Đại thần nhà ta quá lừa bịpĐại thần nhà ta quá lừa bịp - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp > Võng du
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2:

[2] Yêu cầu của anh thật là quá đáng.

Bởi vì chuyện thi cử, Phạm Hiểu Giai liên tục ba ngày không đăng nhập trò chơi, chờ đến hết bận, lúc này mới thong thả duyên dáng login, vậy mà, cô nhìn hàng loạt tin nhắn nhảy ra trên màn hình, bỗng nhiên kinh hãi ---

[ Heo Trà Sữa Chính Hiệu] đã rời bang của ngài.

[ Heo Hồng Trà Chính Hiệu] đã rời bang của ngài.

[ Yêu Nghiệt Chạy Đi Đâu] đã rời bang của ngài.

...

[ Hệ thống thông báo]: Bang hội của ngài đã từ 553 người biến thành 9 người, bây giờ nhân số không đủ, xin trong 48 giờ chiêu mộ đủ 50 người, nếu không hệ thống sẽ thu hồi bang của ngài, số tiền dằn chân 15 triệu sẽ không được trả lại.

“A! Đã xảy ra chuyện gì vậy?!” Phạm Hiểu Giai ngây người như phỗng, bang hội cần người chơi cống hiến ‘ giá trị online’ mỗi ngày mới có thể lớn mạnh, đồng thời, bang chủ sẽ được nhận được không ít lợi lộc từ trò chơi, nhưng hôm nay, bang hội lớn nhất nhì toàn server sắp tuyên bố phá sản?!

Cô lập tức nói chuyện riêng với một thành viên nồng cốt của bang.

[ Tiểu Lượng Gia] nhắn tin riêng cho [ Heo Trà Sữa Chính Hiệu] Xin hỏi, tại sao ngươi lại rút khỏi bang vậy?

[ Heo Trà Sữa Chính Hiệu] trả lời: Lão đại tiền nhiệm?! Ngươi rốt cục cũng xuất hiện rồi!

[ Tiểu Lượng Gia] trả lời: < đổ mồ hôi> Thật xin lỗi, mấy ngày nay ta bận nên không login, ngươi có thể quay lại không?

[ Heo Trà Sữa Chính Hiệu] trả lời: Ta đành nói xin lỗi ngươi thôi, ta đã gia nhập bang của Tiêu Diêu Trảm rồi, huynh đệ trong bang chúng ta căn bản đều chuyển qua bên này hết rồi.

[ Tiểu Lượng Gia] trả lời: Các ngươi!...Đây là bội bạc!

[ Heo Trà Sữa Chính Hiệu] trả lời: Lão đại tiền nhiềm ngươi không biết sao? Tiêu Diêu Trảm đã dán 10 đại kỳ chiến trên bảng khiêu chiến quyết tâm đuổi giết ngươi, cho nên mấy ngày nay anh ta chia đội mai phục ở các điểm đánh quái, chỉ cần thấy thành viên trong bang của Tiểu Lượng Gia liền giết không tha, lục thân bất nhận! Huynh đệ chúng ta đừng nói không luyện cấp được, không đi phó bản được, thậm chí ngay cả cửa thành cũng không ra nổi, bọn ta cũng hết cách. Huynh đệ xin khuyên lão đại tiền nhiệm một câu, hiện tại Tiêu Diêu Trảm thống nhất bang hội của ngươi, khí thế vượt hẳn ngươi rồi! Ngươi ở khu này coi như không còn đất sống nữa, mau bán tài khoản đi thôi!

Sau khi nghe xong, Phạm Hiểu Giai nặng nề tựa vào ghế, nước mắt thiếu chút nũa rớt xuống.

“Anh...Bang bội bị em hại sụp đổ rồi, ô ô.” Cô không giải quyết được vấn đề, chỉ có thể gọi điện cho anh trai.

“Suy sụp thì suy sụp, khóc cái gì?”

“Tại em mới vừa lên làm đại thần chưa được mấy ngày mà, dù là hạng hai thôi....Lại nói cái tên gọi là Tiêu Diêu Trảm đó thật là tiểu nhân quá, hèn hạ quá! Anh ta thừa dịp em không login mấy ngày liền đào góc tường mà đến!” Phạm Hiểu Giai đem chuyện đã xảy ra nói đại khái cho anh trai biết. Thật không nghĩ tới Tiêu Diêu Trảm còn lãnh khốc vô tình hơn cả anh trai mình.

Nghe xong lời giải thích không mấy rõ ràng, Phạm Hiểu Lượng nói: “ Em cũng vậy, tại sao lại mắng anh ta trên kênh [ Toàn server ]? Đây không phải là ép anh ta trở mặt sao? Em bây giờ chính là biến thành chuột chạy qua đường rồi, đi tới đâu cũng có thể bị người khác chém giết, chỉ là em gái à, anh thật là bội phục em, có thể trong mấy ngày ngắn ngủi đã có thể bôi đen một cái đại danh vang lừng bốn biển như vậy, thật là quá không đơn giản rồi.”

“Em muốn trùng chấn sự nghiệp, anh giúp em giết anh ta đi! Ô...”

“Anh ta bây giờ đã có vị thế độc bá thiên hạ, cũng dễ hiểu là người chơi xung quanh anh ta sẽ giúp anh ta giết em, như vậy đi, em hẹn anh ta thử một chút, nếu như anh ta đồng ý đấu tay đôi thì có thể, những thứ khác không nói, riêng kỹ thuật PK của anh ta tuyệt đối không bằng anh, chỉ cần em hẹn được anh ta , anh nhất định giúp em rửa nhục!”

Nghe xong lời này, tinh thần Phạm Hiểu Giai phấn chấn trở lại, vội vàng cúp điện thoại, mở số QQ, thấy Tiêu Diêu Trảm online, cô đầu tiên là làm một cái mặt hung ác nhìn anh , sau đó nổi trận lôi đình mở hộp thoại, dịu dàng nhỏ nhẹ chào hỏi...

Phạm Hiểu Giai : Anh có ở đó không?

Tiêu Diêu Trảm: Có chuyện gì sao?

Thái độ rõ ràng không tốt, Phạm Hiểu Giai nhắm mắt tiếp tục tán gẫu: <mỉm cười> Anh cư xử như vậy thật không tốt.

Tiêu Diêu Trảm: Thế nào không tốt? Tôi thấy em là nữ sinh mới tha em một lần, nhưng em bôi xấu danh dự của tôi như vậy, nếu tôi vẫn ngồi yên không để ý thì thật sự sẽ trở thành cái loại tiểu quỷ nhát gan giống như em nói rồi.

Phạm Hiểu Giai : <uất ức> Thật xin lỗi, tôi không biết sẽ tạo thành kết quả như vậy, anh trai mắng tôi không hiểu chuyện, bảo tôi xin lỗi anh, anh người lớn không chấp tiểu nhân, tha thứ cho kẻ ngu ngốc lỗ mãng này đi .... < rơi lệ>

Tiêu Diêu Trảm: Mở giọng nói đi, ai biết là em đang ăn năn thật hay là đang ngồi cười trộm chứ.

Ăn năn cái đầu anh! Đồ trứng thối!

Phạm Hiểu Giai lập tức tiếp nhận trò chuyện, dùng sức hít hít mũi.

Tiêu Diêu Trảm: “ Nè, khóc thiệt hả?” ( Vẫn là âm thanh cài sẵn của QQ, nhưng mà lần này là tiếng nói của nhân vật Sói Xám)

Phạm Hiểu Giai liếc mắt xem thường, sụt sùi nấc nghẹn.

Tiêu Diêu Trảm trầm mặt hồi lâu, đang lúc cô cho rằng anh đã tin là thật thì tên gian trá này lại ngang nhiên gửi lời mời trò chuyện qua video?!

Phạm Hiểu Giai đè thấp tiếng khàn khàn nói: “ Tôi là người theo chủ nghĩa hoàn mĩ, không muốn để người ta nhìn thấy bộ dạng xấu xí lúc này đâu...”

Tiêu Diêu Trảm: “ Tôi cảm thấy tiếng khóc có chút giả tạo.”

Phạm Hiểu Giai : “ Cái người này... Chẳng lẽ nhất định phải thấy người ta khóc sưng mắt mới hài lòng?”

Tiêu Diêu Trảm: “ Vậy cũng không phải, em cho tôi xem hình thì có sao đâu? Ngoan, mau nhận lời.”

“...” Trên mặt Phạm Hiểu Giai một nửa giọt nước mắt cũng không có, lúc này mới hoảng hốt đưa tay thấm vào chén nước, quên mất là nước còn nóng, không khỏi thét chói tai ra tiếng.

Tiêu Diêu Trảm: “ Xảy ra chuyện gì? Bị diện mạo của chính mình dọa sợ?”

“...” Cô còn tưởng anh trai là đệ nhất độc miệng rồi, thì ra là tầm nhìn của bản thân còn quá hạn hẹp.

Nhưng mà vì đại kế trả thù, cô bất chấp trả giá!

Bôi loạn mấy giọt nước lên mắt, lại mạnh tay dụi mắt, bới tung tóc lên, xong xuôi mới nhận lời mời chia sẻ video, cô cũng muốn nhìn xem tên kia có phải là bộ dáng bỉ ổi đại biến thái hay không!

Vậy mà, khi màn hình hiện lên, tên kia lại tán tận lương tâm làm việc ác --- che máy thu hình lại.

Hôm nay, chỉ có cô là khờ khạo lồ lộ bị người lừa xem video, trong lòng nghiên ngã, nghiên ngã...

Tiêu Diêu Trảm: “ Nhìn cũng thật xinh đẹp. Đã trưởng thành chưa?”

Oa nha nha, đồ lưu manh!

Phạm Hiểu Giai : “ Mới lên đại học, tôi nói...Đừng có ở đó tán gẫu, có nhìn thấy nước mắt chưa?”

Tiêu Diêu Trảm hoàn toàn không để ý: “ Rất trẻ tuổi, nghe khẩu âm của em...Có vẻ như chúng ta ở cùng một thành phố, tên trường đại học của em là gì vậy?”

Đây là ý gì? Còn muốn đến trường đại học tìm cô gây phiền toái?

Phạm Hiểu Giai đưa tay ôm ngực: “ Anh, anh quản được sao? Chúng ta nói ngắn gọn đi, anh trai tôi hẹn anh PK, là nam tử hán thì nhận lời đi.”

Tiêu Diêu Trảm: “ Tại sao tôi phải nhận lời cuộc tỷ thí nhàm chán như vậy? Bây giờ toàn bộ người chơi cấp cao của server này đều quy thuận về bang của tôi, về chuyện này còn phải cảm ơn em, nếu không phải em cư xử quá đáng thì tôi cũng không nghĩ đến việc căng thẳng đối địch với anh trai em đâu.”

Phạm Hiểu Giai phát hiện không thương lượng được, nghĩ tới nghĩ lui, có vẻ chỉ còn cách dùng ‘ mỹ nhân kế’ nữa thôi: “ Anh xem, anh muốn nghe giọng nói tôi cũng đồng ý, muốn chia sẻ video tôi cũng nhận lời, tôi bị anh đùa bỡn như vậy xem như là bị báo ứng...Anh không có lý do từ chối.”

Tiêu Diêu Trảm: “ Tôi đùa bỡn em khi nào? Khen em xinh đẹp chẳng lẽ không đúng sao?”

Phạm Hiểu Giai ngọng nghịu không biết nói gì, tức giận ngắt video. Cô cũng biết tự ái mà! Thay vì cầu xin anh chi bằng quay về chơi nick nhỏ của mình, nhặt mấy thức đồ rác rưởi cũng có thú vui chứ bộ.

Tiêu Diêu Trảm gửi sang một cái biểu tượng mặt người lóe ra, Phạm Hiểu Giai làm như không thấy, đăng nhập trò chơi bằng nick nhỏ rách nát của mình, hổn hểnh chạy khắp nơi cuối cùng cũng tìm được NPC ‘ Bảng Khiêu Chiến’.

Mở mục lục ra, muốn xem vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng --- [ Tiêu Diêu Trảm] đồng ý bỏ ra 5 % kinh nghiệm để khiêu chiến [ Tiểu Lượng Gia].

5%?! Phạm Hiểu Giai trợn to mắt, trong lòng kích động không thôi... Nếu như anh trai thắng được, như vậy Tiêu Diêu Trảm sẽ mất 5% kinh nghiệm, con số này đối với người chơi cấp thấp thì không có gì, nhưng mà đối với người chơi cấp cao thì chính là một tài sản khổng lồ nha!

Cô chắp tay trước ngực ngẩn đầu 45 độ nhìn trời...Kinh nghiệm của [ Tiểu Lượng Gia] và kinh nghiệm của anh ta chênh lệch không đến 3%, nếu như anh trai đánh thắng, không chỉ có thể rửa được nhục mà còn có thể vinh quang trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất rồi, cái ghế “Thiên Cực” nắm chắc trong tay! Ha ha ha.

Con mắt nhìn về phía cái đầu chim cánh cục, cô cười một tiếng gian xảo như tên trộm, thật may là vừa nãy không có nổi điên trở mặt với anh ta, nên vẫn còn cứu vãn được, tôn nghiêm cái gì, đâu có đem ra ăn được? ╮(╯_╰)╭

Nghĩ tới đây, cô mở hộp thoại ra, thấy tin tức mà Tiêu Diêu Trảm gửi tới, nụ cười trên khóe miệng dần dần cứng lại, thay vào đó là khinh bỉ, khinh bỉ, cực độ khinh bỉ.

Tiêu Diêu Trảm nhắn lại: Tôi xuống trước, nếu như em đồng ý tạo một nhân vật ‘ Em Gái Tiểu Lượng Gia’ gả cho tôi thì tôi sẽ tiếp nhận thi đấu, nếu không thì không bàn nữa. < Mỉm cười, hoa tươi, phất tay>

Phạm Hiểu Giai nghiến răng nghiến lợi, chấp nhận hoặc không chấp nhận, cơ hội đang ở trong tay mình, không có lựa chọn thứ ba.

Thế giới tăm tối này, chơi trò chơi mà cũng có quy tắc ngầm .

Anh ơi, anh nhất định phải đánh bại tên kia chuộc thân cho em a.

[3] Cuộc sống sau kết hôn.

[ Hệ thống thông báo]: Phu quân của nàng là [ Tiêu Diêu Trảm ] hiện đang vi vu trong thành.

Phạm Hiểu Giai vừa chém quái nhặt mấy món đồ không có giá trị vừa xì mũi coi thường, kể từ khi kết hôn trong trò chơi đến nay chỉ cần Tiêu Diêu Trảm đổi bản đồ thì hệ thống nhất định sẽ cho một cái thông báo chói mắt, hơn nữa tên kia cầm tinh con khỉ, một hồi PK, một hồi tham gia nhiệm vụ bang hội, một hồi lại vào phó bản, chỉ có cô là bị phiền toái dày vò suốt.

Rõ ràng rất rảnh rỗi nhưng mà cứ nhắc đến việc tỷ thí với [ Tiểu Lượng Gia] là anh ta lại tìm cớ thoái thác không ứng chiến.

Nhìn về cái danh hiệu ‘ Thê tử của Tiêu Diêu Trảm’ đang treo trên đầu mình, Phạm Hiểu Giai thật muốn ném phăng xuống cho xong! Nhớ hôm cử hành hôn lễ, cô nhìn thấy vô số người chơi đã từng là trụ cột trong bang hội của Tiểu Lượng Gia, bọn họ không tiếc vung tiền bố trí hội trường, mở miệng một tiếng ‘chị dâu’ hai tiếng ‘chị dâu’ thật là thân thiện, còn hết chuyện cứ gặp nhân vật Tiểu Lượng Gia liền nói cái gì hòa thân là chính xác, rất chính xác.

Aiz, đúng là gió chiều nào xoay chiều đó!

[ Tiêu Diêu Trảm] nói chuyện riêng với [ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Lão bà, ta đưa trang bị cho nàng cũng dư dã, nàng có thể đừng ra bờ sông nhặt mấy thứ vô dụng này nữa có được không? Sẽ tổn hại đến uy danh đỉnh đỉnh của phu quân nàng.

Không đợi Phạm Hiểu Giai trả lời, một bộ long bào chói lọi của Tiêu Diêu Trảm đã hiện ra trước mắt.

[ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Ngươi bây giờ có rảnh rỗi không?

[ Tiêu Diêu Trảm]: Có rãnh rỗi, gọi ca ca của nàng lên đi.

Phạm Hiểu Giai vỗ tay vỗ tay, lập tức bấm điện thoại --- thật xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện thời không liên lạc được.

Run lẩy bẩy, đây là tại sao a, thời cơ tốt như vậy lại lãng phí?

Tiêu Diêu Trảm vun cây quạt trong tay lên một cái, chỉ thấy đám quái vây quanh Phạm Hiểu Giai đồng loạt ngã xuống, đồ đạt trang bị rơi đầy màn hình, đám quái này bình thường cô phải chật vật lắm mới đánh được a.

Đồ đạt nếu không nhặt thì lát nữa hệ thống sẽ tự động thu hồi, cô thở dài, phương châm giáo dục của nhà họ Phạm lấy tự lập làm vinh quang, cho nên từ nhỏ đến lơn, bất kể là học tập hay là làm việc nhà, đều là tự mình xoay trở. Cô thỉnh thoảng cũng sẽ ngưỡng mộ mấy nữ sinh nũng nịu, nhưng lại học không được cung cách đó, cái này cũng chỉ có thể trách từ nhỏ cô đã điên điên khùng khùng theo chơi đùa với tên anh trai không ra gì!

Khi mấy bé giái khác chơi trò cô dâu chú rể thì cô lại ngồi trên giường quấn chăn, múa gậy nhựa giả làm siêu nhân.

Mà bây giờ, thấy nam nữ trong trò chơi gọi nhau ‘ lão bà, lão công’ vô cùng thân thiết, cô vẫn là không gọi ra miệng được. Huống chi đây là lừa cưới nha, ngày nào cũng mượn lời nói giở trò lưu manh với cô!

Lúc này khung giao dịch nhảy ra, Phạm Hiểu Giai ngắm nhìn, là một bó hoa hồng, cô thật tình muốn đem hoa hồng đạp nát bỏ thùng rác cho rồi! Nhưng mà vì kế hoạch vĩ đại của mình, chỉ có thể tiếp nhận.

[ Tiêu Diêu Trảm] ngồi xỗm trước mặt nàng: Tâm tình không tốt sao?

[ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Ngươi đi chơi đi, ta còn muốn làm nhiện vụ tân thủ.

[ Tiêu Diêu Trảm]: Hay là nàng đem mật mã mới đổi nói cho ta biết, ta giúp nàng luyện cấp. < nháy mắt dí dỏm>

Hả? Hừ! Phạm Hiểu Giai hí mắt, bại hoại, bị lừa một lần còn chưa đủ sao, lại còn tới?! Lần trước anh ta cũng nói như vậy nhưng mà sau đó đâu có giúp cô luyện cấp chút nào đâu, mà là mở chức năng nào đó của trò chơi, để nhân vật của cô đứng trong khu an toàn cả đêm chỉ nói một câu duy nhất – Lão công! Ta yêu ngươi! Lão công thật quá đẹp trai quá xuất sắc rồi!

Mọi người nghĩ kĩ lại xem, cả đời mình đã từng gặp qua người nào da mặt dày như vậy chưa?

[ Em gái Tiểu Lượng Gia] khoát tay: Không cần! Vậy thì mất đi niềm vui thăng cấp rồi, ta muốn luyện từ từ.

[ Tiêu Diêu Trảm]: Vậy ta cùng nàng luyện.

Nói xong, anh cùng cô họp thành một đội, vừa tung một cái kỹ năng cấp cao ra liền quét sạch đám quái mà cô đang đánh.

[ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Không cần ngươi giúp! Đáng ghét chết đi. (╰_╯)#
[ Tiêu Diêu Trảm] khẽ nhếch mắt ưu thương: Lão bà, nàng không phải là đã yêu ta rồi sao? < cặp mắt rưng rưng>

Phạm Hiểu Giai cắm đầu ngã xuống bàn, trò chơi thôi mà, xin đại thần không cần nhập vai tới như vậy có được không đây?!

Tiêu Diêu Trảm thấy không được đáp lời, lặng lẽ ngồi xỗm bên bờ sông, trồng xuống một hạt giống cây tương tư, nước mắt lưng tròng lấy lệ nuôi cây.

[ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Ngươi đủ rồi đủ rồi! Để người khác nhìn thấy sẽ nghĩ rằng ta ăn hiếp ngươi.

Tiêu Diêu Trảm hừ nhẹ một tiếng, thấy có người chơi cấp thấp đi qua liền mở ra hình thức PK toàn bộ ( hình thức PK này trừ thành viên trong cùng một đội ra, ai cũng đánh), trải qua một hồi chém giết, tử thương vô số. Trò chơi này có một đặc điểm, người chơi sau khị giết không thể lập tức về thành, người đánh thắng có thể dựng mộ bia trước thi thể, viết lên lời muốn nói.

Phạm Hiểu Giai đang cúi đầu uống nước, [ Hệ thống thông báo]: Phu quân của nàng là Tiêu Diêu Trảm bởi vì ác ý PK vượt quá 3 lượt nên đã bị bỏ tù.

Cô còn chưa kịp hả hê thì đã nhìn thấy nội dung trên 7,8 cái mộ bia, nhất thời phun hết nước trong miệng ra.

--- Hiến tế cho tình yêu đã mất của ta.

[ Tiêu Diêu Trảm] nói chuyện riêng với [ Em gái Tiểu Lượng Gia] : Lão bà, ta bị bỏ tù rồi, một ngày phu thê trăm năm ân ái, nàng sẽ đến thăm ta có phải không?

Phạm Hiểu Giai phát điên chém xuống mấy cái, trả lời: Ta cầu xin ngươi đừng có giả bộ đáng thương có được không?! Cái nhà giam đó mà nhốt được ngươi thì tên của ta sẽ viết ngược lại!

[ Tiêu Diêu Trảm] trả lời: A, vậy tên nàng là gì?

[ Em gái Tiểu Lượng Gia] : Phạm Hiểu Giai .

A! Sao lại đem tên thật nói ra rồi? Phạm Hiểu Giai hỏng mất.

Bỗng chốc, Tiêu Diêu Trảm xuất hiện lần nữa trước mặt cô, nghiên đầu cười quyến rũ: Nhìn tên mới của thú cưng nhà ta xem.

Cô không còn hơi sức nâng mắt, chỉ thấy cực phẩm thú cưng Thương Long --- Hiểu Giai.

Phạm Hiểu Giai tức lên, lập tức đổi tên thú cưng cấp thấp của mình lại thành: Tiêu Diêu Trảm vô sỉ.

[ Tiêu Diêu Trảm] cười khúc khích, lúc này màn hình trò chơi đã chuyển thành đêm đen, Tiêu Diêu Trảm nhảy lên con Thương Long đang trôi giữa không trung, gửi lời mời đồng hành tới Phạm Hiểu Giai . Phạm Hiểu Giai quả quyết cự tuyệt, anh vẫn không hề nao núng, liên tục gửi lời mời qua, đến khi sau vài chục lần thao tác tới lui cuối cùng Phạm Hiểu Giai hoa mắt lên bấm nhầm một cái.

Tầm mắt nhảy lên, Thương Long xông thẳng lên trời, xuyên qua từng tầng mây dày cộm, xuyên qua rừng nhiệt đới rậm rạp, lúc đó bỗng nhiên có một vòng mây tía xẹt qua đáy mắt, nghiêng đầu nhìn ra xa xa, khắp núi đồi từng biển hoa rực rõ tràn vào đáy mắt.

Phạm Hiểu Giai không khỏi sợ hãi than, cũng không biết trong trò chơi lại có cảnh trí kỳ diệu mà xa hoa như thế, trong phút chốc cũng quên mất giận.

[ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Thật là xinh đjep.

Tiêu Diêu Trảm lặng lẽ ôm chặt eo của nàng, dịu dàng cười một tiếng.

Gió nhẹ luồng vào tóc dài bay phấp phới, Phạm Hiểu Giai ngồi trước máy tính không tự chủ nâng môi lên, giống như ngửi được hương hoa thơm ngát.

Thật ra thì Tiêu Diêu Trảm là đại thần nổi danh như vậy, loại người chơi nữ nào mà không thích. Nhưng mà anh lại chấp nhận chịu chê cười, bám theo cô như cái đuôi, cô không phải là không cảm nhận được, nhưng mà đối với việc bị ép lập cái nick [ Em gái Tiểu Lượng Gia] này vẫn tức giận, như vậy không phải là làm nhục người khác sao? Như vậy mọi người đều sẽ biết được Tiêu Diêu Trảm chẳng những thu phục được Tiểu Lượng Gia mà còn cưới em giá của thủ hạ bại tướng làm vợ, đúng là tên thổ phỉ!

[ Em gái Tiểu Lượng Gia]: Ngươi rốt cục là đang rắp tâm gì đây?

[ Tiêu Diêu Trảm]: Nào có rắp tâm, chỉ có ái tâm. < hôn gió>

[ Em gái Tiểu Lượng Gia] : Ngươi mà ngồi cạnh ta thì ta nhất định đạp cho một cước, buồn nôn chết được!

Tiêu Diêu Trảm cười mà không nói, siết chặt vòng tay, đem đầu tựa vào vai cô.

Phạm Hiểu Giai ngắm nhìn một đôi tình lữ thân thân ái ái trên màn hình, người này, nếu không nói về vấn đề nhân phẩm, nếu chỉ đơn thuần nhìn thấy nhân vật trong trò chơi khí chất phi phàm liền có thể khiến cho bao nhiêu mỹ nữ biến thành hoa si, cô hình như cũng không ngoại lệ, lúng túng dời tầm mắt đi chổ khác, hai má bất giác đỏ bừng.

[ Tiêu Diêu Trảm]: Ta thật sự thích nàng, không liên quan đến trò chơi.

[ Em gái Tiểu Lượng Gia] : Khụ khụ...Nói ngươi là lưu manh còn không thừa nhận? Ngươi biết được ta sao, hiểu ta sao? Cũng chỉ là ba phút nói chuyện qua video thôi mà đã thích rồi hả?

[ Tiêu Diêu Trảm]: A, nàng không hỏi ta tên gì sao?

[ Em gái Tiểu Lượng Gia] : Thôi, ta kiên quyết không yêu qua mạng, ngươi cứ tự mình đa tình đi.

Tiêu Diêu Trảm không có trả lời, chỉ điều khiển Thương Long bay về chổ cũ, ôm nàng nhảy xuống, trước khi rời mạng mới nói ---

Ừ, ta cũng không yêu qua mạng.

Phạm Hiểu Giai nháy mắt mấy cái, anh ta nói vậy là ý gì vậy?

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Đại thần nhà ta quá lừa bịp - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Đại thần nhà ta quá lừa bịp
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Đại thần nhà ta quá lừa bịp - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.22927904129 sec