Cô nương, nàng thật khó theo đuổiCô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 10

Chương 10Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3.2

"Nghe nói hôm nay có khách quý tới cửa! Tiểu thư. . . . . ."

Tiểu Tước đứng nhìn Nhan Thiểu Chân, nhìn hành động cử chỉ không hợp lễ giáo của nàng . . . . . . Tóm lại vẫn là câu nói kia, tập quen thôi.

"Khách quý tới cửa thì thế nào, chẳng lẽ ta còn phải ba quỳ chín lạy đi nghênh đón sao?" Nhan Thiểu Chân đem chân mình ngâm ở trong hồ man mát lành lạnh, thật sự là cực kỳ thoải mái.

Đến cổ đại cũng gần một tháng, cuộc sống của nàng không có quen cũng đều phải tập làm quen tất cả. . . . . . Dĩ nhiên, những thứ ở thế kỷ hai mươi mốt thì chỗ này là hoàn toàn không nhìn thấy, trời nóng nực không có quạt máy cũng không có điều hóa, cũng không có cocacola giải khát . . . . . Cho nên, không có biện pháp nào ,đành cởi giày để chân trần ngâm nước.

Ai! Nhớ tới thế kỷ hai mươi mốt, nàng liền không nhịn được khóe mắt cay cay.

Khi nàng ở "nơi này" vào lần đầu tiên bà dì cả đến, thứ nàng nghĩ tới đầu tiên chính là băng vệ sinh.

Nghĩ. . . . . . Đây tất cả chỉ là nghĩ mà thôi, nơi này ở đâu ra băng vệ sinh ? Kêu nàng đi phát minh sao?

Nhan Thiểu Chân đáng thương dùng vải đệm lót, chỉ sợ tiểu hồng chảy xuống. . . . . .

Trở lại mỗi ngày muốn đi nhà vệ sinh, thời điểm nàng vừa tới vẫn còn vì nhà vệ sinh mà khóc. . . . . . Bồn cầu xả nước, nàng rất nhớ bồn cầu xả nước, chỉ cần đi vệ sinh xong như vậy nhấn một cái,mà ở đây cái gì cũng không có. . . . . . Mà ở trong đó. . . . . . Thật sự rất thối!

Ánh mắt nhìn xuống ngắm, nàng lại lần nữa cảm thán da dẻ Vi Hải Đường thật trắng, tựa như tuyết trắng , nàng tin tưởng lấy diện mạo Vi Hải Đường , coi như ở thế kỷ hai mươi mốt thì cũng tuyệt đối là mỹ nữ.

"Này. . . . . . Dĩ nhiên không cần. . . . . ." Tiểu Tước sợ hãi nói.

"Bách Hợp đâu?"

Nàng từ trong miệng Tiểu Hỉ biết tỷ tỷ Mẫu Đan nàng lập gia đình, gả cho công tử Huyện lệnh .

"Nàng đến đại sảnh gặp vị khách quý kia rồi."

"Đến đại sảnh?"

Thật không thể tưởng tượng nổi, Bách Hợp không dễ gặp thế nhưng buông thả bản tính đi gặp một người, có thể thấy được người này thật sự là. . . . . . Thật vĩ đại.

"Người nào? Người tới là ai?" Nàng tò mò hỏi.

"Tiểu thư, ta còn tưởng rằng người sẽ không hỏi !" Tiểu Tước cười trộm , "Không phải là Long Đằng bảo Thiếu Bảo Chủ Đằng Minh sao?"

"Tên nghe rất quen. . . . . . Giống như từng nghe qua nơi nào rồi?" Có thể thấy được đối phương thật không phải là rất quan trọng, cho nên nàng mới có thể đối với hắn không có gì ấn tượng.

"Người quên rồi sao? Chính là vị Đằng Minh Thần Xạ Thủ đó! Khiến tiểu thư không bắt được vạn lượng hoàng kim đó."

Oa! Sau khi biết được là ai, tim của nàng đập kịch liệt. Nguyên lai là kẻ thù mà! Qua việc Tiểu Tước nhắc nhở, nàng cũng mới nhớ Đằng Minh là ai.

"Hắn tới nơi này làm gì?" Lời nói của nàng tràn đầy địch ý.

"Tới thương lượng cùng lão gia chút chuyện tình."

Họ đều chỉ biết Đằng Minh đến, nhưng không biết rốt cuộc vì sao.

"A!" Đối với Đằng Minh nàng không cảm thấy hứng thú, nàng cảm giác hứng thú nhất chính là vạn lượng hoàng kim không tới tay ."Các ngươi không nóng sao? Có muốn cùng ta ngâm chân hay không?"

Tiểu Tước cúi đầu nhìn qua Nhan Thiểu Chân, lắc đầu một cái, "Không, tiểu thư tự làm là tốt. Đúng rồi, ta có chuyện muốn nói, Đằng Thiếu Bảo Chủ tới phủ của chúng ta là có mục đích !"

"Cái gì?"

"Cầu hôn!"

"Cầu hôn?" Nhớ tới hôm đó bóng dáng tuấn nhã lịch sự, nàng cười to ba tiếng, "Làm sao có thể, hắn còn chưa có thê tử sao?"

Đẹp trai như vậy, sớm nên có thê tử chứ! Người cổ đại không phải cũng thích cưới sớm hay sao?

"Tiểu thư, người lại quên sao?"

"Nói đi!" Nàng thừa nhận nàng quên, "Ta lại quên cái gì."

"Quên nhiều tháng trước người còn chưa có đụng vào đầu thì từng muốn lão gia đưa họa trục đến Long Đằng bảo cho Đằng Thiếu Bảo Chủ."

"Đưa họa trục đến Long Đằng bảo cho Đằng Minh? Ha ha ha. . . . . ." chuyện này thật đáng cười nha! Thất nguyệt cũng qua, nàng muốn đưa họa trục để tránh ma quỷ sao?

"Kết quả thế nào?"

"Họa trục bị trả trở về rồi."

Thật đáng thương, khi đó tiểu thư vẫn còn ở trong phủ hét thật to, nói Vi Hải Đường nàng có điểm nào không xứng với Đằng Minh ? Thế nhưng hắn dám vứt bỏ họa trục của nàng.

Vi Hải Đường buồn bực mấy ngày. Sương phòng nàng thỉnh thoảng truyền đến thanh âm ném đồ vật, hạ nhân làm việc chỉ cần không thuận lòng của nàng liền sẽ bị đánh liên tiếp, thật là hù chết bọn họ.

"Trả về. . . . . ."

Đúng vậy! Lấy khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp của nàng để tránh ma quỷ có thể có chút khó khăn, Nhan Thiểu Chân đơn thuần nghĩ vậy.

Hai chân của nàng ở trên mặt nước đung đưa, văng lên không ít bọt nước."Hỏi một chút, khi đó vì sao ta muốn phụ thân ta đem họa trục đưa cho Đằng Minh?"

"Chuyện xảy ra là như vậy. . . . . ." Dù sao tiểu thư đã quên toàn bộ , nàng vẫn nên đem tình hình thực tế nói lại, "Có một ngày tiểu thư cùng phu nhân lên núi lễ Phật, kết quả gặp phải kẻ xấu, là Đằng Thiếu Bảo Chủ ra tay cứu người."

"Chẳng lẽ. . . . . ." Nhan Thiểu Chân đầu ùng ùng vang, " Ta đối với Đằng Minh nhất kiến chung tình, cho nên mới muốn phụ thân ta đem họa trục ta đưa cho hắn?"

Lấy thân báo đáp, thật là lợi hại mà. . . . . . Cổ nhân không hổ là cổ nhân!

"Đúng vậy."

"Ông trời, đầu thật là đau, đầu thật là đau. . . . . ." Nàng cũng không tính toán "Gả" cho người cổ đại ! Nàng suy nghĩ vẫn muốn trở về hiện đại tìm chồng."Dù sao cũng tốt, đối phương đã từ hôn không phải sao? Ha ha ha. . . . . .

Cho nên, coi như hắn là tới cầu hôn , vậy cũng không phải là ta. Mà là Bách Hợp đi!" Nghĩ đến điểm này, nàng không nhịn được khẽ cười mấy tiếng, trong miệng hừ mấy tiểu khúc mà Tiểu Tước không hiểu.

"Thứ hỏi Vi cô nương, đem chân ngâm ở trong nước thoải mái sao?" Một giọng nam từ đỉnh đầu Vi Hải Đường truyền qua, Tiểu Tước cũng hít một hơi, vội vàng lui sang một bên.

"Thoải mái nha! Ngươi cũng muốn sao? Nước thật lạnh đó. . . . . ."

Nàng ngửa đầu, nhìn thấy gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười nồng hậu lịch sự đang nhìn nàng, làm nàng sợ tới mức nghiêng người, trọng tâm không vững rơi đến trong hồ.

"Phốc! Cứu mạng . . . . . . Cứu mạng. . . . . ." Nàng biết bắn tên không có nghĩa là nàng biết bơi, vận động tế bào không tệ không có nghĩa nàng là cái chày gỗ.

Tay của nàng không ngừng vỗ mặt nước, "Tiểu Tước cứu ta . . . . . ." Nàng uống vài hớp nước, cũng không biết có đem tiểu ngư nhi thuận tiện nuốt vào trong bụng hay không.

"Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư. . . . . ." Tiểu Tước đứng nguyên tại chỗ đảo quanh, gấp đến độ sắp khóc rồi, "Tiểu thư, Nô tỳ không biết bơi ! Làm thế nào đây? Nô tỳ đi gọi người cứu . . . . . ."

"Chờ ngươi. . . . . . Tìm được người đến, ta liền. . . . . . Chết đuối. . . . . ." Nhan Thiểu Chân ánh mắt cầu cứu quét về phía Đằng Minh đang mỉm cười đứng ở bờ ao. Hắn, người này không có tâm phải không? Nhìn thấy nàng sắp chết đuối, mà vẫn không đến cứu nàng!

"Đằng Thiếu Bảo Chủ, có thể mau cứu tiểu thư của chúng ta được không? Ô ô. . . . . ."

Tiểu Tước khóc xin.

"Nam nữ thụ thụ bất thân, huống chi Vi cô nương cũng không có cầu tại hạ!" Hôm đó khiến Thẩm Cương hộ tống chủ tớ họ trở về thì hắn liền phái người đi thăm dò thân phận của nàng, chứng thật suy đoán của hắn không có lầm. . . . . . Ngày hôm nay đến Vi phủ , hắn tới xác định đối phương không phải thật sự là cô nương hơn tháng trước bị hắn trả họa trục về.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 10 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cô nương, nàng thật khó theo đuổi - chương 10. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.253571033478 sec