Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương TửCuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 68

Chương 68Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 65



Từ khi mang thai, Đỗ Thu Nương được Phạm Trường An ‘nuôi nhốt’ như nuôi heo, không cho nàng làm bất kỳ chuyện gì. Nàng lại không thích ở không, nói mọi việc trong nhà đều phải nhìn qua một lần mới yên tâm.

Lúc trước Đỗ Thu Nương có hai việc chủ yếu, một là kinh doanh Mai Viên, hai là nhận tiền lời từ hợp tác buôn bán hương liệu với cữu cữu Lý Nhiên. Trước đây khoản thu từ Mai viên luôn chiếm ưu thế, nhưng từ khi Tề Nhạc ở lại Mai Viên, thì đã xuất hiện lời đồn Mai Viên là nơi Thục vương dưỡng bệnh, không được tới làm ồn, khiến việc kinh doanh của Mai Viên bị đình trệ nghiêm trọng, đừng nói tới lời, không lỗ đã là may lắm rồi.

Mỗi lần nhớ tới việc này Đỗ Thu Nương lại nghiến răng: ăn nhà nàng, uống nhà nàng, còn dọa khách nhà nàng đi hết. Sau này hắn thành hoàng thượng thật, cho Phạm Trường An chút chỗ tốt thì thôi, nếu không, nàng phải tính toán sòng phẳng với hắn mới được!

Mấy năm nay, cữu cữu Lý Nhiên càng làm càng lớn, mở rộng việc mua bán sang tận láng giềng Đại Chu, và các quốc gia vùng Tây Vực. Đỗ lão hán bán đất giúp Đỗ Thu Nương kiếm được không ít tiền, nàng chỉ giữ lại một ít đề phòng việc bất ngờ, còn lại đều đưa cho cữu cữu Lý Nhiên đầu tư. Cữu cữu Lý Nhiên là người đáng tin, mỗi tháng đều đúng hạn nhờ Lý Nhiên đưa tiền lời tới, nên nàng cũng chẳng phải lo lắng mấy về mảng này. Có điều, tháng này…. Đỗ Thu Nương cau mày nghĩ: mãi vẫn chưa thấy đưa tới, thật ra tiền không có không quan trọng, quan trọng là đã lâu không thấy Lý Nhiên xuất hiện.

Đỗ Thu Nương kêu Đỗ Nhược Lan tới hỏi thăm, vốn hai tỷ muội đang tán gẫu vui vẻ, đến khi Đỗ Thu Nương nói tới Phạm Trường An, sắc mặt Đỗ Nhược Lan lập tức thay đổi, hỏi tới Lý Nhiên Đỗ Nhược Lan càng ấp úng hơn.

Đỗ Nhược Lan bị Đỗ Thu Nương ép hỏi, gục đầu xuống bàn khóc nói, “Tỷ đừng hỏi nữa! Muội đang khổ muốn chết đây?”

Đỗ Thu Nương sốt ruột, nắm tay Đỗ Nhược Lan hỏi dồn, “Chẳng lẽ Lý Nhiên làm chuyện có lỗi với muội? Nếu hắn có gan đó, ta sẽ đánh gãy hai chân hắn!” Dứt lời, Đỗ Thu Nương lập tức đứng lên làm bộ muốn đi. Đỗ Nhược Lan vội kéo Đỗ Thu Nương lại, ấm ức giấu kín mấy ngày nay như vết thương đang rỉ máu, muốn cầm cũng cầm không được, “Thà chàng có người khác, muội còn thấy tốt hơn nhiều, muội….” Đỗ Nhược Lan đúng là có khổ không nói nên lời.

Từ lúc đụng phải Đỗ Nhược Lan ở khúc quẹo, Tần Viễn bắt đầu tìm mọi cách quấy rầy nàng. Hơn nữa khi Tần Viễn nhìn Đỗ Nhược Lan, trong mắt cứ có vẻ gì đó khiến người ta không thể không rợn người.

Hôm đó, Đỗ Nhược Lan thấy Tần Viễn thành trò hề trong nha môn, trong lòng rất sảng khoái, cứ tưởng sẽ chẳng liên quan gì nữa, nào ngờ mấy ngày sau, lại bị bắt phải gặp hắn.

Đỗ Nhược Lan đang đi trên đường, bỗng nhiên bị mấy đại hán bắt lại, dẫn tới một căn phòng kín trong quán rượu. Đỗ Nhược Lan vừa thấy Tần Viễn ngồi sẵn trong đó thì đã có dự cảm không lành. Không ngờ đoán bậy lại trúng thật.

Tần Viễn làm bộ rất thân với Đỗ Nhược Lan, biểu đạt lòng hâm mộ. Sau khi bị Đỗ Nhược Lan kiên quyết cự tuyệt, hắn thẹn quá thành giận, giở trò xằng bậy.

“Rõ ràng hắn đã sớm tra rõ muội và Lý Nhiên có hôn ước, nhưng vẫn không từ bỏ. Còn nói Lý Nhiên là kẻ vô dụng, trong nhà không quyền không thế, chỉ cần một câu nói của phụ thân hắn là đủ khiến Lý Nhiên suốt đời không thể có được công danh. Muội không tin, nhổ một ngụm nước bọt vào người hắn. Khi hắn muốn động tay động chân với muội, muội tức quá xách ghế đập vào người hắn, mới thoát được….”

Mỗi lần nhớ lại ánh mắt và động tác của Tần Viễn là Đỗ Nhược Lan lại thấy cực kỳ ghê tởm, hôm đó khó khăn lắm mới thoát khỏi quán rượu, ám ảnh mãi tới giờ vẫn không dám ra cửa.

Đỗ Thu Nương vừa nghĩ tới cảnh cặp tay bẩn thỉu của Tần Viễn đụng vào người Đỗ Nhược Lan là đã thấy buồn nôn. Cũng may Tần Viễn tự cho là người thanh cao, không làm ra mấy chuyện cường bạo gì đó, nếu không, nếu không….

“Tên khốn đó ỷ có phụ thân là thừa tướng một tay che trời mới dám kiêu ngạo làm bậy như vậy! Để xem xem hắn có thể hống hách được bao lâu! Muội đừng sợ, còn chưa yết bảng mà làm sao biết có đậu hay không?”

“Muội nghe Lý Nhiên nói, mấy năm trước thì thời điểm này đã có kết quả rồi. Năm nay chậm chạp chưa thấy, chỉ sợ là có trục trặc gì đó….” Đỗ Nhược Lan lại cúi đầu nghẹn ngào, “Muội vốn không tin, nhưng đã lâu không thấy Lý Nhiên tới, muội lén kêu Kim Bảo đi hỏi thăm, mới biết nửa tháng nay việc làm ăn của cữu cữu Lý Nhiên đã xảy ra sự cố lớn lớn…. Tỷ, có phải tên cầm thú kia đã ra tay với Lý Nhiên không?”

“Muội ở đây khóc lóc suông thì có ích gì đâu! Sao muội không gặp Lý Nhiên hỏi cho rõ ràng chứ?”

“Muội không dám! Muội sợ Lý Nhiên biết là muội đã liên lụy chàng, sợ chàng biết tên cầm thú kia đã từng giở trò với muội…. Tỷ biết tính Lý Nhiên mà, nếu chàng biết, không chừng sẽ xúc động đi đánh nhau với cầm thú kia….” Đỗ Nhược Lan khóc nói.

“Muội thật là….” Đỗ Nhược Lan trông thì rất kiên cường, nhưng đụng phải chuyện tình cảm cũng do dự như ai. Đỗ Thu Nương không biết phải khuyên gì cho phải, hồi lâu mới nói, “Cầm thú kia dòm ngó muội cũng không phải muội muốn, muội tự trách cái gì? Muội và Lý Nhiên sắp thành phu thê chính thức rồi, khi có việc phải bàn bạc với nhau mới đúng. Chẳng lẽ muội lo Lý Nhiên sẽ sợ cường quyền mà vứt bỏ muội? Nếu thật vậy thì muội gả cho hắn để làm gì?”

“….” Đỗ Nhược Lan muốn nói mình tin tưởng Lý Nhiên không phải người như vậy, nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn có nghi ngờ: hiện giờ có mấy ai không sợ cường quyền. dĩàn.đaFn/lê,quSFý,dồDn Huống chi việc này còn liên quan đến buôn bán của cả gia tộc, và tiền đồ của hắn. Lý Nhiên thật sự có thể vì nàng sao?

Ngay cả Đỗ Nhược Lan cũng không tin.

Đỗ Thu Nương nhìn thái độ của Đỗ Nhược Lan thì đã hiểu, không an ủi gì nữa, trực tiếp kêu Đỗ Kim Bảo đi mời Lý Nhiên tới, rồi để Đỗ Nhược Lan núp sau tấm rèm trong phòng.

Mấy ngày nay Lý Nhiên vì chuyện của cữu cữu hắn vội tới sứt đầu mẻ trán, cho rằng Đỗ Thu Nương tìm hắn hỏi chuyện tiền lời, nên vừa tới đã vội xin lỗi, “Đại tỷ, tiền lời tháng này đệ quên mang mất rồi…. Mấy ngày nữa nhất định đệ sẽ mang tới cho tỷ.”

Đỗ Thu Nương quan sát Lý Nhiên, thấy mới mấy ngày không gặp hắn đã gầy đi rất nhiều, không biết rốt cuộc Tăng lão gia đã gặp phải rắc rối gì. Nàng phất tay ý bảo Lý Nhiên ngồi xuống, hỏi thẳng, “Lý Nhiên, ngươi và Đỗ Nhược Lan mặc dù chưa thành thân, nhưng đã có hôn ước, ngươi gọi ta một tiếng ‘đại tỷ’, tất nhiên ta không hề xem ngươi là người ngoài. Ta là người thích nói thẳng, nghe nói là việc buôn bán của Tăng lão gia gặp rắc rối, bạc không đủ quay vòng phải không?”

Lý Nhiên vội hỏi, “Sao đại tỷ lại hỏi như vậy! Không hề! Gần đây trong nhà buôn bán quá bận, đệ vội tới váng đầu mới quên mang theo, chờ mấy ngày nữa…. Không, ngày mai, ngày mai nhất định đệ sẽ đem bạc tới!”

“Ta đã nói tới vậy mà ngươi còn gạt?” Đỗ Thu Nương để mạnh ly trà trong tay xuống bàn, nghiêm túc hỏi, “Ta chỉ quan tâm tới tiền lời thôi sao? Quả thật nhà họ Phạm và Tăng lão gia có quan hệ hợp tác, nhưng quan trọng hơn là tình cảm thân thích? Nếu ngươi không tin ta, vậy chúng ta kết thân còn có ý nghĩa gì?”

Đỗ Nhược Lan không ngờ Đỗ Thu Nương lại nói nặng như vậy, gấp tới mức hận không xông ra cản, nhưng vừa rồi Đỗ Thu Nương đã dặn đi dặn lại phải kiên nhẫn, nên dù có nóng ruột cũng chỉ có thể đứng trong đó giậm chân liên tục.

Cũng nhờ mấy lời của Đỗ Thu Nương mà Lý Nhiên lập tức thành thật ngay, thấy nàng hình như giận thật, bèn nói, “Đại tỷ đừng giận! Chỉ vì đệ…. Đệ đã đáp ứng với Trường An huynh không nói chuyện này cho đại tỷ nghe, sợ đại tỷ lo lắng.”

“Chuyện gì mà không thể nói với ta chứ? Đỗ Thu Nương ta là kiểu yếu ớt phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa sao? Cứ nói đi!”.

Lý Nhiên trầm ngâm một chút, thấy sắc mặt Đỗ Thu Nương càng ngày càng đen, không giận tự uy, đành thở dài một hơi, nghĩ: thôi, thôi, giờ không nói, thì một ngày nào đó cũng sẽ biết thôi.

Trước giờ cữu cữu Lý Nhiên chuyên buôn bán hương liệu và lá trà, mấy năm nay đã mở rộng sang Đại Chu và các nước Tây Vực. Cơ hồ mỗi châu mỗi phủ của Đại Tề đều có cửa hàng của Tăng lão gia. Nửa tháng trước, Tăng lão gia lại gặp vận xui liên tục. Đầu tiên là cửa hàng ở kinh thành thường xuyên có côn đồ tới quấy phá, báo quan, quan phủ không quản, dù có cho nha dịch tới cũng chỉ đòi ăn ngon uống tốt, lừa đảo lấy đi không ít thứ tốt, rồi chuyện vẫn đâu vào đó. Các chi nhánh khác cũng bắt đầu xuất hiện tình trạng tương tự.

Nghiêm trọng hơn, lô hàng Tăng lão gia chuyển tới Thục Châu đã bị cướp giữa đường. difễn.đaVFn/l'ê,quý,đ:ôn Tăng lão gia làm ăn nhiều năm, có quen biết với cả hắc đạo và bạch đạo, bị đánh cướp là chuyện chỉ xảy ra lúc mới bắt đầu làm ăn, về sau đã không còn nữa. Vả lại, Tăng lão gia là người buôn bán có tâm, khấm khá rồi không quên giúp đỡ quê nhà, thanh danh cực tốt, nên càng không có chuyện bị đánh cướp nữa.

Tăng lão gia nhờ người tìm hiểu thử thì nghe bọn cướp hồi đáp: lần này có người ở trên cố ý muốn dạy dỗ Tăng lão gia một trận, đó không phải là người bọn họ có thể chống nổi, nên phải nghe lời.

Tăng lão gia càng khó hiểu, tốn không ít tiền thông qua các mối quan hệ tìm hiểu xem rốt cuộc có đắc tội với vị nào ở trên không. Cuối cùng kết quả là…. Tăng lão gia bị bắt vào ngục.

“Mấy năm qua cữu cữu buôn bán khắp Đại Tề, thấy nhiều cảnh đời bất hạnh, trong lòng luôn nghĩ tới dân chúng. Trước đó vài ngày nghe nói ở Thục Châu có nạn hạn hán nghiêm trọng, dân chúng cực khổ vô cùng nên đã bỏ tiền riêng mua gạo quyên góp cho Thục Châu. Gạo vừa phát xong, thì chưởng quỹ ở cửa hàng Thục Châu bị quan phủ bắt đi vì có hiềm nghi tư thông với Đại Chu. Sau đó cữu cữu ta cũng bị bắt…. Đúng là tai bay vạ gió, họa vô đơn chí! Cữu cữu sùng bái nhất đại tướng quân An Tri Hoán, nên rất kính trọng những tướng sĩ đang bảo vệ biên cương ở Thục Châu. Nay hai nước giao chiến, cữu cữu lo lắng cho dân chúng và quân sĩ ở Thục Châu mới tặng lương thực. Nào ngờ biến thành chứng cớ tư thông với Đại Chu, tiếp tế lương thảo cho địch!”

Thì ra Tăng lão gia đã bị bắt giam…. Đỗ Nhược Lan cả kinh, lảo đảo đụng trúng cạnh giường, phát ra một tiếng vang.

Lý Nhiên nghe động bèn quay đầu nhìn thử.

“Không biết mèo nhà ai mà cứ tới phòng ta miết!” Đỗ Thu Nương ho khan hai tiếng, nói tiếp, “Giờ Tăng lão gia đang bị giam ở đâu? Đã hỏi ra rốt cuộc là đắc tội với ai chưa?”

Kẻ có thể vươn tay đến tận Thục Châu, có thể quấy phá cửa hàng của Tăng lão gia ở kinh thành…. Đỗ Thu Nương nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy tên Tần Viễn ngu ngốc kia không thể nào có bản lĩnh tới mức đó.

Chẳng lẽ là vì nguyên nhân khác?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 68 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 68. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.250467061996 sec