Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 27

Chương 27Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8.4

---- ---- ---- ----

"Tiểu thư, tiểu thư, người đã tỉnh rồi hả ? Thật tốt quá, thật tốt quá. . . . . ." Tiểu Tước, Tiểu Hỉ vừa phát hiện Nhan Thiểu Chân mở mắt ra, liền bắt đầu hô , làm cho đầu của nàng đau chết.

"Câm miệng. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Cổ họng của nàng khô khốc, "Nước. . . . . ."

Tiểu Hỉ lập tức rót chén nước cho nàng uống..., "Tiểu thư, người biết thời điểm người trúng độc phải đổi bao nhiêu máu không?"

"Đổi cái gì máu. . . . . ." Nàng không hiểu nhìn Tiểu Hỉ.

"Từ lão nói muốn đem máu độc của người thải ra, đồng thời phải bổ túc cùng lượng máu, tất cả đều là máu Thiếu Bảo Chủ . . . . . ."

Nhìn máu độc trong chén khiền toàn thân nàng run lên, mà sắc mặt Đằng Minh lại tái nhợt, lẳng lặng ngồi ở một bên để Từ lão lấy máu trên người hắn.

"Máu của hắn. . . . . ." Nhan Thiểu Chân kích động đến khóc.

"Đúng a!" Tiểu Tước cũng khóc, "Thiếu Bảo Chủ cuối cùng ngay cả đứng cũng không vững, Thẩm hộ vệ đã đỡ ra ngoài rồi . . . . . ."

"Ta muốn đi gặp hắn." Hắn cứ như vậy yêu nàng, vì nàng thậm chí không tiếc bỏ ra máu tươi của hắn, sẽ không sợ mình mất mạng sao?

Nàng còn hoài nghi, do dự gì chứ? Hắn là vì nàng, ngay cả sinh mệnh cũng có thể không cần !

Nàng không ngừng rơi lệ, ngay lập tức hi vọng nhìn thấy Đằng Minh có mạnh khỏe hay không.

"Không được, tiểu thư người còn phải nằm một chút, Từ lão có giao phó tiểu thư vẫn không thể xuống giường, nếu không để nô tỳ đi xem Thiếu Bảo Chủ một chút thế nào, nếu có thể sẽ mời ngài tới đây gặp người."

"Tốt."

"Nàng không sao chứ?" Đằng Minh vừa được biết Nhan Thiểu Chân thanh tỉnh, lập tức chạy đến xem nàng.

Nhan Thiểu Chân nhìn thấy trên tay hắn quấn vải, cực kỳ đau lòng, "Vì ta. . . . . ." Nàng khẽ vuốt ve tay của hắn.

"Một chút máu có là cái gì, cho dù muốn mạng của ta, ta cũng sẽ cho nàng." Hắn ngồi ở bên cạnh nàng, hai nha đầu đã sớm chuồn êm đi ra ngoài, "Thật tốt quá, nàng không có việc gì."

Đằng Minh mặc dù chảy rất nhiều máu, nhưng sau một ngày nghỉ ngơi, cũng hồi phục khoảng 7, 8 phần, cả người so bình thường không sai biệt lắm.

"Ta đương nhiên có thể không sao. . . . . ." Nàng dẫn động tới khóe miệng, "Nơi này có chàng, ta như thế nào lại có chuyện. . . . . ."

Nàng lại khóc nữa, vết thương trên tay hắn để cho nàng thật áy náy, dường như tự trách.

"Đừng khóc, thật ra thì vậy cũng có giá trị." Đằng Minh cười cười, không để ý vết thương trên tay."Sư phụ nói cho ta biết, người dùng nhiều máu của ta đây cũng là một loại bí thuật. . . . . ."

"Bí thuật? Là sao?" Nàng không hiểu.

"Máu của ta có thể khóa lại linh hồn của nàng, để cho nàng không có biện pháp trở về thời đại không biết tên đó nữa."

"Dùng máu của chàng đem linh hồn của ta khóa ở bên trong thân thể Hải Đường. . . . . ."

Nghe thật kì bí.

"Đúng vậy, cho nên ta không cần lo lắng nàng sẽ rời đi nữa."

"Có thật không?" Nàng không thể tin được, đây coi như là trong họa có phúc sao?"Nếu như có thể lựa chọn, ta cũng vậy thật không nỡ đi rồi, bởi vì nơi này có chàng. . . . . ."

Đằng Minh lần đầu tiên nghe được Nhan Thiểu Chân thổ lộ, nội tâm kích động không thôi, "Nàng nhất định là của ta , không người nào có thể đem nàng từ bên cạnh ta cướp đi."

"Ta thật sự . . . . . . Yêu chàng." Nàng dùng sức ôm sát Đằng Minh.

"Thiếu Bảo Chủ, Thẩm hộ vệ chờ đợi bên ngoài, nói đã tra ra kẻ hạ độc ở trong canh." Phòng khách truyền đến thanh âm Tiểu Hỉ.

"Cho hắn vào." Hắn dùng chăn đem Nhan Thiểu Chân đắp kín.

"Có người hạ độc ta?" Nàng ở trong bảo cư xử từ trước đến giờ không tệ, cư nhiên lạicó người muốn nàng chết. . . . . . Vừa nghĩ tới điều này, Nhan Thiểu Chân cảm thấy toàn thân rét run.

"Đã tra ra được, nàng không phải lo lắng." Hắn an ủi, nhìn thấy Thẩm Cương đi tới, "Là ai?" Hắn hôm nay đã sai người lục soát từ trên xuống dưới Long Đằng bảo, tuyệt phải tìm ra hung thủ.

"Bẩm Thiếu Bảo Chủ, là . . . . . Tô cô nương, thuộc hạ tìm trong phòng Tô cô nương thấy một bình độc dược."

"Là Hồng Tú sao?" Đằng Minh rất khó tin tưởng không ngờ đó chính là biểu muội hắn thương yêu từ nhỏ, "Nàng nhận tội rồi sao?"

"Đúng vậy, Tô cô nương nhận tội rồi, nàng còn nói. . . . . . Nàng chính là nghĩ Vi cô nương đã chết."

Đằng Minh nhắm mắt lại, "Đưa nàng vào đại lao, xử theo quy định trong bảo. . . . . ."

"Không." Nhan Thiểu Chân ra tiếng, "Thẩm đại ca, liền phái người đưa nàng ra Long Đằng bảo, cả đời không cho phép nàng vào nơi này nửa bước."

"Thiểu Chân!"

"Lần này chàng nghe ta được không?" Nàng dịu dàng đặt lên tay Đằng Minh, "Chúng ta cũng phải cảm tạ nàng, ta mới có thể vĩnh viễn ở lại chỗ này."

"Như vậy không ổn, đối với huynh đệ trong bảo rất khó giao phó. . . . . ." Hắn cau mày.

"Làm sao khó! Chàng chính là Thiếu Bảo Chủ, chút chuyện này làm khó được chàng sao?" Nàng thân mật vùi trong ngực hắn, "Quan trọng nhất là chúng ta có thể vĩnh viễn ở chung một chỗ, phu quân."

"Nương tử, ta rốt cuộc có thể nghe được nàng kêu ta là phu quân rồi !" Hắn thật vui vẻ.

"Chớ mà cảm động, say mê, đừng quên. . . . . . Muốn thành thân với ta chàng phải tuân theo tam tòng tứ đức nơi đó của chúng ta, nam nhân không thể cưới vợ bé, đêm khuya không được ra ngoài, thê tử nói vĩnh viễn là đúng, coi như là lỗi của ta cũng là các ngươi hiểu lầm. . . . . ." Nàng bẻ lấy ngón tay, đem từng cái "Gia quy" nói ra.

"Yên tâm, nàng nói gì ta cũng đều nghe theo , trừ nàng ra. . . . . . Ta sẽ không nhìn cô nương khác một cái!" Lòng của hắn tất cả đều buộc ở trên người nàng rồi, cho dù thiên hương quốc sắc như thế nào cũng không lọt vào được mắt của hắn.

"Là thật?"

"Cần ta bảo đảm?"

"Dĩ nhiên, chàng ở trên giấy ký tên, còn có a. . . . . . Ta còn muốn làm phiền chàng một chuyện."

"Nương tử mời nói."

"Dạy ta khinh công a! Các người bay tới bay lui thật thần kỳ ! Còn có công phu Phi Diêm Tẩu Bích thật sự là rất lợi hại. . . . . ." Nàng ái mộ, "Nếu như mà ta học xong công phu của chàng, có lẽ có thể làm nữ hiệp đi hành hiệp trượng nghĩa rồi !"

Đằng Minh mặc dù không ủng hộ nàng, nhưng cũng rất phối hợp gật đầu, dù sao. . . . . . Đến lúc đó rồi hãy nói!

"Nghe không tệ."

"Ta biết ngay chàng sẽ đồng ý, có lẽ hai chúng ta liên thủ thì càng lợi hại, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi! Ha ha ha. . . . . ." Nàng đã bắt đầu ảo tưởng bộ dáng mình khi làm nữ hiệp rồi..

"Vi phu không có ý kiến, nàng nghỉ ngơi trước đi!" Hắn cười khổ.

"Thật nhé! Muốn dạy ta nhé! Đừng lừa ta nhé!" Nàng cảnh cáo nói.

"Dĩ nhiên, ta có khi nào lừa gạt nàng." Hắn hôn hít trên tóc nàng, vị tiểu nương tử hiếu động này, không trói chặt nàng thật tốt, hiện tại không có võ công đã háo hức như vậy rồi, nếu thật có năm phần công lực của hắn, có lẽ thật đúng là chạy đi hành hiệp trượng nghĩa rồi.

Phải không, phải không, vì để tránh cho nàng quá nhàm chán, hãy tìm chút chuyện để cho nàng làm mới được.

Đúng vậy, đợi nàng thân thể khá hơn chút, hắn cùng với nàng liền sinh vài đứa, để cho nàng chỉ có thể ở trong mộng ảo làm nữ hiệp.

Chủ ý này thật không tệ!

"Ta rất cảm tạ thời không thác loạn đưa nàng đến bên cạnh ta." Hắn nhẹ giọng nói ra bên tai nàng.

Nàng cùng hắn mười ngón tay nắm lại, "Ta đã suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc ta biết là ta vì cái gì mà đến." Nhan Thiểu Chân cười ngọt ngào.

"Xin rửa tai lắng nghe."

"Bởi vì nơi này có chàng, chàng ở nơi này chờ ta cho nên ta liền tới. . . . . . Ta yêu chàng!" Nàng hôn nhẹ lên mặt hắn, "Chàng phải toàn tâm toàn ý yêu ta. Ta không có chỗ để về nữa đâu."

"Dĩ nhiên." Đằng Minh hài lòng nâng lên khóe môi.

(1) băng vải nhiều màu: bóng màu, là những bông hoa đỏ xếp cuộn lại dùng cho đám cưới cổ đại

(2) trường tương tư thủ: chắp tay bên nhau cho đến bạc đầu.

Hết chương 8

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 27 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 27. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.200584173203 sec