Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 22

Chương 22Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 7.2

"Nếu giống như lời nàng nói, nàng không phải dùng chuyện này tới gạt ta! Điều này cũng có thể giải thích tại sao nàng lại biết bắn tên." Theo phương diện này, có vẻ hơi hợp lý.

"Không sai, trước kia lúc học ta còn có tham gia bắn tên."

"Hải. . . . . . Không. . . . . . Thiểu Chân! Cho ta thời gian để cho ta suy nghĩ một chút được không?" Đầu óc của hắn hiện giờ loạn thành một đống.

"Đằng Minh, ngươi không cần đối xử ta khách khí như vậy, ngươi trực tiếp có thể muốn ta rời đi, hoặc là nghĩ biện pháp tìm người tài ba thu lại linh hồn chân chính của Vi Hải Đường." Lời tuy nói như vậy, lòng của nàng cũng rất tổn thương.

"Không, ta sẽ không để cho nàng đi, ta chỉ là cần một chút thời gian để hiểu rõ tất cả, nếu như nàng vốn là Vi Hải Đường, ta cũng sẽ không muốn cưới nàng."

Những lời này nghe cũng xuôi tai, nàng lúc này mới cảm thấy an ủi chút."Ta chỉ là chiếm dụng thân thể của nàng mà thôi."

"Ta hiểu rõ! Ta cũng vậy chỉ là yêu linh hồn của nàng, bất kể như thế nào. . . . . . Ta đều hi vọng nàng đừng đi."

"Ta không biết được một ngày nào đó Vi Hải Đường kia sẽ đến lấy lại thân thể của nàng." Chờ ngày đó vừa đến, nàng phải trở lại hiện đại đi!

"Ta sẽ không để cho loại chuyện đó xảy ra." Coi như là nghịch thiên, Đằng Minh cũng tuyệt đối muốn đem Nhan Thiểu Chân lưu lại.

"Ngươi như vậy sẽ làm ta không có biện pháp trở về thế kỷ hai mươi mốt. . . . . ." Nàng nặng nề nói, vươn tay vuốt tuấn nhan hắn, "Người nhà của ta đều ở nơi đó, ngươi biết mà."

Đến đây, nàng đã không còn cách nào khắc chế được trái tim của mình, nàng biết nàng yêu hắn, yêu Đằng Minh thật rồi. . . . . .

Ở chỗ này, hắn đối với nàng rất tốt, săn sóc lại dịu dàng, mặc dù hạn chế hành động của nàng, nhưng chỉ cần có hắn đi cùng nàng nơi nào cũng được đi rồi !

Hắn có thể bao dung nàng cố tình gây sự, hắn có thể nhịn chịu nàng ác ngôn ác ngữ đối với hắn . . . . . . Cũng bởi vì hắn coi nàng là quan trọng nhất.

Từ nhỏ đến lớn, trừ ba mẹ, rất ít người sẽ đem nàng đặt ở lòng bàn tay che chở như vậy, ở thời không trung gặp phải hắn, đây là có đúng hay không. . . . . .

Ông trời sẽ tàn nhẫn lúc nàng yêu Đằng Minh sâu đậm rồi lại đem nàng đưa trở về sao?

Nàng thật không muốn rời đi , nàng muốn lưu lại ở thế giới có hắn, coi như nơi này dù có bất tiện thế nào, chỉ cần có hắn. . . . . .

"Thế nhưng ở đây có ta, nàng thật sự có thể nhẫn tâm như vậy mà đi?" Hai tay hắn đang cầm mặt của nàng, để cho nàng không cách nào trốn tránh nhìn hắn nữa."Nàng thật không cảm thấy ta yêu nàng sao?"

"Thiếu Bảo Chủ chẳng lẽ quên những lời nam nữ thụ thụ bất thân này rồi hả ?" Nàng khẽ cười, linh hồn nàng phóng túng cũng không chịu những lễ giáo trói buộc của cổ đại.

"Cổ nhân thật khổ cực, còn phải nói một chút lời nói văn hoa. . . . . . Ngươi biết không? Ta có lúc đều phải suy nghĩ nên nói câu nào thật lâu đấy, như vậy khi bật thốt lên mới giống" từ hay dùng" ở nơi này." Như vậy người ta mới không dùng ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh đến nhìn nàng.

"Nàng thích nói như thế nào liền nói như thế, chỉ cần tại hạ nghe hiểu được là đủ." Hắn cưng chiều mà nói.

"Thanks!" Cảm ơn đó! Nàng chớp chớp con ngươi lại vòng vòng.

"Nàng đang nghĩ cái gì?"

"Làm sao ngươi biết ta đang suy nghĩ chuyện gì?" Nàng hỏi ngược lại.

"Bởi vì ánh mắt của nàng nói, chỉ cần con mắt của nàng giống như mới vừa rồi đi một vòng, ta liền có tai vạ đến nơi."

"Cái gì! Ta mới không có đấy!" Nói giống như nàng đang tính kế với hắn, "Ta chỉ là đang suy nghĩ ta thật xin lỗi Vi Hải Đường."

"Tại sao nói như vậy?" Hắn cầm tay của nàng, ôm nàng vào trong ngực.

"Không được, không được. . . . . . Nói ra sẽ dọa chết ngươi, ngươi là cổ nhân bảo thủ . . . . . ." Nói không chừng ngay kinh nghiệm tình dục cũng không có đấy! Chỉ là nàng cũng không có, không thể cười người ta.

"Ta nghĩ ta đã có thói quen nghenàng nói năng kì lạ rồi, bất kể Thiểu Chân cô nương nói gì, ta đều sẽ không bị nàng hù được."

"Chớ cô nương, cô nương , nghe thật là phiền, lúc hai chúng ta ở một chỗ thì gọi là Thiểu Chân được rồi, lúc có người ngoài ở đây thì kêu ta là Hải Đường."

Nếu không ở chỗ này quá lâu, có lẽ nàng sẽ quên mất cái tên mà ba mẹ đặt cho nàng.

"Tốt, nàng có thể nói cho ta biết, nàng vì sao nói nàng rất xin lỗi Vi Hải Đường?"

"Vốn chính là." Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trong nháy mắt nhăn thành một chỗ, "Nếu như mà ta cùng ngươi ở chung một chỗ, thậm chí gả cho ngươi, rồi ta sẽ phải cùng ngươi làm chuyện đó. . . . . . A! Ta hiểu ngươi nghe không hiểu." Nàng phất tay một cái.

"Chính là " Chu công Chi Lễ" mà các ngươi nói đó, như vậy ta không phải sẽ lạm dụng thân thể của nàng. . . . . . Ai nha, ai nha! Không chỉ là chiếm đoạt thân thể của nàng, còn lạm dụng. . . . . . Ta nói nhiều như vậy, ngươi rốt cuộc có hiểu hay không?" Cùng một cổ nhân giải thích đống ... này thật phiền phức.

Ánh mắt của Đằng Minh vốn là kinh ngạc sau chuyển thành hăng hái nồng đậm, còn mang theo chút nụ cười, "Làm sao nàng biết được những chuyện "Chu công Chi Lễ" này?"

Làm ơn, chuyện đơn giản như vậy. . . . . . Liền học sinh Trung Quốc cũng biết được không?

"Chúng ta ở nơi đó rất phát triển, ta không chỉ biết Chu công Chi Lễ, còn biết làm sao làm. . . . . ." Nàng là nhìn qua một đống qua manga, a phiến* mới biết.

*phim con heo (là phim sex ==!)

A! Nghĩ đến A phiến, nàng lại bắt đầu khóc ồ lên. Nếu như nàng cả đời cũng ở cổ đại, nàng không thể nhìn A phiến rồi ! Ô ô ô! Kia cũng coi như cho nàng chút giải trí.

"Đúng vậy!" Nàng nhưng rất kiêu ngạo, "Ngươi không biết sao? Cầu xin ta đi ta liền dạy ngươi. . . . . ." Thuận tiện cầm mấy trăm lượng hoàng kim .

"Vậy nàng cùng người khác. . . . . . Đi qua Chu công Chi Lễ sao?" Thanh âm của hắn có chút thuốc súng.

"Không có a!" Nàng vừa không có bạn trai, tìm ai làm đây? Làm ơn."Có muốn ta dạy ngươi hay không? Đừng khách khí!"

Nàng đã cho rằng Đằng Minh là một cổ nhân, cho nên hắn có lẽ"sẽ không", nàng từ trước đến giờ luôn rất tốt, biết gia đình của phu quân tương lai cũng không kiên nhẫn đi dạy cái này.

"Cô nương chớ nói cái này." Nàng không đỏ mặt, hắn còn thay nàng ngượng ngùng.

"Có quan hệ gì, vậy cũng là bồi dưỡng tình cảm a!" Nàng lại tặc tặc nhìn hắn, "Là một xử nam không sao, ta sẽ dạy ngươi."

"Xử nam?" Hộc máu, hoàn hảo hắn đã sớm tập quen những lời kinh thế hãi tục của nàng.

"Tại hạ. . . . . ."

"Ngươi không hiểu cái gì gọi là xử nam à? Được rồi! Dùng cách nói nơi này của các ngươi, gọi là" đồng tử" Đi!"

"Thiểu Chân, ta hiểu biết rõ nàng ở đây chỉ cái gì, nàng không cần đặc biệt giúp ta giải thích." Hắn thở dài nói.

"Ngươi thật biết không?" Nhan Thiểu Chân chắp tay trước ngực, cặp mắt nháy nháy nhìn hắn.

"Ta hiểu."

"Vậy là ngươi không phải. . . . . ." Nhìn thấy hắn lại có chút nghi ngờ, "Xử nam à?"

"Cái người này sao tò mò vậy . . . . ."

"Chính là sợ ngươi không biết a! Vậy thì ngươi cùng Liễu cô nương. . . . . ." Hôm đó nhìn ánh mắt của Liễu cô nương nhìn Đằng Minh, thật sự là đắm đuối đưa tình nha!

"Tại hạ cùng với Liễu cô nương là trong sạch ." Hắn trịnh trọng giải thích.

"Hả? Đằng Thiếu Bảo Chủ thật không rõ cùng ai à? Ha ha ha. . . . . ."

Đằng Minh ôm nàng càng chặt hơn, "Nàng để ý những chuyện kia sao?" Hắn lại hôn nhẹ khuôn mặt mềm mại như đậu hũ của nàng.

"Hoàn hảo. . . . . . Chàng, thật là đẹp trai." Nàng giỏi khích lệ người khác , "Chàng lớn lên giống phụ thân chàng hay là giống như mẫu thân chàng? Mọi người đều nói ta lớn lên giống phụ thân ta." Ừ. . . . . . Nàng cũng xém quên tướng mạo của mình!

"Mẫu thân ta."

"Mẫu thân chàng. . . . . . Ừ. . . . . . Có thể! Bởi vì chàng xem ra rất lịch sự." Nhan Thiểu Chân tay vẫn đặt trên cổ Đằng Minh, dâng lên môi của nàng."Thật ra thì ở lại chỗ này cũng tốt, bởi vì chàng ở chỗ này. . . . . ."

Cái miệng anh đào nhỏ nhắn hôn lên cánh môi mỏng manh mà có chút nguội lạnh của hắn, động tác vụng về của nàng khiến Đằng Minh đổi bị động làm chủ động.

"Nàng ở đây đùa lửa? Đùa lửa sẽ tự thiêu!" Hắn cảnh cáo nói.

Bất kể Nhan Thiểu Chân đến từ nơi nào, mặc kệ bên kia rốt cuộc tới trình độ nào, nhưng là. . . . . . Ở chỗ này, tất cả đều muốn y theo lễ giáo .

Cũng không phải là Đằng Minh không biết gì, chỉ là nàng chưa thành thân, bọn họ vẫn là chưa kết thành phu thê.

"Chàng sợ. . . . . ."

"Nàng không sợ?"

"Có gì phải sợ." Nàng hỏi ngược lại, nhiều lắm là không phải "đau một cái" sao? Ta!

Nàng nhưng dũng khí lắm mới dám nói như vậy, đi "quyến rũ" Đằng Minh! Mặc dù nàng là người hiện đại, nhưng nàng chỉ là ưa thích ở trên miệng chọc ghẹo hắn. . . . . . Chiếm một chút tiện nghi mà thôi, thật ra thì nàng cũng là hơi xấu hổ.

"Thành thân đi! Nếu nàng đồng ý."

Hả? Đây coi như là bức hôn sao? Lời như thế bình thường không phải đều là nữ hài tử nói hay sao? Tỷ như, nếu có thì cũng trước kết hôn mới nói!

Đây rõ ràng là đang uy hiếp nàng sao! Nói cho nàng biết nếu như nàng thật rất muốn. . . . . .

Vậy chỉ cần nàng gật đầu, là có thể lập tức có "Đêm động phòng hoa chúc" .

"Chuyện thành thân như vậy chúng ta cần nghĩ lại."

Cần suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút. . . . . .

"Được Chu công Chi Lễ không cần nghĩ lại?" Hắn nhìn chằm chằm Nhan Thiểu Chân.

Ánh mắt thật hung dữ, nhìn hắn bình thường ưu nhã lịch sự, trừng người cũng có chút uy nghiêm!

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 22 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 22. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.19713306427 sec