Đệ nhất ác phiĐệ nhất ác phi - chương 11

Chương 11Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10: Một màn hòa nhau

Edit: August97 (DĐ.LQĐ)

Đi thẳng trở về vương phủ, Vãn Thanh biết Phong Huyền Dịch theo phía sau cũng không quay đầu lại, cũng chẳng đáp lời hắn. Trong lòng Phong Huyền Dịch có phần xấu hổ, ngượng ngùng gọi Vãn Thanh.

Mắt thấy bóng dáng phía trước nhanh chóng tiến vào vương phủ, Phong Huyền Dịch mới thở dài, dù sao cũng tốt hơn việc giao vương phi cho bằng hữu.

"Vương gia."

Tử Cơ đứng trước đại môn vương phủ, vốn chờ Phong Huyền Dịch trở lại, lại nhìn thấy Vãn Thanh tiến vào trước, Phong Huyền Dịch lại đi theo sau lưng nàng, hồ nghi nhìn Phong Huyền Dịch, nhưng vẫn không dám biểu hiện quá rõ ràng.

"Nàng ở đây làm gì?"

Phong Huyền Dịch cau mày liếc nhìn Tử Cơ, thấy vẻ mặt hoài nghi của nàng ta liền biết trong lòng nàng ta không vui.

"Thiếp thấy trễ như vậy mà vương gia còn chưa trở lại, thầm nghĩ đi ra chờ vương gia, sao vương gia lại tức giận như vậy?"

Tử Cơ mềm mại lui về phía sau mấy bước, vẻ mặt sợ hãi.

Đưa tay kéo eo nhỏ của Tử Cơ, sắc mặt Phong Huyền Dịch thoáng nhu hòa hơn.

"Bổn vương trách nhầm nàng rồi."

"Vương gia vui vẻ là tốt rồi."

Nũng nịu ghé vào trong ngực Phong Huyền Dịch, Tử Cơ nhìn về phía binh lính giữ cửa, vẻ mặt hài lòng.

"Đúng rồi, vừa rồi vương gia có thấy vương phi đi vào không, hai người vừa cùng nhau đi ra ngoài sao?"

"Vương phi? Nàng ta đã nói gì với nàng ư?"

"Không có, nhưng nhìn sắc mặt vương phi không tốt lắm, có phải vương gia người khi dễ nàng hay không?"

Tử Cơ híp mắt, khuôn mặt kiều mỵ hơi hiện vẻ vui mừng.

Phong Huyền Dịch đưa tay ấn đầu nàng ta vào trước ngực mình, giọng nói có vẻ tức giận.

"Nói nhăng nói cuội, bổn vương chỉ khi dễ nàng."

Tiếng cười như chuông bạc truyền đến từ sau lưng Vãn Thanh, đi tới bên cạnh một núi giả khá khuất, lúc này Vãn Thanh mới dám quay đầu lại nhìn, Phong Huyền Dịch đang ôm Tử Cơ giở trò, trên mặt không hề xuất hiện một tia áy náy như vừa rồi.

Âm thanh hai người này lướt qua vương phủ trống trải, vang dội bên tai Vãn Thanh. Trong lòng dấy lên lửa giận, chân Vãn Thanh lướt như bay rời khỏi nơi khiến nàng chán ghét này.

Cuộc sống trong phủ lại thanh nhàn trở lại, hiển nhiên so với tưởng tượng của nàng thì Tử Cơ an phận hơn nhiều, đừng nói là bới móc, chỉ nói đến số lần nói chuyện cũng đếm trên đầu ngón tay.

"Vương phi, vương gia gọi ngài qua đó."

Giọng nói Bảo Cầm truyền đến từ phía sau, Vãn Thanh nhíu mày, đứng dậy theo nàng đi qua.

Thật xa đã thấy Phong Huyền Dịch đang trò chuyện vui vẻ với một nam tử bạch y trong hoa viên, bên cạnh không có thị nữ, Tử Cơ cũng không có, Vãn Thanh phòng bị nhìn hai người này, chậm chạp đi tới.

"Thanh nhi?"

Giọng nói nhu hòa truyền đến khiến Vãn Thanh di dời tầm mắt, nam tử mặc bạch y dịu dàng nhìn Vãn Thanh, ngũ quan tuấn tú hiện lên nụ cười nhàn nhạt, thân thể cao lớn đi tới trước mặt Vãn Thanh, xoa đầu nàng.

"Muội vẫn như vậy."

Vãn Thanh quan sát gương mặt quen thuộc này, hấp dẫn nàng chính là cặp mắt dịu dàng khiến người khác không thể kháng cự, được hắn tùy ý liếc qua đã là một vinh hạnh vô cùng lớn.

Trường bào màu trắng vừa vặn tôn lên dáng người cao ngất, một cây trâm bạch ngọc cắm nghiêng trên đỉnh đầu, sợi tóc đen bóng mềm mại rũ xuống, thắt lưng đeo một túi thơm thêu chỉ vàng, cả người hiện lên một cỗ phong thái văn nhân.

"Phó Lăng Thiên?"

Trong đầu hiện lên hình ảnh về hắn, Vãn Thanh nhớ hắn là người quen cũ với thân thể này trước kia, Thừa Tướng đương triều Phó Lăng Thiên, cùng nhau lớn lên với nàng từ nhỏ, gia phụ lúc trước là lão Thừa Tướng đã lui khỏi triều đình, quay về dưỡng lão, quen biết Mộc Thiên Hải đã lâu. Tóm lại quan hệ của hai người cực kỳ quen thuộc, trước kia, bằng hữu duy nhất của Vãn Thanh chính là hắn.

Phó Lăng Thiên mỉm cười, khuôn mặt lộ vẻ bất đắc dĩ,

"Nàng vẫn không chịu gọi ta một tiếng ca ca."

"Càn rỡ! Sao ngươi dám gọi thẳng tên húy của Phó Thừa Tướng!"

Sắc mặt Phong Huyền Dịch không vui nhìn Vãn Thanh, gặp ánh mắt không hờn giận của nàng thì chột dạ di dời tầm mắt.

"Không sao, ta với Thanh nhi quen biết từ nhỏ, không để ý mấy chuyện thế tục này."

Phó Lăng Thiên vẫn cười làm người ta mê muội như cũ, kể từ khi Vãn Thanh xuất hiện, ánh mắt chưa từng nhìn sang nơi khác.

"Nếu Phó Thừa Tướng đã thân thuộc với vương phi như thế, bổn vương không quấy rầy hai vị ôn chuyện nữa, cáo lui trước."

Phong Huyền Dịch uy hiếp quét mắt nhìn Vãn Thanh, đi về phương hướng sau lưng Vãn Thanh.

Đáy lòng nảy sinh mấy phần hứng thú, Vãn Thanh thừa dịp hắn không chú ý, đưa chân mình ra ngáng chân hắn, vô cùng chính xác.

Không chú ý tới hành động mờ ám này của Vãn Thanh, Phong Huyền Dịch bị vấp, ngã mạnh.

Nhìn thân thể tráng kiện của hắn phát ra tiếng kêu rên, cả người nằm trên đất, trong lòng Vãn Thanh rất sảng khoái, trong mắt cũng đầy ý cười.

Phó Lăng Thiên thu tất cả vào tầm mắt, trên khuôn mặt ngoại trừ nụ cười vẫn là nụ cười.

Phong Huyền Dịch tức giận, đứng lên xoa xoa chân mình, nhăn mặt nhíu mày.

"Ngươi!"

"Vương gia, sao ngài lại không cẩn thận như vậy, đi bộ phải nhìn dưới chân chứ."

Giả mù sa mưa đỡ lấy bả vai hắn, Vãn Thanh cười hài lòng, chân Phong Huyền Dịch bị ngã đau, muốn đưa tay để Vãn Thanh đỡ, ai ngờ nàng lại đột nhiên buông tay, thân thể đứng không vững ngã xuống lần nữa.

"Vương gia!"

Phó Lăng Thiên nhận thấy Vãn Thanh tác oai tác quái hơi quá, gấp rút chạy tới nâng hắn lên, Phong Huyền Dịch hung hăng nhìn chằm chằm Vãn Thanh, giọng nói càng tức giận.

"Ngươi cố ý!"

"Người nào nhìn thấy? Vương gia ngài không nên ngậm máu phun người!"

Vẻ mặt chính khí nhìn Phong Huyền Dịch, trên khuôn mặt Vãn Thanh không hề có chút sợ hãi.

Phong Huyền Dịch bị ngã, muốn so đo với Vãn Thanh nhưng lại đau chân đến nhe răng nhếch miệng.

Phó Lăng Thiên bất đắc dĩ nhìn Vãn Thanh, giọng nói vẫn dịu dàng như cú.

"Trước tiên ta tiễn vương gia về phòng đã."

Phong Huyền Dịch hừ một tiếng nhưng cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể khập khễnh để Phó Lăng Thiên dìu mình trở về, nhưng ánh mắt sắc như dao vẫn không rời Vãn Thanh.

Cuối cùng Vãn Thanh cũng thoáng giãn mày, ngồi xuống lương đình hai người kia vừa ngồi, nhấp môi thưởng thức trà thơm, trong lòng vô cùng thoải mái.

"Tử Cơ phu nhân, Tử Cơ phu nhân, lúc vương gia gặp khách không cho người khác vào, Tử Cơ phu nhân!"

Xa xa truyền đến tiếng la bén nhọn, Vãn Thanh nhíu mày nhìn ra sau, Tử Cơ tức giận đi tới bên này, một tiểu nha hoàn bạch y theo sát sau lưng muốn ngăn nàng ta, nhưng Tử Cơ nhìn cũng không nhìn nàng một chút.

Giọng điệu bén nhọn mà thanh thúy, "Mắt chó của ngươi mù sao, ngươi có biết ta là ai không?! Có tin ta nói vương gia chém đầu ngươi hay không?!"

Vãn Thanh đứng lên, nhìn bóng dáng diễm lệ màu tím, trong mắt thoáng vẻ cười chọc.

"Bổn vương phi cũng muốn biết, tại sao ngươi lại chém đầu nàng!"

Tiểu nha hoàn bạch y quét mắt nhìn hoa viên, thấy chỉ có một người Vãn Thanh lập tức an tâm chạy tới sau lưng Vãn Thanh, sống trong vương phủ nhiều ngày, bọn hạ nhân đều biết vương phi là một chủ nhân tốt, biết phân rõ phải trái, không giống như Tử Cơ.

"Vương, vương phi."

Tử Cơ dù không phục, nhưng vẫn cung kính hành lễ, vẻ mặt phách lối cũng thu lại không ít.

"Ban ngày ở trong phủ la mắng người, gây khó khăn cho nha đầu của ta, phải chăng ngươi muốn tạo phản?!"

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đệ nhất ác phi - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đệ nhất ác phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đệ nhất ác phi - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.217882871628 sec