Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 26

Chương 26Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 8.3

"Tiểu thư, tiểu thư. . . . . . Cháo gà hầm cách thủy tốt lắm!" Tiểu Hỉ thận trọng bưng chén cháo gà kia đem vào trong phòng Nhan Thiểu Chân.

Nhan Thiểu Chân còn đang nghĩ tới lời nói Từ lão—— ngươi rất khó trở về. . . . . .

"Tiểu thư, canh đến rồi!" Tiểu Hỉ nhìn cũng biết tiểu thư lại đang ngẩn người, đem lấy cháo gà đặt lên bàn, hướng bên tai của nàng rống lên thanh.

"A cứu mạng. . . . . ." Nhan Thiểu Chân dọa thật to giật mình, tay không ngừng ở trên ngực vỗ, "Nói cho ngươi vài trăm lần rồi, mẫu thân ta không có sinh can đảm cho ta, đừng làm ta sợ như vậy!" Nàng rất muốn dạy dỗ nha đầu không biết sống chết này, nhưng Tiểu Hỉ căn bản cũng không sợ nàng.

"Nô tỳ mới vừa rồi đã lên tiếng kêu tiểu thư rồi."

"Đây là gì ?" Nhan Thiểu Chân ghét nhìn chén cháo gà trên bàn kia, "Đằng Minh lại đi tìm thứ gì bổ cho ta?"

"Tiểu thư, đây chính là tâm ý của Thiếu Bảo Chủ!" Tiểu Hỉ vô cùng không đồng ý, "Thiếu Bảo Chủ nói người thân thể suy nhược, phải ăn nhiều thuốc bổ một chút, thượng đẳng nhân sâm này là Thiếu Bảo chủ kiếm được, ngay cả Vi phủ ta cũng không còn biện pháp. . . . . ."

"Ta hiểu rõ, ta hiểu rõ, hắn là thần được không?" Chậc, nhận được bao nhiêu tiền từ Đằng Minh mà giúp hắn nói tốt như thế?."Lấy ra, ta uống, ta sẽ uống sạch sẽ, đem lòng của hắn tất cả đều uống sạch."

"Tiểu thư, người nghĩ như vậy thật sự là tốt quá, nhân lúc còn nóng người mau uống đi. Cẩn thận nóng!"

Nhan Thiểu Chân bưng chén lên nhàn nhạt thổi , một hơi uống nửa bát, sau đó đặt chén ở trên bàn.

"Ta uống nửa bát rồi, như vậy đủ. . . . . . A ——"

Nàng cảm thấy ngũ tạng lục phủ bắt đầu réo lên, hơn nữa đau đớn càng ngày càng kịch liệt, dạ dày giống như có cây đuốc đang cuồng đốt bên trong.

"Tiểu thư, tiểu thư, người làm sao vậy? Người đừng hù dọa nô tỳ, người đang đùa với nô tỳ phải không. . . . . ." Tiểu Hỉ nhìn thấy Nhan Thiểu Chân có chút không thích hợp, vội vàng đỡ nàng.

"Ta. . . . . . Ta. . . . . . Ọe. . . . . ." Khóe miệng của nàng tràn ngập máu tươi.

"Tiểu thư, người hộc máu! Người đâu á..., người đâu á. . . . . Mau gọi đại phu. . . . . ." Tiểu Hỉ vừa khóc vừa kêu, "Gọi đại phu tới a. . . . . ."

"Minh nhi, ngươi không phải thẹn là đồ nhi Từ quỷ duy nhất của ta , thật sự hiểu rất rõ ta!" Từ lão một tay vỗ vai Đằng Minh, tay còn lại đang cầm một ấm rượu to, cao hứng nói.

"Thật tốt quá, rượu này có lẽ hợp khẩu vị sư phụ." Đằng Minh cung kính nói, nghe được bên ngoài truyền tới tiếng kêu la nhốn nháo,liên tiếp ,chân mày hắn lập tức nhíu lên, đứng dậy."Bên ngoài xảy ra chuyện gì?"

"Bẩm Thiếu Bảo Chủ, là Vi cô nương. . . . . ." Thẩm Cương lập tức báo lại

Đằng Minh vừa nghe là Nhan Thiểu Chân, thần kinh lập tức căng thẳng, "Hải Đường sao? Nàng thế nào?"

"Nàng tựa hồ là trúng độc!"

"Cái gì ——" Đằng Minh nắm chặt quả đấm, trên vẻ mặt hiện lên lo lắng, "Mời đại phu chưa?" Hắn lập tức sải bước đi nhanh, Thẩm Cương vẫn đi theo phía sau hắn.

"Đã mời rồi ,nhưng. . . . . ." Thẩm Cương trả lời, "Đại phu không có biện pháp cứu."

"Không có biện pháp. . . . . ." Hắn ngừng bước chân, xoay người, "Tại sao không có biện pháp?" Lời của hắn như xương mắc tại cổ họng, mấy chữ này nói xong nghe rất đau khổ.

"Đại phu nói. . . . . . là Hạc Đỉnh Hồng."

"Hạc Đỉnh Hồng? Đại phu bình thường dĩ nhiên không có biện pháp cứu rồi. . . . . ." Từ lão tay như cũ đang cầm một bình rượu lớn, một đôi mắt say khướt , đi cũng không ổn.

"Sư phụ! Người có biện pháp không?" Đằng Minh rối rắm, quên mất sư phụ hắn ở chỗ này.

"Dĩ nhiên ! Ách. . . . . ." Hắn bộ dạng say rượu, "Từ quỷ ta không có. . . . . .

Người. . . . . . không cứu được. . . . . . Ngay cả Diêm Vương cũng phải kính ta ba phần."

"Thiếu Bảo Chủ?" Thẩm Cương nhìn Đằng Minh, chờ hắn hạ chỉ thị, "Từ lão tựa như có lẽ đã say." Hắn chỉ ra sự thật.

"Người trúng Hạc Đỉnh Hồng á. . . . . ." Từ lão vung tay loạn xạ, "Hai khắc sẽ. . . . . . Độc phát bỏ mình á. . . . . . Kéo qua hai khắc sẽ để cho nàng đi về phía Diêm Vương trình diện. . . . . . Nấc. . . . . ."

Hướng Diêm Vương trình diện?

Không cho phép! Hắn sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra, nàng đã hứa sẽ bồi bạn hắn cả đời , nàng từ địa phương xa xôi như vậy, không phải là vì muốn cùng hắn trường tương tư thủ (2) sao?

Nàng vừa đồng ý bỏ qua tất cả ở lại bên cạnh hắn mà, thế nhưng. . . . . .

Tâm Đằng Minh đau như thắt, "Thẩm Cương, đem sư phụ đỡ đến trong phòng Hải Đường ."

---- ---- ---- ----

"Thiếu Bảo Chủ, Thiếu Bảo Chủ. . . . . . Người rốt cuộc đã tới. . . . . ." Tiểu Hỉ đã khóc nước mắt đầy gương mặt,bên cạnh còn có hai đại phu.

"Hải Đường đâu?" Vốn là thanh âm vững vàng nghe được ra có chút run rẩy, "Nàng đâu?" Hắn vội vàng hỏi.

"Tiểu thư đang nằm trên giường, trong miệng vẫn còn khạc máu. . . . . ."

Không đợi Tiểu Hỉ nói xong, Đằng Minh đã xông vào gian trong, nhìn ngay đến Nhan Thiểu Chân mặt không có chút máu, thống khổ nằm ở trên giường, trong miệng còn không ngừng khạc ra từng miếng từng miếng máu tươi, Tiểu Tước đang khóc đỏ mắt giúp nàng lau máu.

"Chàng đã đến rồi. . . . . ." Nhan Thiểu Chân miễn cưỡng mở mắt ra, mơ hồ nhìn bóng dáng hắn.

"Thiểu Chân! Nàng đã nói không rời ta đấy!" Hắn nắm chặt tay của nàng, vào lúc này mới cảm thấy mình mềm yếu, vô dụng."Nàng đã nói không rời đi . . . . . . Đừng nghĩ bỏ lại ta một. . . . . ."

"Nhưng là ta. . . . . . Thật là đau. . . . . . Giống như có lửa. . . . . . Ọe . . . . ." Nàng lại nôn ra một ngụm máu tươi."Chúng ta chẳng lẽ. . . . . . Lại thật sự . . . . . . Hữu duyên vô phận. . . . . . Ọe. . . . . ."

"Chớ nói chuyện, mời sư phụ đi vào." Đằng Minh gào thét.

Thẩm Cương đỡ Từ lão đi tới, hắn vừa đi vào đã ngửi ngay mùi rượu nồng nặc, khiến Tiểu Tước không thể không hoài nghi nhìn hắn.

Một con quỷ say có biện pháp cứu được tiểu thư nàng sao?

Từ lão giúp Nhan Thiểu Chân bắt mạch, tay xem mặt của nàng, lại hướng nhìn chén cháo gà trên bàn kia. . . . . ."Cũng may, cũng may, uống nửa bát, nếu là một chén tuyệt đối mất mạng. . . . . ." Hắn lắc đầu thở dài .

"Sư phụ. . . . . ." Đằng Minh nóng lòng muốn biết bệnh tình của nàng.

"Minh nhi, phải thật tỉnh táo! Lúc này sao ngươi lại hốt hoảng, vi sư không phải nói qua cho ngươi, chẩn bệnh phải tránh hốt hoảng sao? Ngươi. . . . . . Lập tức đi pha trà ."

"Thiểu Chân. . . . . . Không, Hải Đường hiện tại như thế nào?" Đằng Minh lại hỏi.

"Có thể cứu chữa! Vi sư không phải đã nói, trên đời này không có người Quỷ Y ta không cứu được sao? Trừ phi nàng chết!"

Thấy Tiểu Hỉ bưng trà tới đây, Từ lão nếm miệng, cảm giác đầu mình thanh tỉnh một chút, "Để ta lấy độc khỏi người nàng trước." Hắn lấy ngân châm ra, ghim xuống thân Nhan Thiểu Chân.

"Đi nấu thuốc." Hắn lại chỉ Tiểu Tước, viết phương thuốc để cho nàng đi nấu thuốc.

"Nàng có thể cứu chữa, không chết được, chỉ là giờ còn thiếu một thứ."

"Một thứ? Thiếu cái gì. . . . . . Sư phụ, đồ nhi cũng có thể tìm ra." Đằng Minh vội la lên.

"Máu. . . . . . Máu chính là thuốc dẫn, trên người nàng đều có Hạc Đỉnh Hồng, cho nên phải đổ máu, nhưng là máu cần số lượng rất lớn. . . . . ."

"Ta có thể cho."

"Thiếu Bảo Chủ, Tiểu Hỉ cũng có thể cho. . . . . ."

"Các ngươi đang làm gì đây, chỉ có thể dùng máu một người làm thuốc dẫn, hơn nữa máu này không phải ai cũng có thể, phải cùng với nàng. . . . . ." Từ lão chỉ vào Nhan Thiểu Chân."Có quan hệ."

"Có quan hệ?"

"Không sai! Tức là từng có da thịt chi thân, ngươi cùng với nàng. . . . . ." Nhìn thấy Đằng Minh gật đầu, Từ quỷ lại gật gù đắc ý , "Rất tốt. . . . . . Máu này còn có một loại công dụng."

"Công dụng? Là cái gì?" Đằng Minh vô cùng muốn biết.

"Trên người nàng nếu có máu của ngươi, liền có thể trói buộc chặt linh hồn của nàng, nàng cả đời đều không đi được. . . . . . Không thể quay về!"

"Có thật không?" Thì ra là máu tươi của hắn có thể để Nhan Thiểu Chân cả đời ở lại chỗ này cùng hắn, nếu quả thật có thể lưu nàng lại, cho dù muốn dùng hết máu của hắn, hắn cũng cam nguyện a!

"Minh nhi, vi sư không biết lấy bao nhiêu máu tươi trên người của ngươi, có lẽ sẽ làm ngươi bỏ mạng, nhưng. . . . . . Nàng là nương tử của ngươi, trừ ngươi ra , không người nào có thể cứu nàng, vậy ngươi nếu trơ mắt nhìn nàng thì sau nửa khắc đồng hồ hồn về suối vàng?"

"Sư phụ! Nếu nàng đi, ta cũng không thể nào sống một mình, chỉ cần có cách, cho dù là đem máu đồ nhi dùng hết cũng không quan hệ, chỉ cần nàng bình an vô sự. . . . . ." Đằng Minh thâm tình nhìn Nhan Thiểu Chân.

Ai! Như vậy không giống đồ đệ Quỷ Y của hắn sao? Bình thường rất tinh khôn, vừa gặp phải tình nhân bị trúng độc, đầu cũng không linh quang."Vậy ngươi lưu lại, người còn lại đi chuẩn bị chén, dao găm. . . . . ."

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 26 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 26. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.212680101395 sec