Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa  - chương 11

Chương 11Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

CHƯƠNG 11

Âm thanh vang lên như tiếng còi hú, như một tiếng thét khủng khiếp cắt ngang tấm màn tĩnh lặng trong đêm và khiến cả hai cùng ngạc nhiên.

Không, còn một người thứ ba nữa. Người đàn bà đang nằm cạnh George McGrath, người đàn bà cho tới nay vẫn ngủ rất sâu bây giờ đột tỉnh dậy. Betty McGrath đã quá quen với những âm thanh này từ thời trước. Đã bao nhiêu lần bà nghe tiếng chuông điện thoại quỷ quái vang lên trong đêm. Bao giờ nó cũng đem lại tin dữ, và dần thành ám ảnh, thúc bà tỉnh giấc, ngay từ âm thanh đầu.

Phản xạ có điều kiện này giờ đây vẫn còn, ngay cả khi chồng bà đã về hưu. Betty không phải chỉ tỉnh ngủ, mà còn ngồi thẳng người ngay lập tức.

Bà nhìn sang bên phải.

Bà không hiểu gì cả. Bà thấy có hai dáng người, rồi lại nghe chuông điện thoại reo lần nữa.

George McGrath là một người đàn ông khôn ngoan, tỉnh táo. Ông vẫn chưa quên những gì đã được đào tạo trong thời làm cảnh sát. Từ ngày đó ông đã nổi danh là người có phản ứng nhanh nhạy.

Giống như bây giờ.

George McGrath nhìn thấy cơ hội của mình lóe lên. Ông không biết thực thể trước mặt ông là ai, nhưng rõ ràng nó đang muốn giết ông và tiếng réo của chuông điện thoại hình như có phần khiến nó bất ngờ.

Có thể thế lắm, hai gọng kìm đang siết trên cổ George McGrath lỏng ra chút ít.

Viên cựu cảnh sát hành động.

George McGrath là một chiến binh kỳ cựu. Ông đã đi lên từ hai bàn tay trắng, đã vật lộn cả tuổi trẻ với không biết bao nhiêu băng đảng gangster. Ông biết rõ các kỹ thuật, biết rõ các mánh khóe, và chúng bây giờ chính là mảnh gỗ cho ông trong cơn chết đuối.

George McGrath đập mạnh đầu lên phía trên.

Trong tích tắc - không, chỉ một nửa tích tắc thôi! - ông nhận thấy hai bàn tay đối thủ lỏng và trượt xuống cổ ông.

Trán ông đập thẳng vào mặt ả đàn bà. Đập chính giữa mũi ả.

Chẳng phải chỉ George McGrath thét lên, mà cả ả đàn bà cũng vậy. Đầu ả giật sang bên, mái tóc vàng nhợt tung tóe, cái mồm méo đi và khép lại.

George McGrath thoáng hạ người xuống, rồi lại nhanh nhứ chớp hục đầu lên lần thứ hai.

Lần này, ông húc vào ngực ả đàn bà.

Cơ thể ả giật lên và viên cựu cảnh sát bồi tiếp bằng quả đấm trái. Một quả đấm trực diện, giáng thẳng vào cơ thể đối phương và đẩy được nó lùi xa giường một bước.

Lúc bấy giờ Betty mới hiểu điều gì đang xảy ra trong căn phòng tối mờ mờ. Bà thét lên chói chang, nhưng rồi nghe ra giọng thì thào của chồng mình yêu cầu bà ngậm miệng lại. Ông muốn tiếp tục chiến đấu.

Điện thoại vẫn reo.

George McGrath không chú ý đến cảm giác đau trên cổ. Ông tập trung vào một yếu tố khác hẳn. Theo đúng đà lùi của Dorothy, ông cũng đập người sang bên, lăn qua cạnh giường, húc thẳng vào người con quái vật.

Dorothy tìm cách né. Chỉ cần một giây nữa thôi, có lẽ ả đã tránh kịp. Nhưng quá muộn, sức nặng của người đàn ông dập ả ngã xuống đất.

Ả đàn bà gào lên giận dữ, muốn lăn người sang bên, nhưng lăn được nửa chừng thì ả chợt nhận thấy một chân ả vẫn còn tự do.

Con quỷ hoa đạp tới.

George McGrath không gặp may. Cú đạp trúng vào cằm ông, vang tiếng kêu gọn khẽ. Người đàn ông bị văng về phía sau, đập gáy vào thành giường.

Betty bật điện lên ở phía bà.

Ánh sáng tỏa ra, đủ để nhận dạng kẻ lạ mặt. Dorothy lúc này vừa nhảy chồm dậy.

Trông ả như một con quái vật.

Cái miệng há thật to, đầy một thứ mật đặc những bông hoa thối rữa, ánh mắt như đã hóa đá, khuôn mặt ả bây giờ là hỗn hợp nửa đầu lâu nửa mặt người thường, như thể hai nửa đang giằng co, không biết quyết định cho hướng nào.

Betty không kìm được nữa.

Nỗi sợ hãi của bà tuôn theo tiếng thét ra ngoài. Tiếng thét đánh lạc hướng Dorothy, con quỷ hoa thoáng nhìn sang phía Betty McGrath.

Đó là cơ hội cho George McGrath quay người. Ông mở ngăn kéo bàn trang điểm.

Trong ngăn kéo có súng lục.

Viên cựu cảnh sát chộp lấy súng nhưng bàn tay đổ quá nhiều mồ hôi. Khẩu súng tuột đi. Đến lần thứ hai ông mới nắm được nó.

George McGrath xoay lại.

Trước khi ông kịp nhả đạn, Dorothy phát hiện ra món vũ khí trong tay đối thủ. Nhanh như chớp, ả cúi xuống giật cái chăn lên cao. Một mảnh vải đung đưa ngay trước mặt George McGrath, ông phân tâm, buột miệng rủa, nghe điện thoại reo tiếng chuông cuối cùng, rồi ông bóp cò.

Tiếng súng ầm vang như tiếng sấm trong căn phòng nhỏ.

Rồi cái chăn được ném vào mặt ông. Chăn đã bị thủng lỗ, cả mảng tường trước mặt cũng vậy, nhưng kẻ giết người, đáng tiếc, lại không trúng đạn.

Dorothy lúc đó đã lao về phía cửa. Ả cúi người xuống mà chạy, thu nhỏ mục tiêu như có thể. Lúc ả mở được cánh cửa ra cũng là khi George McGrath gỡ tấm chăn khỏi đầu. Giận dữ, ông ném nó xuống giường.

Ông bắn lần thứ hai.

Dorothy thụt người xuống tránh. Ả gặp may. Thân hình hầu như là là sát đất, ả đàn bà choài qua ngưỡng cửa ra ngoài hành lang. Viên đạn lao sát trên đầu ả, rồi cắm ngập vào khung cửa gỗ.

Ả đàn bà biến mất.

- George! - Betty gào lớn - Trời ơi, cái gì thế? Quái vật nào thế?

- Nằm trên giường, nằm yên, Betty! - Người đàn ông hổn hển - Lạy Chúa, em nằm yên trên giường đi! Đừng động đậy!

George McGrath lúc đó đã xỏ chân vào đôi giày thể thao và chạy về phía cửa.

- Anh đi đâu thế, George? - Giọng vợ ông cao vói lên.

Người đàn ông trả lời mà không quay đầu lại:

- Anh phải tóm lấy nó. Anh phải tóm bằng được con quái vật!

- George, đừng, anh...

Người đàn ông không nghe nữa.

Với một cử chỉ giận dữ, ông đập cánh cửa ra. Bóng ông hắt xuống hành lang với cánh tay duỗi dài, súng lăm lăm.

Dorothy đã biến mất!

George McGrath nhảy ra ngoài hành lang, cúi người xuống, xoay lại, súng lục giơ lên, bàn tay trái giữ vững khuỷu tay phải.

Không một tiếng động, không một vật thể khả nghi!

Phải chăng ả đã theo cầu thang xuống dưới? Người đàn ông chạy về hướng đó. Ông bật điện lên.

Ánh sáng tràn ngập toàn khu cầu thang. Không nhìn thấy bóng dáng ả đâu, nhưng có dấu vết: những vệt ố thẫm màu, trông như máu khô. George McGrath nhớ lại mùi hoa lá rữa nát và khối chất lỏng nồng nặc nhỏ ra từ miệng con quái vật. Vậy là rõ những vết ố này từ ở đâu ra, ông chỉ cần đi theo chúng là sẽ thấy con đường trốn chạy của ả.

Con đường này dẫn ông đến ban công, đến bên cửa sổ ban công, nơi cánh cửa sắt buông chưa được khép kín hẳn. George McGrath giận đến muốn tự tay vả vào mặt mình. Một sự sơ suất như thế này quả là không thể tha thứ được. Bất cứ ai cũng có thể dễ dàng tuồn người qua lỗ hở đó.

Dây kéo cửa buông nằm bên phải. George McGrath giơ tay giật, cửa chuyển động từ từ như trong một cơn mơ. Người đàn ông cũng không nghĩ đến chuyện gì khác, yếu tố duy nhất quan trọng đối với ông bây giờ là dấu vết của con quái giết người. Khuôn mặt khủng khiếp của nó đã cắm thật sâu vào trí nhớ ông. Đằng sau làn da mỏng như giấy đó đã hiện rất rõ một cái đầu lâu, một thông điệp của Tử thần, giống như đôi bàn tay đã chồm tới siết chặt cổ ông.

Cửa đã được kéo và cuộn lại trên cao, George McGrath hơi khom người bước ra ban công, hai tay ông tóm chặt lấy thanh chắn bằng sắt.

Ông nhìn xuống dưới. Mặc dù phía sau nhà có đèn, nhưng đèn giờ không được bật. Thêm một lần nữa, George McGrath vô cùng giận mình vì đã không để nó cháy sáng qua đêm. Khuôn vườn bây giờ hiện lờ mờ trong bóng tối, chỉ nhìn rõ những tán lá cây ăn quả do chính tay ông trồng nên.

Một tích tắc sau, khi mắt đã quen với bóng tối, George McGrath phát hiện ra ả đàn bà. Dorothy Mainland quả thật đã xuống đất an toàn. Thế rồi ả chạy thẳng về phía trước, bởi sát phía đằng sau vườn cây của McGrath là một vườn cây khác. Từ đó ả có thể dễ dàng chạy ra một ngõ nhỏ, tới một khu chung cư mới xây dựng. Ra tới đó là ả được an toàn, bởi khu nhà mới có rất nhiều góc ẩn nấp.

George McGrath nhả đạn.

Người đàn ông nâng súng bằng cả hai tay. Ông nhìn lửa lóe ra từ đầu nòng súng, lóe hai lần. Hai viên đạn bay rít phía sau lưng kẻ trốn chạy, nhưng chúng không tới đích. Chúng chỉ cày đất vườn lên thành hai rãnh nhỏ, còn ả đàn bà thì mau lẹ thoát khỏi tầm nhìn của ông. Rồi cả dáng người ả cũng biến mất.

Thay vào đó là những giọng nói.

Tiếng nổ đánh thức những người xung quanh. Nhà bên có người mở tiệc mừng sinh nhật, kể cả khách dự tiệc cũng đã nghe thấy tiếng súng. George McGrath nhận ra những giọng nói quen thuộc của hàng xóm, mặc dù họ hiện còn đang túm tụm ở phía đầu phố. Họ nói chuyện rất lớn.

Ông quay người lại, đi về hướng hành lang. Vừa bước tới đây, cơn mệt mỏi đột ngột phủ xuống đầu ông. George McGrath không đi được nữa, ông lảo đảo từng bước một. May mà hành lang hẹp, ông có thể tựa ngay vào tường. Vợ ông ôm chặt lấy ông, nhìn vào mặt ông và nói với ông điều gì đó nhưng George McGrath không hiểu.

Người đàn ông đã kiệt sức. Cả một chàng trai trẻ cũng khó có thể chịu đựng được từng ấy sự kiện. Đầu đau như đang bị ngàn vạn mũi dao đâm. cổ cũng rất đau và rát, nhưng may mắn chưa bị tuột miếng da nào. Hai chân không giữ nổi trọng lượng cơ thể nữa, đôi đầu gối mềm ra, người đàn ông từ từ khuỵu xuống.

Nếu không có bà vợ bên cạnh, chắc ông sẽ đập mình rất mạnh xuống đất. Betty ôm lấy chồng và phải gồng toàn lực để giữ không cho trọng lượng của ông lôi cả hai người ngã xuống. Bà giữ cho người ông từ từ tụt xuống, rồi ngồi xuống tựa lưng vào tường. Quai hàm ông cử động như đang nhai một vật vô hình, nhai cái mùi thối k rữa đã bám chặt vào cổ họng. Nó là tổng hợp của vô vàn mùi lá mục, mùi hoa rữa quyện chặt vào nhau, ông không thể nhận ra một mùi lá hay hoa nhất định nào.

Betty quỳ xuống. Bà đưa cả hai bàn tay ôm lấy mặt ông. Ánh mắt đầy sợ hãi, bà nhìn vào mặt chồng mình.

- Chuyện gì vậy, George? Chuyện gì vừa xảy ra vậy? George, làm ơn đi, anh đã nhìn thấy nó mà!

- Anh không biết.

- Nó muốn giết anh!

- Đúng!

- Tại sao?

Người đàn ông nhún vai và khẽ lắc đầu. Tiếng chuông réo vang dưới tầng trệt, tiếng những người hàng xóm hỏi thăm vọng qua vườn. Hai vợ chồng chẳng ai ra mở cửa, mà cũng chẳng đáp lời hàng xóm. Họ chỉ muốn ở bên nhau và tạ ơn Chúa vừa cứu họ thoát chết...
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa  - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa 
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Con Quái Vật Sau Những Nụ Hoa  - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.202766180038 sec