Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 8

Chương 8Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 2.3

Tiểu Hỉ, Tiểu Tước khổ sở liếc mắt nhìn, xem lời nói Nhan Thiểu Chân không bình thường là do nguyên nhân nàng mới rồi bị cụng đầu.

"Tiểu thư, người có một tỷ tỷ tên gọi Mẫu Đơn, có một muội muội tên gọi Bách Hợp, nhưng không có hoa hồng, bồ công anh ." Cuối cùng Tiểu Tước cả gan mở miệng sửa chữa lời nói Nhan Thiểu Chân.

"Hải Đường là ta, tỷ tỷ gọi Mẫu Đơn, muội muội là Bách Hợp, được rồi! Những thứ này ta sẽ nhớ! Ta cần lấy giấy bút để chép lại , bút bi, bút máy đều được. . . . . ." Nàng vừa mới dứt lời, hai người lại dùng biểu tình kinh ngạc khó hiểu nhìn nàng.

"Sao vậy?"

"Tiểu thư, người nói bút gì bút a . . . . . . Người quên sao? Trên bàn chỉ có bút lông thôi."

"Được rồi! Vậy dùng bút lông ." Nàng viết bút lông cực kỳ xấu xí , nheo mắt thấy Tiểu Hỉ đã ngoan ngoãn chầu chực một bên mài mực rồi.

"Còn có. . . . . . Phụ mẫu ta tên gọi là gì, nói luôn để cho ta nhớ kỹ đi!"

Chết cũng phải có người tựa vào chứ!

Tiểu Tước, Tiểu Hỉ mặc dù đối với vị tiểu thư đụng vào đầu này cảm thấy có chút không biết làm thế nào, nhưng không thể phủ nhận, nàng rất dễ gần, hơn nữa gương mặt luôn phong phú.

Tiểu thư lúc trước, luôn lạnh như băng sương, đẹp thì đẹp thật, nhưng cá tính kiêu căng, đối đãi hạ nhân rất tệ.

Hai người bọn họ quyết định sẽ thích tiểu thư mới này.

----- ----- ----- -----

"Chợ? Tiểu thư, không thể ."

Nghe Nhan Thiểu Chân yêu cầu, Tiểu Hỉ thiếu chút nữa quỳ trên mặt đất khóc rống.

"Tại sao không thể! Ta là tiểu thư hay ngươi là tiểu thư hả?" Nàng giơ tay lên tức giận trợn trừng mắt nhìn Tiểu Hỉ.

Lần này linh hồn xuyên không đến nơi xa lạ chỉ có một chút vui thú nhỏ nhoi làm cho Nhan Thiểu Chân còn có chút cảm thấy an ủi, đó chính là thân phận của nàng là một —— tiểu thư, mà không phải một hạ nhân mặc cho người sai bảo, nếu không nàng thật sẽ khóc chết.

"Bởi vì. . . . . . Bởi vì. . . . . . Từ khi chúng tỳ bắt đầu hầu hạ người đến bây giờ, cũng không còn nghe nói người muốn đi dạo chợ, nhiều lắm. . . . . . Nhiều lắm chính là cùng phu nhân lên núi lễ Phật."

"Lễ phật?" Vừa nghĩ tới nàng liền toàn thân sợ hãi, chẳng lẽ phải viết kinh thư sao? "Không cần, ta hiện giờ muốn đi chợ."

Nàng lừa gạt Tiểu Hỉ, Tiểu Tước, nàng bởi vì đầu bị thương cho nên "quên" rất nhiều chuyện, muốn họ nói bây giờ là thời đại nào, nơi này là địa phương nào tất cả từ từ đều nói cho nàng biết.

"Tiểu thư, cầu xin người. . . . . . Người đừng làm khó chúng tỳ được không?"

"Nào ta có làm khó dễ ngươi ! Được rồi! Nếu như ta chưa bao giờ đi dạo qua chợ, vậy phấn bột nước cùng xiêm y mặc trên người ta đều là từ đâu tới?"

"Phấn bột nước là chúng tỳ giúp người thu xếp còn xiêm y là do sư phó hàng vải giúp tiểu thư làm."

Được rồi! Nói tóm lại, trở thành đại gia khuê tú không bước chân ra khỏi nhà là được!

Nhưng đùa gì thế ? Nàng chính là người thế kỉ hai mươi mốt! Làm sao có thể ở mãi trong Vi phủ.

Nói đến Vi phủ. . . . . . Ọc. . . . . . Nhưng là quá lớn đấy!

Hòn non bộ, cây cảnh sum suê, một cái trung đình so với bãi tập ở trường tiểu học của nàng còn lớn hơn, hành lang uyển diên gấp khúc khiến nàng xém chút nữa lạc đường.

"Tóm lại, ta nhất định phải ra khỏi cửa! Ai dám ngăn cản ——" lời này vừa nói ra, Tiểu Tước, Tiểu Hỉ lập tức lui sang một bên. Xác thực! Không người nào dám cản nàng.

"Vậy người ngồi trên cỗ kiệu có được không? Nếu không thì ngồi xe ngựa đi?" Tiểu Tước thận trọng hỏi.

Ngồi cỗ kiệu, ngồi xe ngựa đi dạo chợ. . . . . . Chẳng phải cười chết người rồi, như vậy có cái gì hay mà chơi?

"Ta muốn đi bộ."

"Tiểu thư, ngàn vạn không được, tiểu thư dáng dấp xinh đẹp, nếu có tên háo sắc thì . . . . . ."

"Đúng vậy! Quá không hợp lễ phép."

"Vậy các ngươi nói cho ta biết, thế nào mới coi là hợp lễ lại có thể đi dạo chợ tùy thích. . . . . ." Làm ơn! Nàng từ trước đến giờ chưa hề khiêm tốn nghe chỉ giáo.

"Này. . . . . ."

Hai người ngập ngừng, nghĩ không ra biện pháp.

"Không bằng để ta nói cho các ngươi biết đi! Kề lỗ tai tới đây." Nàng ngoắc ngoắc ngón tay, hai người ngoan ngoãn đem lỗ tai dựa vào, khi nghe được mưu kế của nàng, thiếu chút nữa ngất xỉu đi.

"Tiểu thư, van cầu người không được như vậy. . . . . ."

"Rất xin lỗi, ta chính là như vậy." Nàng rất kiên trì.

----- ----- ----- -----

Nhan Thiểu Chân thân mặc trường bào thanh sắc, đai lưng bên hông, tựa như tiểu công tử tuấn tú, bảnh bao.

Quá khứ nàng chỉ có cao 1m6 mà thôi, nhưng là Vi Hải Đường ít nhất cao nàng hai tấc, lấy chiều cao này mà nói, giả trang nam tử rất thích hợp.

Còn có. . . . . . Bộ ngực của nàng, ở thế kỷ hai mươi mốt dinh dưỡng tương đối khá đi! Ban đầu của nàng là cỡ E, hiện tại. . . . . . Nàng buồn bã cúi đầu nhìn, Vi Hải Đường có thể cũng chỉ gọi là B có khi nhỏ. . . . . . hơn!

Nói thẳng một chút, tựa như hai quả trứng nhỏ. Ô ô. . . . . .

Người là không thể toàn diện , gương mặt xinh đẹp như vậy là đủ rồi! Không phải ai cũng có thể giống như Lâm Chí Linh .

Cho nên bởi vì bộ ngực nhỏ, vậy cũng không cần buộc lại, có buộc hay không có buộc cũng không sai biệt lắm, hoàn toàn không có bất kỳ "cảm giác kỳ lạ" .

"Tiểu. . . . . . Thiếu gia. . . . . ." Tiểu Hỉ, Tiểu Tước vẻ mặt đau khổ hô.

"Câm miệng, đi ra ngoài chơi sao lại bày ra gương mặt khổ sợ vậy ! Có phải chán sống rồi hay không?" Tay nàng phe phẩy quạt nhỏ.

"Nhưng là. . . . . ."

"Không có nhưng nhị gì hết, các ngươi chỉ cần ngoan ngoãn đi theo sau ta là được." Nàng giao phó, hướng về phía người bán hàng rong nói, "Những thứ mứt quả này ta muốn tất cả, bao nhiêu tiền?"

Người bán hàng rong rất cao hứng, đem tất cả mứt quả cho nàng, nàng tự nhiên không có đưa tay đi lấy, tất cả đều là để Tiểu Hỉ cầm.

"Một xâu tiền."

"Trả tiền."

Nàng bảo Tiểu Tước trả tiền, đối với cái phương thức “tiền” trong này nàng còn chưa hiểu, nếu nàng không hiểu, vậy thì giao cho người hiểu rõ thì tốt hơn.

Nhan Thiểu Chân đối với tất cả đều cảm thấy mới mẻ, lại bắt đầu lấm lét nhìn trái phải, khi nàng phát hiện cách đó không xa có một nhóm người rất lớn tụ tập thì không nhịn được bắt đầu hỏi người bán hàng rong bán mứt quả ."Vị đại ca này, xin hỏi phía trước là. . . . . ."

"A! Tiểu công tử, ngươi nhất định là từ vùng khác tới đúng không?"

"Vùng khác tới?" Nàng không phải đâu. Nhưng, nếu người ta nói như vậy, nàng liền gật đầu cũng được, "Đúng vậy!"

"Đó là cuộc so tài bắn tên mỗi năm một lần, người thắng có thể nhận hoàg kim vạn lượng do hoàng thượng ban thưởng."

Vạn lượng hoàng kim!

Nhan Thiểu Chân mắt thiếu chút nữa lồi ra, hoàng thượng thế nào mà có nhiều tiền như vậy ? Động một chút là thưởng cả ngàn lượng, vạn lượng hoàng kim. Làm ơn, là hoàng kim ! Không phải bạc. . . . . . Nàng nhớ ở thế kỷ hai mươi mốt, một hoàng kim là hơn một vạn ba ngàn đồng, tương đương gần. . . . . . 130 triệu tiền Đài Loan!

A, Thật nhiều tiền bay trước mắt nàng !"Vậy xin hỏi đại ca, ngươi vì sao vẫn còn ở nơi này bán mứt quả, không đi tranh tài bắn tên?" Ngón tay của nàng chỉ phía trước.

"Cái đó à! Chúng ta không lấy được , hàng năm đều là bị cùng một người mang đi."

"Cùng một người?"

Tò mò, bắn tên chứ sao. . . . . . Nàng cũng biết, không phải nàng khoe khoang , nàng lúc đại học có đại diện cho trường tham gia tranh tài quốc tế còn mang huân chương nữa, có lẽ nàng đi so bắn tên, vạn lượng hoàng kim sẽ là của nàng rồi.

"Thiếu gia, cái này chúng ta đều đã biết. . . . . . Hàng năm đều là Đằng thiếu bảo chủ của Long Đằng Bảo được phong thưởng."

"Đằng thiếu bảo chủ? Là ai ?" Nghe cũng không có nghe qua, chẳng quản hắn là cái bảo chủ khỉ gió gì , dù sao nàng chỉ có hứng thú với vạn lượng hoàng kim này.

"Đằng Minh."

Tiểu Hỉ không khỏi than thở ở trong lòng. Tiểu thư trước kia còn từng thương thầm hắn. . . . . . Ai! Thật sự là sau khi đập đầu cái gì cũng đều không nhớ rồi, ngay người trong mộng cũng quên mất không còn một mống rồi.

"Đằng Minh?" Có gì đặc biệt hơn người, dù sao cho Nhan Thiểu Chân nàng gặp được, năm nay coi như là hắn xui xẻo vậy, oa ha ha ha ha ha. . . . . .

Hết chương 2
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 8 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 8. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.223967790604 sec