Cú Vọ và Đàn Bồ CâuCú Vọ và Đàn Bồ Câu - chương 36

Chương 36Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 37.2


Lát sau, cô giáo Eileen Rich bước vào, vẻ mặt uất hận, nhưng thái độ hết sức bướng bỉnh. Vừa vào đến nơi, cô hỏi luôn bà hiệu trưởng Bulstrode:

- Bà muốn biết tôi sang Ramat làm gì phải không?

- Đúng thế, hiện nay tôi vẫn còn hồ nghi - bà hiệu trưởng nói.

- Chính xác - thám tử Poirot nói - Thời nay lớp trẻ ít hiểu biết cuộc sống, nhưng cặp mắt của họ lại luôn ánh lên một sự vô tư.

Nói xong, ông xin phép ra ngoài.

Bà hiệu trưởng Bulstrode nói tiếp.

- Jennifer nhận xét rằng người phụ nữ em gặp ở Ramat to béo hơn, và khoẻ mạnh hơn nhiều so với chị. Con bé không biết rằng đó là một người có thai.

- Bà nói đúng - Eileen Rich đáp không chút ngập ngừng. Lúc đó tôi có thai, nhưng tôi lại không muốn bỏ việc ở trường Meadowbank. Một bác sĩ cấp cho tôi giấy xác nhận sức khoẻ và tôi quyết định trên một nơi thật xa để sinh con, nơi không ai biết tôi. Cháu đã mất. Tôi quay về trường vào tam cá nguyệt sau đấy, hy vọng chuyện tôi sinh con không ai biết. Vậy bây giờ bà đã hiểu tại sao lần đầu tôi trả lời bà rằng giá như bà mời tôi cùng quản lý cái trường này sớm hơn thì tôi đã từ chối. Chỉ đến bây giờ, khi trường ta sa vào những tai hoạ như thế này, tôi lại muốn nhận lời bà.

Một lát sau, cô nói thêm, giọng bình thản:

- Bây giờ bà có muốn tôi rời ngay khỏi trường không, hay đợi cho đến hết tam cá nguyệt này?

- Chị đừng đi đâu nữa - bà hiệu trưởng Bulstrode đáp- Nếu trường này không phải đóng cửa, tôi muốn chị vẫn ở lại đây.

- Nghĩa là bà vẫn muốn giữ tôi?

- Tất nhiên! Chị không giết người, không chiếm đoạt đá quý! Chị chỉ vướng một thứ, đó là trong một thời gian dài chị đã sống buông thả, và cuối cùng chị đã say mê người đàn ông theo đuổi chị. Tội đoán chị không thể lấy ông ta, đúng thế không?

- Tôi đã biết từ trước là không thể nghĩ đến chuyện hôn nhân giữa tôi và anh ấy. Anh ấy không đáng trách.

- Tóm lại, chị đã có một cuộc tình vụng trộm. Chị muốn có đứa con phải không?

- Tất nhiên!

- Thôi được! Tôi chỉ muốn nói thêm rằng, theo ý tôi thiên chức của chị vẫn là nghề dạy học. Tôi cho rằng, nghề dạy học đem lại cho chị nhiều niềm vui hơn là cuộc sống bình thường với một người chồng và những đứa con.

- Tôi cũng tin là như thế - cô giáo Eileen Rich đáp - Nguồn vui duy nhất còn lại của tôi là dạy học, đúng như thế.

Bà hiệu trưởng trìu mến nhìn cô gái trẻ:

- Nếu vậy, chị nên dứt khoát đi. Tôi đã ngỏ lời mời chị làm người cộng sự với tôi. Tất cả những chuyện không vui này sẽ qua đi, chỉ và tôi sẽ cùng chung lưng đấu cật vực cái trường này lên. Tôi biết chị có những ý đồ trong việc này. Tôi cũng có. Hai chúng ta sẽ trình bày cho nhau nghe rồi cùng thống nhất một hướng đi. Tôi tin chắc rằng trong số ý tưởng của chị có nhiều ý tưởng rất quý. Hẳn chị đã từng suy nghĩ về hướng thay đổi cách thức tổ chức và giảng dạy của cái trường Meadowbank này rồi?

- Về một góc độ nào đó thì bà đoán đúng. Một trong những ý tưởng đầu tiên của tôi là trong cách thức tuyển chọn học sinh.

- Tôi hiểu. Chị muốn giảm bót những tiêu chuẩn mang tính thời thượng.

- Đúng thế... Tôi cho rằng những tiêu chuẩn đó hạn chế các tài năng.

- Chị còn trẻ, Eileen, và dễ không thực tế. Nhưng phần nào chị có lý. Cái quan trọng trong việc tuyển chọn học sinh là tài năng và thiên hướng chứ không phải gia đình có thuộc tầng lớp thượng lưu hay không. Tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta cũng không được coi thường yếu tố thương mại. Khi con cái một số nhân vật cao cấp vào học trường này, mọi người sẽ đua nhau chạy chọt để con em họ được nhận vào trường nữ học Meadowbank. Chị cứ để tôi làm theo hướng này cho đến khi trường ta nổi danh lừng lẫy, rồi chị tha hồ thực hiện phương pháp của chị.

Eileen Rich reo lên sung sướng:

- Trường nữ học nổi tiếng nhất nước Anh!

- Ta sẽ còn phải bàn bạc với nhau nhiều... Nhưng thôi, tôi phải lên thăm chị Chadwick đã...

* * *

Bà giáo Chadwick nằm bất động trên giường. Da mặt bà nhợt nhạt như không còn máu. Một nhân viên cảnh sát ngồi túc trực bên cạnh giường. Bà tổng giám thị Johnson nhìn bà hiệu trưởng Bulstrode, lắc đầu.

- Chadwick? - bà hiệu trưởng khẽ hỏi, cầm tay người bạn gái thân thiết đã bao năm gắn bó.

Bà giáo Chadwick khẽ mở mắt:

- Tôi thấy cần phải nói với chị rằng - bà mấp máy môi thều thào - Rằng chính tôi...

Tôi đã biết - bà hiệu trưởng ngắt lời bạn.

- Tôi ghen ghét... Tôi muốn…

- Chị đừng nói nữa, Chadwick! - Bà hiệu trưởng trìu mến nói.

Nước mắt chảy dòng dòng trên má người hấp hối.

- Khủng khiếp quá! Tôi không hiểu tại sao tôi lại làm như vậy? - Bà giáo Chadwick thều thào.

Bà hiệu trướng bóp nhẹ thêm bàn tay bạn.

- Chadwick, chị hãy nghe tôi nói: chị đã cứu sống tôi. Chị đã cứu sống cả bà Upjohn. Điều ấy không đáng kể sao?

- Tôi muốn hiến dâng cả cuộc đời tôi cho chị. Tôi muốn hy sinh mọi thứ chỉ cốt cho trường chúng ta lấy lại được uy tín như xưa... - giọng bà đã nhỏ đến mức bà hiệu trưởng phải cúi xuống mới nghe được.

Bà gật đầu thương xót nhìn bạn.

Bà giáo Chadwick lấy hơi, cố mỉm cười. Rồi đột nhiên đầu bà ngoẹo sang một bên... Bà thở hơi cuối cùng.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cú Vọ và Đàn Bồ Câu - chương 36 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cú Vọ và Đàn Bồ Câu
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cú Vọ và Đàn Bồ Câu - chương 36. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.213078975677 sec