng vương gia cũng sẽ tìm ngài."

Mày đẹp nhíu lại, rõ ràng Tử Cơ đang tức giận.

"Ngươi đến tìm ta, và vương gia tới tìm ta, không giống nhau, không phải ngươi không hiểu, đúng chứ?"

Cười sáng tỏ, Vãn Thanh không bận tâm sắc mặt khó coi kia, phất phất tay bảo nha hoàn phía sau tiến lên, trở về.

Đứng sau lưng nàng, Tử Cơ nắm chặt quả đấm, khuôn mặt nhăn nhó.

Đến tối, Bảo Cầm chạy tới báo cho Vãn Thanh, Phó Lăng Thiên đang chờ nàng ngoài cửa, Vãn Thanh nhớ tới quan hệ tốt đẹp trước kia với Phó Lăng Thiên, bảo hắn không cần khách sáo trực tiếp đi vào là được.

Phong Huyền Dịch ngã đau không muốn gặp Vãn Thanh, chỉ để một người Phó Lăng Thiên tới. Thấy Vãn Thanh, trên khuôn mặt Phó Lăng Thiên vẫn là nụ cười dịu dàng, từ từ bước đến bên cạnh Vãn Thanh, trên khuôn mặt tuấn mỹ được dát lên một tầng ánh trăng nhu hòa, càng tăng thêm phần đẹp mắt.

"Thanh nhi."

"Ừ, ta ở đây."

"Nàng sống trong vương phủ có tốt không?"

Đi tới bên cạnh Vãn Thanh, mỗi lúc một gần, khiến hai người như dán vào một chỗ.

Hoàn toàn không có khoảng cách, Vãn Thanh hơi không tự nhiên:

"Rất tốt, huynh cũng thấy đấy."

"Ta hiểu, nhưng với tính tình đó của vương gia, lại có thể bị nàng khi dễ, ta thật mở rộng tầm mắt với nàng."

"Vì hắn không có đầu óc, huynh cũng đánh giá ta quá thấp."

Vãn Thanh nhíu mày, nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, trong lòng xao động.

"Thanh nhi."

Phó Lăng Thiên mỉm cười đưa tay xoa đầu Vãn Thanh, thân mật tựa đầu vào nàng.

Khuôn mặt ửng hồng, có thể nhận thấy nhịp tim đang tăng nhanh của mình, Vãn Thanh muốn đẩy ra, lại nhận ra mình không thể nhúc nhích.

"Hắn nếu khi dễ nàng, nàng hãy tới Tướng phủ tìm ta, ta nhất định sẽ giúp nàng trừng trị hắn."

Khuôn mặt mang theo nụ cười cưng chiều, bộ dáng Phó Lăng Thiên giống như một ca ca vô cùng cưng chiều muội muội.

"Ừm."

Vãn Thanh chỉ cảm thấy khuôn mặt càng lúc càng nóng, nàng luôn nhận là người da mặt dày, lúc này lại hoàn toàn sụp đổ.

"Khụ khụ!"

Vãn Thanh đang tự hỏi làm thế nào để tránh ra khỏi ngực hắn, thì sau lưng truyền đến một tiếng ho khan, nhân cơ hội tránh ra khỏi ngực hắn, Vãn Thanh hơi hoảng sợ nhìn nam nhân đang đứng trước cửa.

Mạc Tử Thần.

"Vương phi, ta có quấy rầy hai vị hay không?"

Rõ ràng Mạc Tử Thần mang theo nụ cười trêu chọc, giống như đã bắt được nhược điểm của Vãn Thanh.

"Mạc quản gia."

Phó Lăng Thiên đứng lên, đi tới bên cạnh Vãn Thanh, trên khuôn mặt tuấn mỹ là vẻ lạnh nhạt không chút biến hóa.

Thấy rõ nam nhân kia là Phó Lăng Thiên, Mạc Tử Thần hiện lên mấy phần kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.

"Thì ra là Thừa Tướng đại nhân, ta thật đáng chết. Bẩm vương phi, ta xin cáo lui trước, ngày mai sẽ trở lại thương lượng với ngài."

Mạc Tử Thần cúi đầu lui về phía sau mấy bước, rõ ràng là e sợ Phó Lăng Thiên.

"Không sao, ngươi có lời gì muốn nói với Thanh nhi thì cứ nói, ta cũng nên đi rồi."

"Không cần, Thừa Tướng không phải người ngoài, quản gia ngươi có lời gì cứ nói thẳng."

Vãn Thanh quay đầu cười với Phó Lăng Thiên, trong lòng hiểu rằng hắn là chỗ dựa lớn nhất của nàng. Phong Huyền Dịch phải để tâm đến mặt mũi hắn, Mạc Tử Thần lại sợ hắn, nếu sau này nàng gây họa, đây chính là chỗ dựa vạn năng.

"Nếu vương phi đã nói như vậy, vậy ta liền nói thẳng."

Mạc Tử Thần nhìn lướt qua hai người trước mặt, trong lòng đã hiểu ra phần nào.

"Vừa rồi vương gia mới giao cho ta việc chuẩn bị tiệc sinh thần cho Tử Cơ tiểu thư, bắt đầu từ ngày mai thi tiến hành, về phần chi tiêu kia."

"Chi tiêu gì?"
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.186419010162 sec