Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương TửCuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 72

Chương 72Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 69



“Nhị hoàng tử đến ‘Thiêu vĩ yến’, là vì muốn ăn mừng với các tân khoa tiến sĩ. Trạng Nguyên lang của chúng ta lại trốn vào phòng ngủ mất! Như vậy là không được rồi! Các vị nói có đúng không?” Tần Viễn cười nói.

“Trạng Nguyên lang say rồi! Ta thấy có người đưa hắn về Tử Vân Lâu này nghỉ ngơi…. Có lẽ đang ở bên trong đó!” Tân Thám hoa nịnh nọt nói.

“Ha ha, ta biết Phạm Tử Chính vốn có tửu lượng cực cao, chẳng lẽ giả bộ say để núp trong Tử Vân Lâu này! Chúng ta phải vào xem thử hắn núp trong đây làm gì mới được!” Tề Phong giả bộ bông đùa cười nói.

“Hay là sợ về nhà phải quỳ bàn giặt nên không dám uống say?!” Lại có người phụ họa. Cả bọn nghe xong đều cười ầm lên.

Phạm Trường An thầm mắng: có lẽ, có lẽ cái đầu bọn ngươi ấy!

Lý Nhiên đang cố gắng ‘gặm’ cổ Phạm Trường An, nước miếng từ miệng trào ra sắp ướt hết cả áo hắn. diagễn.đnàn\\a\\\\.lê.q|uý.đôn Phạm Trường An cảm thấy cực kỳ ghê tởm, tiện tay túm lấy tấm khăn trên bàn nhét vào miệng Lý Nhiên. Hắn gấp tới mức chỉ muốn nhảy lầu chết đi cho rồi…. Đúng, nhảy lầu! Hai mắt Phạm Trường An sáng lên, vội đẩy cửa sổ ra nhìn ước lượng chiều cao.

Bao nhiêu năm nghe vô số lần chuyện gian phu nhảy cửa sổ chạy trốn trong đêm, không ngờ hôm nay hắn cũng có cơ hội thể nghiệm cảm giác đó. Tuy rằng hắn không phải gian phu, mà Lý Nhiên cũng không phải dâm phụ!

Phạm Trường An nhắm mắt làm liều, nghĩ: chết thì chết thôi! Dù sao cũng tốt hơn là bị bọn người kia cười nhạo cả đời!

Tần Viễn thầm hả hê, lại giễu cợt Phạm Trường An một hồi nữa khiến mấy tiến sĩ kia thật sự cho rằng Phạm Trường An đang làm việc cẩu thả trong phòng, ồn ào muốn vào xem cho bằng được.

Nào ngờ, một đám người vừa mở cửa ra, đập vào mắt là hai nam nhân đang trần truồng dây dưa nhau. Ngay cả Tần Viễn cũng trợn mắt há hốc mồm, sau tấm rèm mỏng, chỉ mơ hồ nhận ra là hai nam nhân, nhưng mặt mũi thì không nhìn rõ được.

Tần Viễn thầm nghĩ: bọn hạ nhân quả là có đầu óc, nghĩ được cả chiêu này!

Tần Viễn giả bộ thở dài, nói, “Không ngờ Trạng Nguyên lang và Lý tiến sĩ lại có quan hệ thế này! Chúng ta đừng nên quấy rầy họ thì hơn….”

Đám tiến sĩ kia tất nhiên là không chịu, một mực muốn vén rèm lên nhìn. Cũng có người kéo ống tay áo che mắt luôn miệng nói ‘thói đời ngày nay, thói đời ngày nay’ này nọ, rồi quay đầu đi.

Trên giường, Giáp bị chuốc thuốc đã mơ hồ không phân rõ đâu là đâu, đỡ vật dã dâng trào của hắn xông vào trong Ất, chưa vào được một nửa, Ất đã tỉnh lại vì đau kêu thảm một tiếng, lăn ào từ trên giường xuống đất. Khi thấy trong phòng đang có một đám người đứng, mà đi đầu là Tần Viễn, Ất lập tức nước mắt nước mũi tèm lem bò đến chân Tần Viễn khóc nói, “Công tử, công tử cứu ta! Tên súc sinh kia, hắn, hắn muốn giở trò với ta!”

Tình thế đột biến, Tần Viễn từ hài lòng chuyển thành kinh ngạc đến ngơ người. Đột nhiên Giáp vén rèm lên, trần truồng chạy ra với thứ kia vẫn đang dựng thẳng, hồn nhiên không quan tâm ánh mắt của mọi người. Giáp thấy khuôn mặt như ngọc đẹp hơn cả tiên nữ vẫn luôn ngày nhớ đêm mong thì lập tức tình cảm dâng trào, thâm tình kêu to, “Công tử! công tử xinh đẹp của ta! Viễn đệ đệ của ta! Đệ khiến ta ngày nhớ đêm mong ngủ không yên giấc, chỉ mong được một lần được ‘vui vẻ’ với nhau! Nay đệ thành toàn cho ta đi….”

Bọn tiến sĩ vây xem lập tức bị chấn động, im lặng như hóa đá.

Lúc Phạm Trường An chuốc thuốc Giáp rồi ném Giáp Ất lên giường, chỉ nghĩ nhục nhã hai tên này một phen, cho chừa cái tộ tiếp tay cho kẻ ác. Trùng hợp thay, Giáp lại là kẻ thích nam nhân, hơn nữa đã thèm thuồng Tần Viễn từ lâu, nhớ mãi không quên ‘công tử xinh đẹp như tiên nữ’ của hắn.

Bình thường Giáp ngụy trang rất tốt, không một ai phát hiện, nay uống cả bình xuân dược cực mạnh vào, không nói toạt hết tâm tư mới là lạ. Giáp lại dùng giọng điệu mập mờ như vậy, người khác nghe thấy đều cho là Tần Viễn và Giáp đã từng xảy ra việc cẩu thả, ánh mắt nhìn Tần Viễn càng phức tạp.

Tần Viễn giận đến đỏ bừng mặt, thấy Giáp muốn xông lại ôm, hung hăng đá một cái thật mạnh làm Giáp văng ra thật xa. Hắn thấy cửa sổ phòng mở, bèn vọt tới nhìn xuống, phía dưới chỉ còn một đống cỏ khô, làm gì có bóng dáng của Phạm Trường An và Lý Nhiên nữa.

Khốn kiếp! Tần Viễn thầm mắng một tiếng, đúng là có khổ không nói nên lời.

Lần này, đậu tiến sĩ tổng cộng hơn hai trăm người, hiện có mặt khoảng ba mươi người đều là tiến sĩ bảng một và bảng hai. Hiển nhiên những người này luôn tự cho mình rất thanh cao, vì vậy thật lâu về sau các tiến sĩ có mặt lúc này, thậm chí người không có mặt chỉ nghe kể lại cũng không thích lui tới với Tần Viễn, thậm chí khi có việc nhắc tới hắn cũng tỏ vẻ mặt khinh bỉ thấy rõ.

Hôm sau, trên phố bắt đầu xuất hiện lời đồn: Tần Viễn thích nam nhân. Hắn nuôi vô số mỹ nam bên người. Không những vậy, quan hệ giữa hắn và nhị hoàng tử Tề Phong cũng rất mờ ám.

Lời đồn cứ như một quả cầu tuyết, càng lăn càng to. Khổ nỗi, lời đồn cứ lặp đi lặp lại qua nhiều người riết không thật cũng thành thật. Cuối cùng khi tới tai Tần Viễn thì nó đã thật đến mức không thể thật hơn, khiến hắn nghe xong suýt phun một búng máu tươi. Vậy mới biết thế nào gọi là ‘tự gây nghiệt không thể sống’.

Dĩ nhiên không cần nghĩ cũng biết lời đồn từ đâu mà có.

Lại nói bên này, Phạm Trường An cõng Lý Nhiên nhảy xuống Tử Vân Lâu, cũng may có bãi cỏ giảm bớt lực mới không bị thương nặng, chỉ bị trầy chân một tí. Hắn lập tức cõng Lý Nhiên chạy về nhà, may mắn trên đường gặp được xe ngựa của Phạm Tử Ngọc đang chạy tới Mai Viên, nhờ đó không phải cõng nữa.

Tới Mai Viên, Đỗ Thu Nương vừa thấy đã biết có chuyện, lập tức phụ đỡ Lý Nhiên vào trong.

Lý Nhiên bị tưới một chậu nước lạnh vào mặt, lập tức tỉnh táo hơn phân nửa, lại nghe Phạm Trường An kể lại tình cảnh mới rồi, suýt nữa ngất đi vì ngượng.

Phạm Trường An muốn nói gì đó thì bị Đỗ Thu Nương lén kéo tay, lắc đầu một cái, nói với Lý Nhiên, “Ngươi đã biết Tần Viễn có lòng hãm hại, thì lúc nào cũng phải có tư tưởng đề phòng thì hơn! Giờ Tăng lão gia đang ở trong lao, nếu ngươi lại xảy ra chuyện, Nhược Lan phải làm sao?”

“Đại tỷ dạy đúng lắm! Do đệ nhất thời đắc ý, mới suýt nữa trúng kế của bọn chúng!” Lý Nhiên cúi đầu, xấu hổ nói, càng nghĩ càng thấy lạnh của người.

Chờ Lý Nhiên đi rồi Phạm Trường An mới nói với Đỗ Thu Nương, “Nàng kéo ta làm gì….”

“Không có chuyện thì ta véo chàng làm gì!” Đỗ Thu Nương nhướng mi nói, “Đừng tưởng rằng chàng cứu được Lý Nhiên là ta sẽ không trách chàng! Chàng xem lại mình đi, có Trạng Nguyên nào mà mình đầy mùi rượu, chân tay trầy trụa, y phục lại nhếch nhác như chàng không.… Chàng nói xem, sao chàng cứ khiến người ta không bớt lo được vậy!” Đỗ Thu Nương vừa nói vừa kiếm Kim Sang dược bôi cho Phạm Trường An.

Chờ xong xuôi hết, Phạm Trường An lại dán lỗ tai lên bụng Đỗ Thu Nương, nghe hồi lâu nói “A, sao lại có tiếng bụng sôi vậy? Bọn nhỏ đói bụng sao?”

Đỗ Thu Nương trừng mắt nói “Hài tử nhỏ như vậy, làm gì biết đói bụng hay không, là tiếng bụng của ta! Ta đói bụng!”

“Hả….” Phạm Trường An lập tức vọt ra ngoài.

“Chàng lại chạy đi đâu đó!” Đỗ Thu Nương hỏi với theo.

“Đi nấu đồ ăn cho nàng!” Phạm Trường An cười nói.

“Chàng vừa mới về, kêu đầu bếp làm là được rồi.…” Đỗ Thu Nương chưa kịp nói xong thì Phạm Trường An đã đi xa. Hắn đáp vọng lại, “Không được! Mấy món đầu bếp làm nàng đều ăn không vô mà! Để ta làm cho!” Dứt lời người đã đi xa.

Đỗ Thu Nương sờ sờ bụng, cười thầm: Phạm Trường An dù có thành Trạng Nguyên thì vẫn là Trường An ngốc nghếch của nàng.

Đỗ Thu Nương ngồi chờ một lát, Phạm Trường An đã bưng tới một tô mì nước đủ cả sắc và vị, có cà rốt và hai cái trứng luộc đã bóc vỏ. Đỗ Thu Nương ăn xong một miếng trứng mới thấy ngon hơn bình thường rất nhiều, nhìn kỹ thì thấy không hề có ranh giới rõ ràng giữa tròng đỏ và tròng trắng. Nàng thấy lạ bèn hỏi Phạm Trường An. Hắn đắc ý chỉ vào cái trứng còn lại nói, “Nàng đoán không ra đúng không? Ha ha đây là món ta học được từ đầu bếp nổi tiếng trong tiệm cơm đó, gọi là trứng trộn!”

Đỗ Thu Nương bèn đòi Phạm Trường An chỉ nàng cách làm. Phạm Trường An vốn muốn giấu để làm oai với nàng bởi vì khó khăn lắm mới có một món nàng không biết, đáng tiếc Đỗ Thu Nương cứ làm nũng mãi buộc hắn phải nói.

Món này thật ra là lấy trứng gà sống, gõ nhẹ cho nứt lỗ nhỏ, đổ ruột ra phân riêng lòng đỏ và lòng trắng, sau đó đổ lòng trắng vào nước cốt gà, quấy đều lên rồi cho vào trong vỏ trứng lại, dùng giấy gói kỹ lỗ nứt, đem hấp chín. Khi bóc vỏ trứng chín, nó vẫn có hình dạng như một cái trứng bình thường.

Cách làm không khó, quan trọng là tốn công. Phạm Trường An không ngại khó chỉ vì một tiếng cười vui vẻ của giai nhân.

Đỗ Thu Nương rất thích, ăn hết luôn sáu bảy cái trứng Phạm Trường An làm, cuối cùng lại ôm bụng kêu no quá tức bụng. Phạm Trường An thấy nàng nằm lăn lộn trên giường, nở nụ cười cưng chiều, bắt đầu cẩn thận xoa bụng cho nàng.

Xoa xoa một hồi, Phạm Trường An lại thấy nóng cả người. Mỹ nhân trơn bóng nằm bên cạnh hắn vẫn không có cảm giác. Giờ cách một tầng y phục thật dầy vẫn có cảm giác được. Hắn bèn kéo tay Đỗ Thu Nương ý bảo nàng giúp hắn.

“Thu Nương, ta nhớ nàng muốn chết, giúp ta được không?’ Đỗ Thu Nương vừa ngẩng đầu đã thấy ánh mắt chăm chú và đôi môi hơi chu của Phạm Trường An. Biểu tình này giống như là đòn sát thủ của hắn. Bất kỳ lúc nào hắn lộ ra vẻ mặt này, dù nàng có tức giận cách mấy cũng sẽ nhượng bộ.

Nhưng hôm nay….

“Vẫn chưa được ba tháng, ta sợ….” Đỗ Thu Nương sờ sờ đầu Phạm Trường An, “Ngoan nào, vì hài tử, cố nhịn đi!”

“Hai da.…” Phạm Trường An nhìn bụng Đỗ Thu Nương một cái, dỗi nói, “Hai tiểu tử ngươi sau khi ra ngoài phải biết điều ngoan ngoãn một chút! Nếu không coi chừng ta đánh mông hai đứa đó!”

Đáng thương cho hai đứa nhỏ, chưa ra đời đã bị ghi hận.

Đỗ Thu Nương thấy Phạm Trường An quả thật có chút đáng thương, vả lại hôm nay là ngày hắn được đề tên trên bảng vàng, không cho ăn một bữa no cũng phải có dính chút thịt vụn chứ, bèn liều mình vươn tay nắm lấy thứ đó của hắn. Dù chỉ như vậy, Phạm Trường An cũng đã vui muốn chết, ôm Đỗ Thu Nương cười hớn hở.

Vui sướng qua đi, Phạm Trường An mới kể cho Đỗ Thu Nương nghe chuyện vui hôm yết bảng. Hàng năm vào ngày dán danh sách thi đậu, cũng là thời điểm nhà nào có nữ nhi đến tuổi cập kê rộn ràng một phen, vì vội đoạt nữ tế tốt cho nữ nhi mình ngay dưới bảng thông báo, tục gọi là ‘Cướp tân lang dưới bảng vàng’.

Hôm đó, ai ai cũng biết Trạng Nguyên Phạm Tử Chính đã có ‘đố phụ’ ở nhà, không ai dám dòm ngó hắn. Ngược lại, Lý Nhiên đã bị hai nhà nhìn trúng, hai bên lao vào lôi lôi kéo kéo, suýt nữa thì xé nát luôn y phục của Lý Nhiên.

Lúc đầu Lý Nhiên vẫn chưa hiểu chuyện gì, đến lúc nghe mọi người cười to chọc hắn bị bức hôn mới hiểu ra, vội nói hắn đã có hôn ước. Nào ngờ hai nhà kia, một xưng là Thiếu Khanh trong Đại Lý Tự, một xưng là Thị Lang trong Hàn Lâm Viện, cả hai đều lệnh Lý Nhiên phải hủy hôn ước để thành nữ tế của mình. Lý Nhiên nói đến khô cả họng, mới có thể thoát được. Lúc gặp Phạm Trường An, hắn cười khổ nói: thế này có khác gì sơn đại vương đoạt áp trại phu nhân đâu!

Đỗ Thu Nương nghe xong, vỗ đùi cười ngả nghiêng ngả ngửa, thầm nghĩ: Lý Nhiên trông tuấn tú, đoan chính, làm người đáng tin, không bị giành mới lạ! Quan trọng là hắn lại rất thật lòng với Nhược Lan. Có điều từ hôm nay, xem như Tần Viễn đã hận cực nhà bọn họ rồi. Phạm Trường An và Lý Nhiên vào triều làm quan, có khả năng sẽ làm việc dưới trướng của thủ hạ Tả thừa tướng. Tần Viễn tuy không có thực quyền, nhưng cứ luôn dựa hơi phụ thân hắn mà phách lối, chẳng khác gì một con ruồi cứ ong ong bên tai miết, lúc vung tay tới, hắn lại chạy trốn nhanh như chớp khiến người ta cực kỳ chán ghét.

“Hôm nay thái tử phái người đến tặng lễ chúc mừng chàng đó!” Đỗ Thu Nương nằm trong ngực Phạm Trường An, thoải mái cọ tới cọ lui.

“Ừ…” Phạm Trường An đáp. Mấy ngày trước hoàng thượng đã tự mình ban chiếu, lập Tề Nhạc làm thái tử lại. dìễn.đàn/lêá,qusý,đsôn Nhưng Tề Nhạc lấy cớ không được khỏe, muốn ở nhà dưỡng bệnh, có quan viên tới thăm, hắn đều từ chối không gặp. Nhớ tới ngày đó bị thái tử lừa, Phạm Trường An lập tức không có hứng suy nghĩ nữa, bỏ chuyện đó qua một bên. Hắn nhớ ra ngày mai phụ thân sẽ mở tiệc mời bằng hữu cũ trong triều tới chúc mừng, bèn kêu Đỗ Thu Nương ngủ sớm mai dậy sớm.

Hôm sau, hai người dậy thật sớm, Đỗ Thu Nương chăm chút sửa soạn cho Phạm Trường An một phen. Xong xuôi hết, Phạm Trường An chỉ cần đứng thẳng, nét mặt ôn hòa, phe phẩy cây quạt trong tay là tuyệt đối không khác gì thần tiên bước ra từ trong tranh!

Đỗ Thu Nương không muốn để Phạm Trường An mất mặt, quyết định nàng cũng phải ăn diện cho đàng hoàng.

Nào ngờ, nhà họ Phạm chờ tới trưa vẫn không thấy có người khách nào đến.

Trương Bác Hưng bước vào, bực bội nói, “Mọi người đừng đợi nữa, bọn họ đều bị Tả thừa tướng mời đi dự tiệc mừng thọ hết rồi!”

“Cái gì?” Đỗ Thu Nương ngẩn ra: Tả thừa tướng kia cố tình bày tiệc mừng thọ vào đúng hôm nay, chẳng phải là cố tình gây khó dễ Phạm phủ?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 72 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 72. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.210135936737 sec