Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 15

Chương 15Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 5.1

Nhan Thiểu Chân cho là cưỡi ngựa đúng là đẹp trai , tối thiểu ở trong TV thấy là như thế.

Khi đó nàng thấy vai nam chính ở trong TV tư thế oai hùng, lúc ấy thật sự nghĩ tới có một ngày muốn cùng bạch mã hoàng tử cùng nhau cưỡi ngựa, nhưng là. . . . . . Khi nàng cố ý không ngồi xe ngựa mà muốn mình cưỡi ngựa thì nàng liền hối hận.

Nàng căn bản cũng không biết cưỡi ngựa, mà Đằng Minh dĩ nhiên cũng sẽ không cho nàng cưỡi, vì vậy liền biến chuyển thành —— Đằng Minh ôm nàng cưỡi ngựa.

Ông trời ! Cái loại tư thế đó có bao nhiêu mập mờ, ái muội đấy!

"Này, Đằng Thiếu Bảo Chủ, ta ngồi ở phía sau nắm xiêm y của ngươi là được!"

Như vậy bị hắn ôm rất không được tự nhiên, nhất là hơi thở ấm áp của hắn, luôn là từ bên tai nàng thổi vào. . . . . . Lỗ tai của nàng ngưa ngứa một chút, tê tê, hơn nữa còn nong nóng, nong nóng .

Ai z! Trái tim của nàng có thể sau khi gặp Đằng Minh, bởi vì làm việc quá mức chăm chỉ đến nỗi sớm suy kiệt hay không?

"Như vậy cũng không được, Hải Đường cô nương là khách quý Long Đằng bảo chúng ta, ngộ nhỡ có tổn thương. . . . . ."

"Nhé! Điểm này Đằng Thiếu Bảo Chủ đại khái có thể yên tâm, " ngài" võ công cái thế, Hải Đường như thế nào có thể sơ xuất đây?"

"Việc đời khó đoán, có lẽ lưng tại hạ dựa vào khá thoải mái, Hải Đường cô nương ngủ gật mà ngã xuống ngựa. . . . . ." Đằng Minh một tay kéo dây cương, một tay ôm eo Nhan Thiểu Chân.

"Ta ta ta. . . . . . Ta mới không phải cái loại “mổ rùa” đó——" Nhớ tới Đằng Minh là một tên cổ nhân, Nhan Thiểu Chân chắc chắn nhất định hắn nghe không hiểu lời nàng nói, "Ý của ta là ngủ gà ngủ gật."

"Như vậy không tốt sao?"

"Xin hỏi có chỗ nào tốt!"

Một chút cũng không thoải mái có được không.

"Nàng cự tuyệt ngồi xe ngựa ." Đằng Minh nhắc nhở nàng.

"Ta biết, ta về sau sẽ nhớ ngồi xe ngựa có vẻ thoải mái hơn." Nàng không vui nói, cặp mắt nhìn thấy Long Đằng bảo cách khoảng 100 dặm, cơ hồ trợn tròn mắt.

Ba chữ "Long Đằng bảo" to đùng dùng đao rìu điêu khắc mà thành, cứng cáp có lực, khí thế to lớn, mấy huynh đệ giữ cửa nhìn một cái cũng biết là người luyện võ.

"Cung nghênh Thiếu Bảo Chủ."

Tuấn mã ngừng lại ở trước cửa, cửa chính lập tức rộng mở, hai, ba mươi tên thủ vệ lập tức đi ra nghênh đón, năm, sáu nữ tỳ đứng ở cuối hàng chờ đợi.

"Ừ." Đằng Minh nhàn nhạt đáp một tiếng, xuống ngựa, vươn tay muốn đem Nhan Thiểu Chân ôm xuống ngựa.

"Ta. ….Tự mình xuống." Nàng mới không phải không được tự nhiên, chỉ là không cần tên ôn thần Đằng Minh này giúp một tay mà thôi.

Đằng Minh nhíu mày, muốn nhìn nàng làm sao để xuống ngựa.

Phát hiện có gần năm mươi cặp mắt nhìn mình chằm chằm, Nhan Thiểu Chân coi lại độ cao. Oa, con ngựa này thật đúng là cao lớn, mới vừa rồi nàng một chút cũng không có cảm giác đó.

Không được, không được! Mình mới nói tự xuống được, nếu hướng tên ôn thần kia cầu viện, nàng không phải rất mất mặt sao?

Hít một hơi thật sâu, nàng thận trọng muốn học Đằng Minh gọn gàng xuống ngựa, nhưng là ngựa không có ngoan như vậy.

Nó từ lỗ mũi phun ra khí tức, nâng lên hai chân, tựa hồ là xem thường Nhan Thiểu Chân. . . . . . Nhan Thiểu Chân sợ hết sức liền bắt được bờm ngựa.

"Cứu ta ! Cứu mạng . . . . . ."

Tốc độ xuống ngựa quá chậm giống như chọc giận con ngựa này rồi, làm ơn, Mã đại gia, xin ngài thương xót, tính khí dịu một chút được không?

"Xích Diễm là hãn mã Mông Cổ mà thiếu bảo chủ tốn bảy ngày mới thuần phục, người bình thường là không cách nào khống chế nó, huống chi là một vị cô nương. . . . . ." Thẩm Cương đứng bên cạnh nói.

Yêu cầu chính mình bình tĩnh, không sợ hãi, Nhan Thiểu Chân dùng chút lực chú ý cuối cùng trừng Thẩm Cương một cái. Có ý gì ? Xem thường nữ nhân à!

"Xin hỏi Hải Đường cô nương, cần tại hạ trợ giúp sao?" Đằng Minh khẽ nhếch khóe môi hỏi.

"Cần. . . . . . Không không không. . . . . . Không cần. . . . . ." Dám xem thường nàng! Nàng tuyệt đối muốn tự mình xuống ngựa, miễn bị bọn họ coi thường mình.

"Tiểu thư, tiểu thư. . . . . ." Tiểu Hỉ lo lắng kêu lên.

"Bình tĩnh, ta không có việc gì." Hít sâu, nhắm mắt lại. . . . . . Một, hai, ba. . . . . . Nhảy. . . . . .

Sẽ không đau, sẽ không đau, xem đi! Đã nói nàng chính mình có thể xuống. Nhan Thiểu Chân lúc này mới mở mắt ra, phát hiện mình rơi vào trong ngực Đằng Minh, "Này. . . . . ."

"Thứ cho tại hạ thất lễ." Hắn cẩn thận đặt nàng xuống, ra lệnh người hầu hai bên, "Đem Xích Diễm mang vào chuồng ngựa."

"Vâng, Thiếu Bảo Chủ."

Phô trương thật đúng là không phải lớn bình thường, oa! Hơn nữa đại diện Long Đằng bảo, thực sự chỉ có thể sử dụng từ hùng vĩ để hình dung, nàng vẫn cho là Vi phủ đã khá lớn, nhưng cùng nơi này mà so sánh, có thể ngay cả một phần năm cũng không có!

"Cần ta phái thêm nô tỳ hầu hạ nàng không?"

"Nô tỳ?" Nàng nhìn thấy năm, sáu tỳ nữ này, xem ra cũng sợ hãi rụt rè, giống như nàng sẽ ăn thịt người không bằng, "Không cần, ta có Tiểu Hỉ cùng Tiểu Tước là được."

"Biểu ca, biểu ca, nghe nói huynh trở lại, ta chờ huynh lâu lắm rồi!"

Một giọng nữ mừng rỡ trong đám người truyền đến, đám người lập tức nhường đường, một vị cô nương mặc xiêm y hồng sắc diễm lệ, khuôn mặt kiều diễm đẹp đẽ đi ra.

"Sao muội lại tới đây?" Đằng Minh nhăn lại mày, "Di trượng* không phải đi du ngoạn Giang Nam rồi sao?"

*Dượng

"Hừ! Người ta mới không cần đi du ngoạn Giang Nam gì đó, muội nói với họ muội muốn đến tìm biểu ca."

"Kể cả đi một mình sao?" Hắn xem thường, "Vạn nhất gặp kẻ xấu. . . . ."

"Ai dám a! Ta nếu gặp phải kẻ xấu liền mang danh hiệu Đằng Minh ra, bọn họ vừa nghe đến tựa như thấy quỷ, hừ. . . . . . Trên đường ta chính là rất an toàn." Nàng kéo chặt ống tay áo Đằng Minh.

Tiểu Hỉ cùng Tiểu Tước lo lắng nhìn Nhan Thiểu Chân, Nhan Thiểu Chân cũng chú ý tới nàng, nàng nhìn cô nương so với Hải Đường cũng nhỏ hơn 1,2 tuổi đi.

"Ngươi là ai ?" Tô Hồng Tú không khách khí hỏi.

"Tiểu Tú, không được vô lễ." Đằng Minh trách cứ, "Nàng là khách ta mời tới."

"Đúng vậy ! Có nghe không là Thiếu Bảo Chủ mời đến a!" Tiểu Hỉ huếch khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

Thấy tình hình này, Nhan Thiểu Chân cảm thấy buồn cười, Tiểu Hỉ rõ ràng là đang giúp người chủ tử này hả giận sao! "Ta là Vi Hải Đường."

"Vi Hải Đường. . . . . ." Tô Hồng Tú suy nghĩ một chút, "A! Ta biết ngươi là ai rồi, không phải là nhị thiên kim bị biểu ca ta trả họa trục về hay sao? Thế nào? Bị biểu ca ta trả họa trục về bị sỉ nhục còn chưa đủ có phải không, vẫn cố quấn lấy biểu ca ta, đi theo hắn trở về Long Đằng bảo!"

Tô Hồng Tú tự biết không địch lại được vẻ đẹp với Hải Đường, cố ý chọn chuyện nàng từng bị Đằng Minh trả họa trục về mà nói.

"Thành Nam đều truyền, Thành Nam đệ nhất mỹ nhân Vi Hải Đường bị biểu ca ta trả lại họa trục là bởi vì cá tính quá kiêu căng rồi !"

Tất cả mọi người đều cũng hít hơi, sắc mặt của Tiểu Tước, Tiểu Hỉ cũng khẩn trương rồi, duy chỉ có Nhan Thiểu Chân còn một bộ như không có chuyện gì.

"Đúng vậy! Ta là bị Đằng Thiếu Bảo Chủ trả lại họa trục, nhưng hôm nay may mắn ở chỗ này cũng là đáp ứng lời mời Đằng Thiếu Bảo Chủ, thử hỏi người chân chính mâu thuẫn là người nào?"

Nàng đem vấn đề này ném trả cho Đằng Minh giải quyết.

Tô Hồng Tú nghe được lời Nhan Thiểu Chân nói, không khách khí khẽ dậm chân, "Biểu ca, huynh sao lại tới mời nàng làm khách trong bảo? Huynh không phải biết nàng rất hung hãn sao? Chỉ là có chút sắc đẹp mà thôi. . . . . ."

"Hồng Tú!" Đằng Minh cảnh cáo."Hải Đường cô nương. . . . . ." Hắn quay đầu nhìn về Nhan Thiểu Chân.

"Thiếu Bảo Chủ, không biết có thể nói cho ta biết sương phòng ta ở đâu, ta hơi mệt mỏi."

Đúng ! Là thật mệt mỏi, mới đến cửa Long Đằng bảo liền đối mặt biểu muội. . . . . . hắn.

Rất tốt! Hiện tại trước hết để cho nàng nghỉ ngơi một chút, muốn tranh cãi chờ nghỉ ngơi đủ rồi lại nói.

Tranh cãi?

Không, tại sao nàng phải dính tới chuyện này? Nàng mới không phải cam tâm tình nguyện được mời tới làm khách hay sao?

"Tiểu Cúc, mang Hải Đường cô nương đến Thu Hà các phía tây nghỉ ngơi, không được chậm trễ."

"Đúng vậy, Thiếu Bảo Chủ! Vi cô nương xin đi theo tiểu Cúc ."

"Biểu ca, thế nào như vậy, nàng tại sao có thể ở tại Thu Hà các! Ta tới nơi đây nhiều lần như vậy rồi, mỗi lần đều xin huynh ở đó, huynh lại không có đồng ý, tại sao nàng có thể?" Bất kể Đằng Minh đã đi vào đại sảnh rồi, Tô Hồng Tú vẫn sau lưng hắn hô to.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 15 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 15. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.199523925781 sec