Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 23

Chương 23Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương này có H một chút !!

Chương 7.3

"Đừng nói như ta muốn chiếm tiện nghi ngươi, ăn sạch sành sanh liền muốn hai chân chạy, ta giống như là thứ người như thế sao?" Nàng nói thầm .

"Muốn nàng gật đầu khó khăn vậy sao?" Thanh âm Đằng Minh lại thấp hơn, nghe vào trong tai Nhan Thiểu Chân giống như là Diêm La Vương kêu gọi nàng.

"Nhưng là. . . . . . Ta cũng vậy muốn cùng phụ thân ta nói ! Tại sao có thể như vậy tư đính cả đời." Mang ba mẹ nàng có lẽ lại vô sự.

Lúc này Đằng Minh mới lộ ra nụ cười, "Đại nhân bên kia nàng không phải lo lắng, nàng quên sao? Lúc trước muốn dẫn nàng trở về Long Đằng bảo, nhạc phụ đại nhân đã sớm đồng ý chuyện cả đời của chúng ta rồi."

Nhạc phụ đại nhân? Nàng không vui nhìn hắn. Gọi nhanh thật đấy! Giống như nàng đã gả cho hắn, hắn chính là con rể Vi Phúc , không biết xấu hổ, không biết xấu hổ.

"Chàng còn có suy nghĩ!"

"Không có."

Nàng có thể nói tất cả đều bị hắn phá hủy rồi sao, nàng còn có thể nói gì? Chỉ cần nàng nghĩ tới thân thể Đằng Minh"bền chắc tinh tráng", nàng tựa hồ cũng chỉ có thể thỏa hiệp.

"Được rồi, được rồi. . . . . . Phiền chết rồi, gả cho chàng cũng được! Đằng Minh, chàng phải biết đó!" Ngón trỏ mảnh khảnh cách xiêm y không ngừng đâm lồng ngực của hắn.

"Bản cô nương là xem chàng không ai muốn cho nên mới tự nguyện gả cho chàng , nếu như không có ta, chàng có thể cả đời cũng không kiếm được thê rồi." Nàng vênh váo tự đắc nói, lựa chọn quên hết mấy cô nương say tâm Đằng Thiếu Bảo Chủ.

"Điểm này ta dĩ nhiên biết."

Nếu như không phải là nàng xuất hiện, hắn có thể cũng sẽ không có tính toán thành thân đi!

"Muốn cảm tạ ta hiểu rõ sao?" Nàng được voi đòi tiên mà nói.

"Ta hiểu."

"Hiểu là tốt rồi." Nàng dùng sức đem Đằng Minh cho"áp" ở trên giường, không. . . . . . Phải là nói, Đằng Minh một chút cũng không có phản kháng, theo ý của nàng hướng giường nằm.

"Hắc hắc. . . . . ." Hưởng thụ thức ăn ngon, chuẩn bị chạy.

Nàng xem đứng lên giống hay không Lão Vu Bà biến thái , chuẩn bị hưởng dụng" bữa ăn Đồng tử "

"Ngoan một chút, không cần giãy giụa, ta bảo đảm ta sẽ rất nhẹ, rất nhẹ, rất nhẹ . . . . . ." Tay của nàng còn theo lời của nàng bày ra động tác.

"Thiểu Chân, nước miếng của nàng nhỏ xuống rồi." Đằng Minh đưa tay lau nước miếng chảy ra từ khóe miệng nàng, cười khổ.

"Ta biết rõ, hư ——" ngón trỏ nàng đặt ở môi của hắn, muốn hắn chớ có lên tiếng.

"Đừng kêu nhé! Ta sẽ rất dịu dàng. . . . . . Tiểu Hỉ, Tiểu Tước vẫn còn ở bên ngoài, chờ một chút bị đụng thấy, đừng kêu đó!" Nàng cẩn thận dặn dò .

"Vậy. . . . . . Thiểu Chân cô nương, tất cả liền cầu xin nàng rồi, mời cao sĩ quý thủ, dịu dàng một chút."

Trên căn bản Đằng Minh coi như là người rất thức thời, nếu là Nhan Thiểu Chân thích chơi loại trò chơi này, vậy hắn đương nhiên phối hợp, dù sao hắn cũng không có tổn thất gì.

"Không thành vấn đề, tin tưởng ta!"

---- ---- ---- ----

Nhan Thiểu Chân chậm rãi hôn Đằng Minh , tay nhỏ bé sờ loạn lung tung trên người của hắn.

Trên người hắn có chút mùi thơm phái nam, cùng mùi mồ hôi của nam nhân bình thường thật không giống nhau. . . . . . Để cho nàng thật thích mè nheo trên người của hắn.

"Nàng làm được không?" Hắn lo lắng hỏi, nhìn cũng biết động tác của nàng là vụng về cỡ nào.

"Có thể, ta chỉ là không có" thực tập " qua." Nàng nói lại.

"Đừng sợ, đừng sợ. . . . . . Ngoan nhé. . . . . ." Nhan Thiểu Chân lột xuống thắt lưng của hắn, hơi có vẻ thô lỗ kéo xuống y phục của hắn, sau đó lột ra áo của hắn.

Khi thân thể tinh tráng của Đằng Minh hiện ra ở trước mắt nàng, nàng cảm thấy mình lại bắt đầu nhiễu xuống mấy giọt nước miếng.

Nàng vội vã lau nước miếng lại chảy xuống tại khóe miệng, cặp mắt đăm đăm nhìn thân thể tinh tráng của hắn.

Người luyện võ quả nhiên không giống nhau, một chút thịt dư cũng không có.

Hơn nữa hắn còn có"Cơ bụng" nhé! Có sáu múi nhé! A vai nam chính trong phimcơ hồ đều có một khối mà thôi.

"Hài lòng không?"

"Cực kỳ hài lòng. . . . . . Nhưng mà bổn nhân cảm thấy Đằng Thiếu Bảo Chủ có chút tiến bộ, đừng nghe ta khích lệ liền đắc chí, như vậy sẽ không tốt."

"Cẩn tuân dạy bảo." Hắn cười.

"Ưu điểm của chàng lại thêm một chút, thật rất dễ dạy đấy!" Nàng càng ngày càng cảm thấy hài lòng.

Môi của nàng dời xuống, hôn lồng ngực bền chắc của hắn, Đằng Minh mặc dù thon gầy, nhưng lồng ngực cũng thật dầy, một chút cũng không để cho người cảm thấy mỏng manh.

Đằng Minh kêu rên một tiếng, rất muốn đè nàng xuống, để nàng trêu đùa, hắn không có chống cự gì, tiểu đệ phía dưới sớm đã bắt đầu phấn khởi.

"Hắc! Mặt của chàng thật là đỏ !"

"È hèm. . . . . ." Một bên lật người đem lấy nàng đè ở phía dưới, hôn môi của nàng.

"Này này, chàng phạm quy á!" Nàng vỗ lồng ngực của hắn. Thế nào như vậy đấy! Không phải nàng phải có quyền chủ động sao?

Đằng Minh nắm chặt tay nàng, trói ở đỉnh đầu của nàng, cánh môi mỏng manh hạ xuống mút đôi môi mềm mại của nàng.

Ai ui. . . . . . Ai nói người cổ đại rất bảo thủ?

Hắn hôn rõ ràng liền rất sắc tình, xem một chút. . . . . . Hắn còn đem đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của nàng, đây cũng là cách thức hôn tiêu chuẩn!

Nàng một chút cũng không lãng mạn mà mở to mắt, "Này, này. . . . . ."

Đằng Minh không để ý đến nàng, môi chậm rãi dời xuống, ở cổ trắng nõn của nàng lưu lại ấn ký, tay thuần thục cởi ra xiêm y của nàng

Một cái yếm nhỏ thêu bông hoa hải đường hiện ra ở trước mặt hắn, cặp mắt hắn ngụt lên lửa dục.

"Nàng. . . . . . Thật là đẹp. . . . . ."

"Cám ơn." Hắn tán dương làm nàng vô cùng ngượng ngùng, chỉ là nàng vẫn cực kỳ có lễ phép đáp lại lời khen của hắn.

"Chàng. . . . . ." Cảm thấy bàn tay to của hắn đưa đến sau lưng nàng tháo ra sợi dây yếm của nàng, nàng cảm thấy có chút gì không đúng.

Động tác của hắn thế nào so với nàng còn gọn nhẹ hơn? Hơn nữa cũng biết bước kế tiếp nên đi như thế nào! Dáng vẻ này, nàng chỉ có thể nhìn trong sách tranh chuyện xưa, dựa theo A phiến mà sờ loạn hắn.

Kéo xiêm y của nàng thả xuống , Đằng Minh nhìn thân thể mềm mại trắng nõn của nàng, nụ hoa màu hồng trước ngực nàng làm hắn không nhịn được đưa tay chạm tới. . . . . .

"Đợi chút, chờ một chút. . . . . ." Nàng lên tiếng, nhìn thấy trong mắt hắn tràn đầy lửa dục.

"Ta. . . . . . Khụ khụ. . . . . . Ta muốn nói cho chàng biết nhé! Bộ ngực ta vốn là là phấn lớn, mới không giống Vi Hải Đường nhỏ như vậy. . . . . . Dĩ nhiên, dĩ nhiên ta thừa nhận, ta không có xinh đẹp như nàng. . . . . ." Nhan Thiểu Chân đỏ bừng cả khuôn mặt nói.

Hắn còn tưởng rằng nàng phải nói những thứ gì, không nghĩ tới nàng dám nói cái này, hắn cười tà, môi không chút do dự hôn lên nụ hoa nàng.

"Nha. . . . . . Ừ. . . . . ." Nàng rên rỉ một tiếng, "Không cần. . . . . . Ừ. . . . . ."

Hắn cắn nhẹ tại ngực của nàng, tay của hắn cũng bắt đầu đi xuống, kéo quần lót của nàng xuống sờ vào bên trong. . . . . .

Đằng Minh vẫn muốn nàng, từ khi hắn đem túi tiền của nàng trao trả lại cho nàng.

Mỗi lần giúp nàng bôi thuốc hắn luôn làm động tác nhanh chóng, mắt nhìn thẳng, chỉ sợ mình cợt nhã nàng.

Nhưng, hiện tại không giống nhau, Thiểu Chân đồng ý gả cho hắn, nàng hoàn toàn là thuộc về hắn. . . . . .

---- ---- ---- ----

Cốc cốc cốc. . . . . . Tiếng gõ cửa vang lên, Nhan Thiểu Chân lập tức từ trên giường nhảy dựng lên.

Hù dọa! Xong đời, xong đời, nhất định là Tiểu Tước cùng Tiểu Hỉ ở bên ngoài gọi nàng.

Đang chuẩn bị xuống giường, một bàn tay từ hông của nàng đưa qua, ôm hông của nàng, "Đi đâu?" Đằng Minh hỏi.

"Có người gõ cửa." Nàng hốt hoảng nói, tựa như trước kia núp ở trong nhà nhìn lén A phiến, ba mẹ đột nhiên về nhà một dạng.

"Mặc kệ."

"Nhưng là Tiểu Tước, Tiểu Hỉ. . . . . ."

"Ta đi là được." Hắn quan tâm mà nói.

"Cái gì? Chàng đi. . . . . ." Đó không phải là càng hỏng bét sao? Không được, không được, nàng còn muốn làm người ! Đợi lát nữa bị hai người bọn họ quăng lấy ánh mắt khác thường."Hay là ta đi."

"Nàng tốt nhất nghỉ ngơi." Đằng Minh mặc vào xiêm y, đi ra nội thất, quả nhiên liền nhìn thấy hai tiểu nha hoàn đã tự mở cửa đi vào phòng khách, còn len lén nhìn trộm bên trong.

Nhìn thấy Đằng Minh đi ra, Tiểu Hỉ, Tiểu Tước cũng hít hơi, "Thiếu . . . . . Đằng Thiếu Bảo Chủ. . . . . ." Dáng vẻ đó rõ ràng là. . . . . . Là . . . . . .

"Đi kêu người chuẩn bị nước nóng cho Hải Đường tắm rửa."

"Đằng Thiếu Bảo Chủ, làm sao người có thể cợt nhã tiểu thư nhà chúng ta!" Tiểu Tước lấy dũng khí chất vấn. Tiểu thư là có ân với nàng, nếu không phải là tiểu thư, nàng sớm đã bị đánh chết.

Đằng Minh nhíu mày, ánh mắt sắc bén hướng thẳng Tiểu Tước quét tới, Tiểu Tước toàn thân rùng mình một cái, lại không dám lỗ mãng, "Theo lời ta làm ngay đi! Hải Đường có chuyện gì thông báo cho ta."

"Vâng, vâng ."

Tiểu Tước miễn cưỡng gật đầu, vội vàng cùng Tiểu Hỉ vào trong nội thất, vừa thấy được Nhan Thiểu Chân lập tức kêu trời trách đất .

"Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư. . . . . . Là chúng tỳ thực xin lỗi người, không có biện pháp bảo vệ người. . . . . ."

"Các ngươi khóc cái gì?" Nhan Thiểu Chân mặc áo lót ngồi ở trên giường, mắt liếc họ.

"Là. . . . . . là . . . . ." Tiểu Hỉ mắt tinh nhìn thấy trên cổ Nhan Thiểu Chân xanh một miếng, đen một khối.

"Đằng Thiếu Bảo Chủ không chỉ có khi dễ người , còn đánh người phải hay không? Nếu vậy chúng ta rời đi nơi này càng tốt, bất kể như thế nào. . . . . ." Sức tưởng tượng Tiểu Tước rất phong phú.

"Đánh ta?" Nơi nào à? Hắn mới vừa rồi chỉ là "yêu" nàng mà thôi a! Vừa nghĩ tới tình cảnh thân thiết mới vừa rồi, nàng liền không nhịn được xấu hổ.

"Nếu không cổ của người thế nào mà ứ máu đây? Thật đáng thương, ta còn cảm thấy Đằng Thiếu Bảo Chủ dáng dấp lịch sự, tuấn mỹ, nguyên lai là người mặt lòng dạ thú, chỉ là đánh người còn chưa đủ, lại còn cắn!"

Có dấu răng, nàng nhìn thấy.

Nghe Tiểu Hỉ nói như vậy, Nhan Thiểu Chân vội vàng đưa tay che kín cổ. Thì ra là hai người ngu ngốc này đang nói dấu răng a! Thôi, thôi, cùng các nàng giải thích một trăm lần, họ cũng nghe không hiểu.

"Tiểu thư, chúng ta đi thôi! Lúc này rời đi thôi, nô tỳ lập tức giúp người chuẩn bị y phục." Để tránh tiểu thư lại bị khi dễ.

"Ngừng! Các ngươi tạm ngừng tất cả động tác, ta đã nói hắn khi dễ ta rồi hả ?" Nàng cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.

"Nếu không tiểu thư người . . . . ."

"Ta đã đồng ý gả cho Đằng Minh rồi, ta cùng hắn. . . . . . Ừ. . . . . . Chỉ là. . . . . ." Nàng đang suy nghĩ xem nói thế nào, mới không hù được hai người bọn họ.

"Thân mật trước ‘đêm động phòng hoa chúc’." Nghe cũng đủ văn nhã đi?

Nàng vẫn còn ở trong lòng tán dương mình, chỉ nghe được hai tiếng phanh, phanh. . . . . . Hai tiểu nha hoàn cứ như vậy một người một bên đã hôn mê.

Hết chương 7
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 23 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 23. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.249982833862 sec