Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương TửCuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 66

Chương 66Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 63


Hoàng tử bị rách quần, nhi tử của Tả thừa tướng lại té chổng mông. Trương Sưởng càng thấy sợ hãi hơn, trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết, đắc tội phe nào cũng chỉ có một đường chết! Chỉ trong chớp mắt, hắn hạ quyết tâm, nói với cọp mẹ nhà hắn, “Lão bà, ta biết sai rồi, ta không nên đi thanh lâu!”

“Cái gì?” Lão bà Trương Sưởng quát lên một tiếng, vươn tay tát một cái, rồi dộng thêm một quyền vào ngực hắn. Trương Sưởng lập tức té xuống đất, hôn mê bất tỉnh, đúng như ý nguyện….

Lúc này, Tần Viễn đã lồm cồm bò dậy, rồi nhảy dựng lên, chỉ vào Phạm Trường An và Trương Bác Hưng tức giận tới mức cảm giác như từng sợi tóc của hắn cũng đang run run, “Ngươi…. Các ngươi……”

Phạm Trường An và Trương Bác Hưng đồng thời lui về sau một bước, nhìn Tề Nhạc. Tề Nhạc bèn nói, “Thật xin lỗi! Ta không cẩn thận đạp phải vạt áo của ngươi….”

Người ta thường nói, lạc đà dù gầy cũng to hơn ngựa, Tần Viễn dù phách lối cách mấy cũng không dám ngang nhiên động tới Tề Nhạc, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, không cách nào phát tiết. Lúc này đã có người tiến lên nâng Tề Phong dậy, cũng may vạt áo của hắn dài, chỗ rách lại khá kín nên có thể che được. Tề Phong mặc dù rất tức tối vẫn vẫn cố tỏ vẻ thản nhiên, phủi phủi bụi trên người, trầm mặt nói, “Tần Viễn, không được vô lễ với hoàng huynh!”

Sỉ nhục này, hắn và Tần Viễn chỉ có thể nhịn.

Gặp chuyện như vậy vẫn không tức giận ra mặt, thật là khác hẳn Tề Phong của lúc trước. Phạm Trường An thầm thở dài nghĩ.

Từ khi Tề Nhạc bị phế, Tề Phong phụ lo việc triều chính, luôn thuận lợi như diều gặp gió, đã được hoàng thượng khen nhiều lần. Hắn giống như một viên ngọc bị Tề Nhạc che khuất nhiều năm, nay đột nhiên được lộ ra, tỏa sáng rực rỡ.

Tề Phong làm hoàng đế, chưa chắc là không tốt. Chỉ tiếc, hắn có một ngoại công như Tả thừa tướng….

Tề Phong đã điều chỉnh tốt trạng thái, khôi phục vẻ ung dung như thường ngày, đi tới trước mặt Tề Nhạc nói, “Hoàng huynh đã khỏe hơn chưa?”

“Khá hơn nhiều rồi. Đại phu Tử Chính giới thiệu cho ta không tệ! Sau khi uống thuốc tinh thần ta đã tốt nhiều, chỉ thỉnh thoảng còn nhức đầu, và mộng du thôi.” Tề Nhạc cười trả lời, rồi cau mày nhìn Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo đang bị bao kín tới mức nhìn chẳng rõ mặt mũi, tức giận nói, “Ngân Bảo và Đồng Bảo là hai thiếu niên thông minh cơ trí, bổn vương rất thích, ai đã ra tay độc ác đánh hai đứa nó thành thế này?”

Tề Nhạc vừa đảo mắt qua, phụ nhân mang thai kia đã cảm thấy chân tay mềm nhũn, khiếp đảm nhìn về phía Tần Viễn. Tần Viễn hơi quay đầu đi không tỏ thái độ. Tề Nhạc hừ lạnh nói tiếp, “Hôm nay bản vương và Nhị hoàng tử đều ở đây, ta xem còn kẻ nào dám nói năng lung tung nữa không!”

Tình thế đột ngột chuyển biến khiến phụ nhân mang thai có dự cảm chẳng lành. Nhưng dù nàng ta không muốn thì vẫn phải diễn tiếp, đành quỳ trên đất, bắt đầu khóc lóc kể lể, nhao nhao nói Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo đánh chết tướng công nàng ta. Tiếng khóc léo nhéo khiến người ta nghe mà phát bực.

Tề Phong nhìn thái độ của Tần Viễn là đã đoán được hơn phân nửa vấn đề. Vừa rồi Tần Viễn tới tìm hắn cũng chỉ nói có chút việc nhỏ muốn nhờ hắn giúp một tay. Hắn chủ quan lập tức đáp ứng, giờ mới thấy tiến hay lui đều khó. Cũng may tên Huyện lệnh kia biết thời biết thế, bất tỉnh kịp lúc.

Tề Phong tỏ vẻ chính trực nói, “Hoàng huynh, chúng ta nhúng tay vào chuyện của nha môn dường như không được thích hợp cho lắm….”

“Nếu là không thích hợp, hoàng đệ còn tới đây làm gì? Chẳng lẽ dạo phố vô tình lạc vào?” Tề Nhạc cười hỏi ngược lại, không chừa chút mặt mũi nào cho Tề Phong.

Phạm Trường An đã sớm kêu người đi lấy một chậu nước lạnh tạt vào mặt Trương Sưởng, thấy mắt hắn khẽ nhúc nhích còn giả bộ bất tỉnh, bèn rút đao giơ lên làm như muốn bổ xuống đầu hắn. Trương Sưởng vội mở to mắt, lăn người qua một bên, thầm nghĩ: thiệt là xui hết chỗ nói, đã bất tỉnh rồi mà cũng không yên! Nhưng hắn không biết càng xui xẻo hơn đó là, hắn sắp phải thăng đường xử vụ án đầu tiên cho nơi hắn nhậm chức và cũng là lần thăng đường cuối cùng trong đời hắn.

Trương Sưởng run rẩy lệnh thăng đường. Hàng loạt ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía hắn khiến hắn cảm thấy rất áp lực, nói cũng nói không lưu loát nổi. Trương Bác Hưng hừ lạnh một tiếng, nói, “Xem ra Trương đại nhân cầm không nổi cái kinh mộc đường rồi, bằng không để ta thẩm vấn thay ngài vậy!”

“Tạ…. Tạ ơn đại nhân.” Trương Sưởng cười gượng, lảo đảo đi xuống. Trương Bác Hưng làm lễ với Tề Nhạc và Tề Phong, thấy hai người gật đầu mới ngồi vào bàn. Đầu tiên, hắn kêu phụ nhân mang thai và Đỗ Thu Nương nói hết oan tình, sau đó, nghiêm mặt nói, “Dẫn nhân chứng vào!”

Phụ nhân mang thai kia không thể ngờ rằng thẩm vấn còn chưa kịp bắt đầu thì đã kết thúc.

Nhân chứng có ba người. Một là thư sinh trong học đường, học cùng với Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo, một là người ăn xin trú trong ngôi miếu đổ nát gần nhà người chết và cuối cùng là một người khám nghiệm tử thi.

Thư sinh kia chứng minh, Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo nhỏ gầy, đối mặt với người chết cao gần tám thước, chỉ đánh được hai cái lên bụng chứ hoàn toàn không thể đụng tới đầu người chết. di ễn.đ làn/lê,quợý,đưôn Bên cạnh đó, ngỗ tác kiểm tra cẩn thận thi thể người chết, cho ra kết luận, người chết bị một vật nhọn đập vào đầu, chảy máu quá nhiều dẫn tới tử vong, mặc dù vết thương đã được xử lý, nhưng sờ đầu vẫn thấy được chỗ xương bị vỡ.

Cuối cùng là lời khai của người ăn xin, cũng là nhân chứng mấu chốt nhất: hắn núp trong góc của ngôi miếu đổ nát, tận mắt chứng kiến quá trình chết của tên tùy tùng.

Thì ra, sau khi đánh nhau với bọn Đỗ Đồng Bảo xong, bởi vì biểu hiện rất khá, tên tùy tùng được Tần Liên thưởng cho một số bạc. Trên đường về, hắn đụng phải ba tên lưu manh muốn cướp bạc, một trong ba tên đó đã đập vỡ đầu của hắn.

Người ăn xin tận mắt thấy ba tên lưu manh sau khi đánh người xong đã quăng hung khí là cái xẻng lại, chia nhau bỏ chạy.

Nhân chứng vật chứng đều đủ hết, chỉ cần tìm ra ba tên lưu manh kia là có thể chứng minh sự trong sạch của Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo. Trương Bác Hưng cầm kinh mộc đường gõ một cái thật mạnh, nghiêm mặt hỏi phụ nhân đang mang thai, “Ngươi còn gì để nói không?”

Phụ nhân kia run rẩy cả người, muốn chối cũng không biết phải chối thế nào. Biết tin tướng công chết, nàng ta vội vàng đi tìm Tần Liên bắt đền, lúc ấy Tần Viễn cũng có mặt, chính Tần Viễn đã cho nàng ta một số bạc lớn để nàng ta đi kiện Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo. Nàng ta nghĩ, trụ cột gia đình mất, giờ kiếm được đồng nào hay đồng ấy, nhưng rốt cuộc vẫn gặp báo ứng….

Phụ nhân nhìn về phía Tần Viễn, đột nhiên thấy hắn lộ ra vẻ mặt hung ác, kinh hoảng, bắt đầu thấy đau bụng, từ từ tăng dần lên….

“Ai da!” Phụ nhân ôm bụng, ngột bệt xuống đất hô. Trương Bác Hưng vốn tưởng nàng ta muốn diễn khổ nhục kế, lại nghe Đỗ Thu Nương nói với Phạm Trường An, “Hình như nàng ta vỡ ối rồi!”

Lúc này, phụ mẫu của người chết mới rồi còn muốn đánh Đỗ Thu Nương giờ quỳ trên đất khóc nói nhi tử đã chết, không thể lại không có tôn tử, nhà họ đã mời bà đỡ chờ sẵn ở nhà rồi vân vân và vân vân. Trương Bác Hưng mềm lòng, vội cho người mang phụ nhân kia về. Vụ án đành chờ phụ nhân sinh xong lại tính tiếp.

Ai cũng không phát hiện, ngay lúc phụ nhân kia được mang đi, trong mắt Tần Viễn chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn kinh khủng.

Cứ tưởng rằng mọi việc đã xong. Nào ngờ qua hôm sau, Đỗ Thu Nương lại nghe được tin dữ tin, khiến nàng sợ ngây người: phụ nhân kia chuyển dạ cả đêm, hai lão nhân vội đi lấy nước trượt chân té chết cả hai. Phụ nhân kia biết tin kinh hoảng quá độ mà một xác hai mệnh luôn….

Lúc Phạm Trường An và Đỗ Thu Nương chạy tới thì nhà của phụ nhân kia đã cháy gần như hoàn toàn, ngay cả nhà hàng xóm cũng bị liên lụy. Người của gần nửa con phố đang tụ lại khóc than. Trong đó có một phụ nhân ngồi bệt trên đất, vỗ chân khóc ròng, “Nhà họ Lý bọn họ tự gây nghiệp chướng, bị báo ứng chết sạch thì thôi, tại sao lại liên lụy tới chúng ta? Đang yên đang lành tự nhiên ngay cả một chỗ để dung thân cũng không có!”

Một cô nương khác thì khóc nói, “Nương ta đỡ đẻ cho người ta nhiều năm, tay chân rất lanh lẹ, không thể nào thấy cháy mà chạy không kịp…. Trận hỏa hoạn này rất kỳ lạ…. Nương ơi….”

Một đám nữ nhân khóc đến chết đi sống lại, thay nhau kể ra nỗi oan ức của mình. Phạm Trường An hỏi thăm mới biết, không chỉ cả nhà họ Lý mất mạng mà bà đỡ cũng không chạy thoát được. Ngoài ra những nhà bị lửa lan tới khác may mắn không có ai bị thương.

Lúc này, Trương Bác Hưng cũng vội vã chạy tới, đen mặt nói với hai người, “Đã tìm thấy ba tên lưu manh cướp tiền rồi….”

“Kẻ bị hại đã chết hết rồi, dù tìm ra mấy tên đó cũng không còn nghĩa lý gì nữa….” Phạm Trường An nói. Trương Bác Hưng đáp, “Ba tên đó, hôm qua đánh nhau với người ta ở ngoại ô, đều bị loạn đao chém chết hết rồi….”

Phạm Trường và Đỗ Thu Nương giật mình sững người. Trương Bác Hưng lại nói, “Còn tìm thấy túi tiền của người chết có chứa một xấp ngân phiếu rất dày trên người ba tên côn đồ kia. Nhưng không moi ra được kẻ chủ mưu.…”

Hận nhất là dù đã biết kẻ chủ mưu là ai, vẫn không đủ nhân chứng vật chứng để bắt hắn.

Vô số việc xảy ra cùng lúc, phải nói là quá trùng hợp. Đỗ Thu Nương đột nhiên nảy ra ý tưởng kinh người: nếu như…. Nếu như ba lưu manh kia cũng là do Tần Viễn tìm tới, đánh chết tên tùy tùng để giá họa cho Đỗ Đồng Bảo và Đỗ Nguyên Bảo, sau sự việc bại lộ, hắn quyết định giết hết những người liên quan để diệt khẩu? Đỗ Thu Nương bỗng thấy lạnh cả người. Tần Viễn hung tàn thành tính, chỉ vì để bõ tức mà…. Người như hắn sống trên đời có ích gì chứ….

Đỗ Thu Nương vừa ngẩng đầu thì thấy Tần Viễn và Tề Phong đang đứng lẫn trong đám người vây xem. diễn.đàƯn/lê,qu|ý,đôƠn Tần Viễn nhếch miệng cười khẩy, còn Tề Phong thì chắp tay sau lưng, dòm đám chạy một cái rồi thản nhiên quay lưng bước đi. Lúc tầm mắt hai bên đụng nhau, Tề Phong khẽ mỉm cười, Tần Viễn đưa tay lên làm động tác cắt cổ!

“Tiện nhân!” Lửa giận trong lòng Đỗ Thu Nương lập tức bị khơi lên, nhưng chỉ có thể nhổ một ngụm nước bọt cho bớt tức. Lúc này. Đột nhiên, Tần Viễn đi tới trước mặt ba người, trên mặt mang theo vẻ tiếc nuối dối trá, “Thiên tai tới bất ngờ thật khó đề phòng! Cả một nhà đang yên đang lành lại bị tai bay vạ gió. Chẳng lẽ là do….”

Đỗ Thu Nương vốn đã thấy khuôn mặt Tần Viễn rất đáng ghét, lại thêm hắn gây cho nhà nàng bao nhiêu chuyện phiền phức, lúc này nhìn mặt hắn nàng chỉ cảm giác buồn nôn, lập tức ngồi xổm xuống nôn một trận khủng khiếp.

Trương Bác Hưng thấy vậy, chế giễu, “Tần Viễn, ngươi nên cách đệ muội ta xa xa một chút thì hơn. Đệ muội ta rất mẫn cảm, không chịu được mấy cái mùi bẩn thỉu dù chỉ một chút, đặc biệt là mùi của những kẻ mượn đao giết người, toàn thân tỏa ra mùi máu tanh, thật sự là người gặp người ói, hoa thấy hoa tàn, muốn tránh không kịp! Ây da, vừa nhắc tới, ta cũng thấy mắc ói rồi này….”

Dứt lời Trương Bác Hưng giả bộ nôn khan hai tiếng. Đỗ Thu Nương ói tới mức ra mật xanh mật vàng, thấy Trương Bác Hưng bắt chước nàng, hận không thể ngẩng đầu lên mắng: huynh bắt chước cái gì? Không thấy ta đang ói thật hay sao?

Phạm Trường An vốn cũng cười nhìn Trương Bác Hưng, dần dần cảm thấy là lạ, bởi vì Đỗ Thu Nương níu tay hắn càng lúc càng chặt, sắc mặt cũng tái hẳn đi….

Phạm Trường An giật mình, vội vàng bắt mạch cho Đỗ Thu Nương. Đột nhiên, hắn trợn to hai mắt, vẻ mặt hốt hoảng, nhanh như chớp bế ngang nàng lên, nói “Thu Nương, chúng ta về nhà thôi!”

Trương Bác Hưng thấy vậy, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện lớn gì, lo lắng vội vàng đuổi theo. Tần Viễn lại nổi cơn điên phái người cản đường. Phạm Trường An ẵm Đỗ Thu Nương xông về phía trước, nói vọng lại, “Biểu ca, có việc rất quan trọng! Lúc này ai dám cản cứ đánh hết cho ta!”

Hừ, hắn là lính đánh thuê sao? Hắn là người có văn hóa, không hề thích động tay động chân ha! Trương Bác Hưng nhổ một ngụm nước bọt, đá mạnh vào chân Tần Viễn đang chàng ràng trước mặt, nói “Hì, ngươi thật là, không thấy người ta có việc quan trọng sao?! Thật là không biết điều!” Xong vỗ vỗ bụi trên tay, bỏ đi.

Đỗ Thu Nương càng lúc càng thấy buồn nôn dữ hơn. Mới đầu nàng cứ nghĩ rằng đúng là vì ngửi thấy mùi máu tanh nên mới buồn nôn. Nhưng sau nàng thấy Phạm Trường An cứ ẵm mãi không cho xuống, lại bắt đầu sợ hãi, chẳng lẽ nàng đã mắc phải bệnh nan y?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 66 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Tiểu Nương Tử - chương 66. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.249654054642 sec