Cưng chiều vô hạnCưng chiều vô hạn - chương 81

Chương 81Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Hôm nay mình về trễ nên chỉ làm kịp nửa chương thôi nhé!!!

Chương 77: Cưng chiều vô hạn(1)

Editor: Thu Lệ

". . . . . . Anh của tôi đã xảy ra chuyện gì?" Bầu trời đầy mây, gió bên bờ sông Thames thật to. Chung Tĩnh Ngôn che bụng, mồ hôi lạnh theo trán chảy xuống ròng ròng.

Sa Lệ ở bên cạnh nhìn thấy cũng gấp gáp, liên tục ra hiệu bảo cô cúp điện thoại trước đã.

"Cô còn có mặt mũi hỏi tôi? Giả bộ vô tội cái gì hả? Từ nhỏ, Chấn Thanh và Chấn Văn đối xử với cô còn tốt hơn người mẹ ruột là tôi, cô lại muốn đưa bọn chúng vào ngục giam. . . . . ."

"Rầm!" Chung Tĩnh Ngôn chỉ cảm thấy đầu óc ông ông, anh trai. . . . . . Vào ngục giam?

Cô muốn đứng lên, nhưng bụng lại đau như vậy, hai chân run run đứng dậy, trước mặt bỗng tối sầm, sau đó cái gì cũng không biết nữa.

Chuông điện thoại di động vang lên dồn dập, là của Sa Lệ.

Sa Lệ ôm chặt Chung Tĩnh Ngôn, một tay lấy ra vừa nhìn thấy vội vàng bắt máy, giọng nói hoảng sợ mang theo tiếng khóc nức nở, "Quý đổng. . . . . . Ngôn Ngôn không xong. . . . . ."

Lúc này, Quý Thiếu Kiệt đang ngồi ở một trong hội sở uống trà nghệ thuật hạng sang với đám người thị trưởng Vương Thư Nhớ, chủ tịch ngân hàng Trịnh Hành Trường và cục trưởng Trươn. Rất rõ ràng, đây là một hội nghị có mô hình nhỏ quan trọng không có nghi thức.

Trước khi ra cửa, Quý Thiếu Kiệt đã cảm thấy hai mí mắt nhảy liên tục, mơ hồ cảm thấy sẽ có chuyện gì đó, thậm chí mới vừa rồi, nhân viên pha trà biểu diễn xong nghệ thuật pha trà, dâng trà lên cho bọn họ, khi nâng ấm tử sa Nghi Hưng đến trước mặt anh, tay của nhân viên pha trà bỗng run một cái, nước trà nóng bỏng bị hắt lên mu bàn tay, đột nhiên, anh cảm thấy nhịp tim chưa bao giờ lại đập nhanh đến vậy.

Anh gạt đi ly trà của nhân viên pha trà đạng sợ hãi, cau mày, cầm điện thoại gọi cho Chung Tĩnh Ngôn, số máy bận.

Lúc này dường như cô đang ở cùng một chỗ với Sa Lệ, anh quả thật một phút cũng không thể đợi thêm, trực tiếp bấm vào số của Sa Lệ.

". . . . . . Xảy ra ra chuyện gì? . . . . . . Cô ấy làm sao?” Sắc mặt anh đại biến, cả người cứng đờ.

"Sa Lệ, cô đừng sợ, bây giờ lập tức gọi điện thoại cho cấp cứu, không nên tùy tiện di chuyển cô ấy. Đồng thời thông báo ông Lôi và quản gia của tôi, bảo bọn họ lập tức tới ngay." Khi anh sắp xếp những chuyện này, người đã đứng lên đi ra ngoài.

"Quý đổng? . . . . . ." Một bàn người chưa bao giờ thấy chủ tịch tập đoàn Quý Nhân lại căng thẳng như vậy, không khỏi lo lắng hỏi thăm.

"Chuyện của Phó thị trưởng Chung và em trai anh ta, tôi cho rằng nên xử lý nghiêm khắc. Những thứ khác, trợ lý của tôi sẽ tham dự thảo luận thay tôi, các vị, xin lỗi không tiếp được!" Anh nói xong những lời này, sau đó vội vã rời đi.

Khi anh ngồi máy bay tư nhân đến Luân Đôn thì đã là 20 giờ sau.

Cùng đi còn có ông nội, bà nội, mẹ, ông ngoại, vẻ mặt của tất cả mọi người đều nặng nề.

Sau khi xuống máy bay đã nhận được điện thoại của quản gia, "Tiểu phu nhân ở bệnh viện Saint Thomas, bác sĩ nói là có dấu hiệu trước sinh non, ông Lôi đang nói chuyện với bác sĩ. . . . . ."

Bác sĩ còn nói một câu, quản gia đắn đo một hồi lâu, cuối cùng không dám nói ra, "Thai nhi có thể không qua nổi. . . . . ."

Dấu hiệu trước sinh non!

"Nghiệp chướng. . . . . ." Bà nội Quý không nhịn được, đấm ông nội Quý liền khóc nức nở.

Trong bụng Chung Tĩnh Ngôn cũng không phải là nhân vật bình thường, đây chính là chắt trai duy nhất mấy đời chỉ có một con của nhà họ Quý và nhà ngoại Quý. Mấy người lớn này, người nào không phải duỗi thẳng cổ chờ ngày được ôm cháu? Trước kia bởi vì thân thể d.đ/l'q.d của Quý Thiếu Kiệt nên không dám thúc giục, bây giờ là bởi vì Chung Tĩnh Ngôn còn nhỏ tuổi nên cũng không dám thúc giục, nhưng mà, sắp có chắt trai lại phải trơ mắt mất đi, ngược lại là ai thì cũng khó có thể chấp nhận được.

Trong lòng Quý Thiếu Kiệt càng thêm buồn rầu, vô dùng ảo não.

Lúc trước, khi hai người bọn họ ở chung một chỗ, các biện pháp ngừa thai vẫn là do Quý Thiếu Kiệt làm. Nhưng từ ngày anh cầu hôn trong phòng làm việc đó trở đi, anh đã có suy nghĩ đến chuyện ngưng ngừa thai. Tuổi của anh đã không còn nhỏ, người trong nhà một mực trông mong, chính bản thân anh cũng hi vọng trên đời có thể có một tên nhóc chảy huyết mạch của mình.

Sau khi Chung Tĩnh Ngôn trở về Anh, mỗi lần gọi điện thoại anh đều vô tình hay cố ý hỏi thăm tình trạng thân thể của cô, quản gia cũng sẽ định kỳ báo cáo với anh. Cô tất cả đều bình thường, ăn được ngủ được, không hề có phản ứng gì khác, anh liền không chú ý, cho rằng sẽ không đúng như vậy, ai ngờ. . . . . . Ai ngờ, anh là một người gieo giống ưu tú nhưng lại không phải là một người chồng tốt.

Nhớ lại suốt dọc đường, anh thật muốn đập chết đầu mình.

Đã có suy nghĩ để cho cô mang thai, tại sao lại không qua bên đó với cô, lại chỉ cố ở lại chỗ này đối phó với hai anh em đáng ghét đó? Nếu như lần này Chung Tĩnh Ngôn có chuyện gì bất trắc, anh nhất định sẽ làm cho hai anh em họ chết rất khó coi.

Chạy tới bệnh viện Saint Thomas, Chung Tĩnh Ngôn đã được đưa vào phòng cấp cứu, Lôi Trí Viễn đang đứng ở cửa phòng bệnh nhỏ giọng nói chuyện với bác sĩ. Nhìn thấy đoàn người vội vàng bước tới, ra hiệu đừng lên tiếng, "Ngôn Ngôn còn chưa có tỉnh. Tôi đã mời bác sĩ nổi tiếng nhất khoa phụ sản ở Edinburgh tới đây chẩn bệnh, tạm thời bảo vệ được cục cưng, nhưng trước khi qua sáu tháng, Ngôn Ngôn vẫn cần phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, không thể bị kích động nữa."

Đứa bé đó cũng là người thừa kế của Lôi thị ông đấy.

Người lớn vừa nghe đứa bé không có việc gì, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

Lôi Trí Viễn lại nghiêm nghị nhìn Quý Thiếu Kiệt, "Nếu Ngôn Ngôn đã mang thai, tại sao không sớm nhắc nhở để chúng ta kịp chú ý? Cậu làm chồng kiểu gì vậy? Quả thật hồ đồ!"

Quý Thiếu Kiệt im lặng, tự biết cha vợ phê bình có lý, dù có phách lối nữa cũng chỉ có thể nói xin lỗi trước, sớm không kềm chế được, đẩy cửa, sải bước chạy tới trước giường bệnh.

Bảo bối ngoan của anh đang lẳng lặng nằm ở trên ra giường bệnh màu trắng, sắc mặt trắng như tờ giấy, hô hấp nặng nề.

Anh ngồi ở bên giường, cầm lấy một cái tay nhỏ bé của cô dán vào mặt vào môi, liên tục vuốt ve, cảm nhận được phần mềm mại đó, mới cảm thấy yên ổn.

Tâm tình buông lỏng xuống, tức giận lại xông tới.

Nhóc con không nghe lời này, rõ ràng đồng ý với anh sẽ không chạy lung tung, lại cùng Sa Lệ chạy đi xem chèo thuyền, nói giỡn, uống bia lạnh! Ngộ nhỡ có sơ xuất gì, bảo anh phải làm thế nào?

Nghĩ tới đây, trong miệng anh không khỏi giận dỗi dùng sức cắn.

Khi Chung Tĩnh Ngôn mở mắt liền nhìn thấy gương mặt quen thuộc, giống như là đang ở trong mộng.

"Sao… Sao chú lại đến đây? Em bị bệnh gì vậy? Anh trai em xảy ra chuyện gì?" Vì ngủ mê man mới tỉnh nên giọng nói còn thỏ thẻ, nếu như bình thường, Quý Thiếu Kiệt nhất định cho rằng con mèo nhỏ này cố ý quyến rũ anh.

Quý Thiếu Kiệt không đáp một câu, chỉ lo bàn tay nhỏ bé đó, nhe răng cắn, miệng há rất lớn, lực dùng lại rất nhỏ.

Cắn xong rồi lại thấy thương tiếc, bắt đầu mút từng đầu ngón tay.

Hai người vừa tân hôn, tình đang nồng cháy thì lại cách xa nhau hai tháng không gặp mặt, lúc này tầm mắt giằng co với nhau, bất giác lại quên hai người đang ở chỗ nào. Đặc biệt là nếu không phải người lớn đang đứng ngoài cửa bất cứ lúc nào cũng có thể đi vào, Quý Thiếu Kiệt thật muốn đè cô ở dưới thân hôn đủ, sờ một lần mới được.

Chung Tĩnh Ngôn vốn dĩ có một bụng lời muốn hỏi, lại bị Quý Thiếu Kiệt hết nhìn rồi lại hôn, nhịp tim từ từ tăng nhanh, nũng nịu liếc anh một cái.

Quý Thiếu Kiệt bị cái nhìn này làm cho thân thể mềm mất một nửa, nghĩ tới bên trong thân thể nhỏ bé mềm mại đáng yêu này đang mang một sinh mệnh nhỏ thuộc về Quý Thiếu Kiệt anh, không khỏi mềm hết nửa còn lại.

Lúc này, bên ngoài phòng bệnh không đóng kín cửa, truyền đến một hồi cãi vả.

"Thai đầu dĩ nhiên là của nhà họ Quý tôi, ai cũng đừng nghĩ giành!" Giọng nói vang dội, không phải ông nội Quý thì còn ai?

"Lão Quý! Anh có thể nói lý một chút không? Con gái và cháu ngoại của tôi đều cho nhà họ Quý anh còn chưa đủ? Giờ tới chắt trai anh cũng muốn giành với tôi à?" Giọng nói này chính là của ông ngoại Quý.

"Vậy để cho Ngôn Ngôn sinh hai đứa, đứa sau theo họ anh là được rồi. . . . . ."

"Hai ông à, ở đây là phòng bệnh, xin đừng ầm ĩ đến con gái tôi nghỉ ngơi. Ngôn Ngôn không phải cái máy sinh con, muốn cục cưng, còn phải có sự đồng ý của Lôi thị tôi nữa." Là giọng nói của Lôi Trí Viễn.

. . . . . .

Chung Tĩnh Ngôn càng nghe con mắt mở ra càng lớn, đợi đến khi nhìn đến chú Quý già cười giống như nhặt được bảo vật, không khỏi cả kinh nói, "Bọn họ nói là sự thật? Em. . . . . . Mang thai?"

Quý Thiếu Kiệt cúi người, hôn lên cánh môi của cô, ánh mắt thật sâu, "Bảo bối ngoan, chúng ta sắp có bảo bối nhỏ rồi. Thật xin lỗi, trong khoảng thời gian này ông xã không chăm sóc tốt cho em."

Chung Tĩnh Ngôn đau buồn, "Đừng! Em chỉ mới vừa tốt nghiệp, cuộc sống muôn màu chỉ mới vừa bắt đầu. . . . . ."

"Em cứ tiếp tục vui chơi, chỉ là nhiều hơn một người xem nhỏ. . . . . ."

"Vậy anh nhất định phải làm thiếu đi hai người xem quan trọng khác của em sao?"

". . . . . . Rất quan trọng sao? Quan trọng hơn anh?"

"Không cần phải đánh trống lãng. Nói cho em biết, rốt cuộc anh trai em xảy ra chuyện gì?"
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cưng chiều vô hạn - chương 81 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cưng chiều vô hạn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cưng chiều vô hạn - chương 81. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.20320391655 sec