Chủ Mẫu Mạnh NhấtChủ Mẫu Mạnh Nhất - chương 108

Chương 83Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 83: Đại kết cục

Tô Vãn nghe xong lời Tương Tư nói, vẫn còn ai thán, khóe miệng cười mang theo nhè nhẹ chua sót, đây là trời xanh trêu đùa người đi! Nhìn sắc trời đã tối muộn, Việt Băng Ly và Thái Hậu còn chưa trở về, nàng không thể ngồi yên được.

Xốc chăn lên, làm bộ muốn xuống giường, Tương Tư lập tức ôi chao một tiếng:
"Làm sao vậy? Đã nói không được xuống giường, sao lại không an phận. Ngoan, nằm trở về!"

Tô Vãn lắc đầu thở dài, cầm áo choàng khoác lên vai, ôm Gia Bảo, nhẹ nhàng đong đưa thân hình nhỏ bé: "Gia Bảo, phụ thân có việc, hay là chúng ta tới xem một chút."

Tiểu Gia Bảo phất phất tay, khanh khách cười ra tiếng, Tô Vãn ngước mắt nhìn Tương Tư, nàng nhún nhún vai, "Ta biết người mưu ma chước quỷ nhiều nhất, muốn thế nào, thì cái đó đi! Ai..."

Tô Vãn nhẹ nhéo mũi Tương Tư, khóe miệng cười mang theo thỏa mãn.

Cùng lúc đó.

Đại đường Tông Nhân phủ.

Thái Hậu lẳng lặng ngồi một bên, Việt Băng Ly ngạo nghễ chắp tay sau lưng đứng ở đại đường, Lưu đại nhân Tông Nhân phủ vỗ kinh đường mộc (khúc gỗ nhỏ mà các đại nhân trong phim hay cầm), "Người quỳ là ai?"

"Dân phụ Dương Lưu thị, đến làm chứng. Dân phụ từng tận mắt thấy Tần gia tiểu thư Tang Chỉ cô nương cùng với một gã nam tử cấu kết, hơn nữa ban đêm thường xuyên gặp gỡ, không lâu sau lớn bụng, người trong nhà không cho phép nàng ở lại làm bại hoại thanh danh, liền đuổi nàng ra ngoài."

Lưu đại nhân nghe xong, trừng lớn hai mắt nhìn lão phụ nhân, "Ngươi chắc chắn? Nếu như ngươi nói là sự thật, như vậy ngươi có gì làm bằng chứng rằng đương triều Việt vương là con của Tang Chỉ cô nương? Mà không phải là con của Thái Hậu nương nương?"

"Xem thái độ Tang Chỉ cô nương đối với Vương gia và thái độ Vương gia đối với Tang Chỉ cô nương là có thể hiểu được. Một là con nuôi, một là dưỡng mẫu, có thể có bao nhiêu cảm tình. Nhưng Vương gia tựa hồ quá nặng tình nghĩa..." Lão phụ nhân cẩn thận nhìn Việt Băng Ly ung dung đứng chắp tay, lẩm bẩm nói.

Thái Hậu nghe được nơi này, tay nặng nề vỗ bàn, "Con thân sinh của ai gia, dân phụ như ngươi có thể nghi ngờ? Nếu ngươi cảm thấy ngại sống quá lâu, thì cứ việc tiếp tục vô căn cứ."

Việt Băng Ly nhìn Thái Hậu phản ứng lớn như thế, nhíu mi, đối với chuyện này, chính hắn biết bao nhiêu? Hắn cũng không rõ, dựa vào Nhất Phương Ngọc, không nói nhiều liền cho rằng hắn là Vương gia?

Lúc ấy hắn vào triều bất quá là vì dưỡng mẫu...

Bây giờ lại...

Lúc trên đại đường đang yên tĩnh, thị vệ bên ngoài hô to: "Tây Diệu quận chúa Việt vương phi đến!"

Việt Băng Ly và Thái Hậu sắc mặt khẽ biến lạnh, gió lớn tuyết to, Lâu Vãn này cuối cùng vẫn không nghe lời như vậy, cư nhiên chạy tới Tông Nhân phủ. Việt Băng Ly không để ý tiến lên đón Tô Vãn, khinh nói: "Vì sao đột nhiên tới đây?"

"Có một số việc chỉ điểm Tông Nhân phủ Lưu đại nhân nói rõ ràng. Vụ án này tra xét lâu như vậy, Lưu đại nhân hình như cứ tìm chứng cứ Vương gia không phải con thân sinh của tiên hoàng, lại không tìm bằng chứng hắn là con thân sinh của tiên hoàng. Ta nói đúng không? Lưu đại nhân..." Tô Vãn vỗ vỗ tay Việt Băng Ly, cùng hắn đi đến trước đại đường, tư thái cao ngạo. Quả thực chính là lí lẽ kinh người...

Vị Lưu đại nhân này sớm nghe nói về Tô Vãn có tiếng là không gì làm khó được, một người mang thai có thể đi sứ Tây Diệu, còn có thể được phong hào như nhất phẩm quý phi, địa vị chỉ dưới hoàng hậu, thủ đoạn này tuyệt đối không thể coi khinh. Run rẩy tiến lên, khom nửa người, "Lời này của Vương phi nương nương rất nghiêm trọng, hạ quan toàn tâm toàn ý vì triều đình làm việc. Vương gia có phải người hoàng gia hay không, không có liên quan gì đến hạ quan, hạ quan làm sao có thể cố ý che giấu chuyện gì được."

"Phải không? Như vậy theo như lời bổn vương phi, Lưu đại nhân cứ tiếp thu đi! Từ thời cổ đại còn có lấy máu nghiệm thân, nếu có quan hệ huyết thống, máu sẽ hòa vào nhau, nếu như không phải, thì không hòa tan. Bổn vương phi có thể chứng minh tại hiện trường cho đại nhân xem." Khi nói chuyện, vừa vỗ tay, Tương Tư lập tức cầm một cái chén sứ màu xanh lại, bên trong đựng nước trong.

Nàng nhanh nhẹn cắt ngón tay nhỏ máu vào nước, lại cầm tay Lưu đại nhân cắt qua, giọt máu tươi ở trong nước, hai giọt máu chìm trong nước, Lưu đại nhân vừa chịu đau vừa nhìn.

Quả nhiên...

Cuối cùng...

Cư nhiên thật sự không hòa tan vào nhau.

Lưu đại nhân sắc mặt khẽ biến thành trắng, lại lập tức nói: "Đây chính là trùng hợp, ở Ánh Tuyết quốc có tương truyền, nhưng không có ghi lại, cho nên không cho phép dùng, còn có đang nghiên cứu!"

Tô Vãn nghe xong, mặt ngoài bình tĩnh, lạnh lẽo trong mắt đã không thể che giấu được, liếc mắt nói: "Như vậy ta để con gái của Lưu đại nhân cùng ngươi đến thử xem đi! Nhìn xem rốt cuộc có phải trùng hợp hay không. Ánh Tuyết quốc không ghi lại, không có nghĩa là không cho phép. Hơn nữa sách sử sớm có ghi lại..."

Lưu đại nhân mặt tím như gan lợn, nhìn sắc mặt Thái Hậu và Việt Băng Ly, hai người tuy rằng chưa lên tiếng, nhưng là vẻ mặt đã nói lên tất cả. Hai nhân vật lớn trong triều, hắn làm sao có thể đắc tội đây. Suy tư nửa ngày, vuốt cằm...

Tiểu thư của Lưu đại nhân từ từ đi vào, lúc nhìn thấy nữ nhi nhà mình, hắn mới hoàn toàn hiểu được, mọi chuyện sớm đã an bày rồi! Xem ra hắn cũng bất lực!
Hai giọt máu nhỏ vào, quả nhiên không ngoài sở liệu của Tô Vãn, hòa cùng một chỗ.

Cuối cùng lấy máu Thái Hậu và Việt Băng Ly, quả nhiên chỉnh hợp cùng một chỗ. Tô Vãn cũng thật không ngờ, thời cổ đại lạc hậu như vậy, những tình tiết rủi ro như trên ti vi, dĩ nhiên không thể xuất hiện được!

Được rồi...

Nàng cũng đã chứng minh được, lại cãi lí một phen.

Vụ án hoàng tử thật giả Việt Băng Ly, cũng đồn đãi một đoạn thời gian. Trong kinh không yên, trong hoàng cung lại một mảnh hỗn độn, hai cực phân hoá càng ngày càng rõ ràng, Quan Quan đấu tranh càng kiêu ngạo.

Tô Vãn mỗi khi nghe đến những tranh đấu này, nét cười bên môi vẫn điềm nhiên như vậy, giống như mọi chuyện đều đã đoán trước. Việt Băng Ly cũng ít khi ở Vương phủ, phần lớn thời gian vất vả ở bên ngoài.

Nửa tháng sau, trở về là lúc.

Đẩy cửa ra, một viên cầu thịt tiểu tử chạy bổ vào hắn, hai má căng tròn, hô to: "Phụ vương! Người rốt cục đã trở lại!"

Việt Băng Ly kinh hoảng lui ra phía sau từng bước, nhìn tiểu tử trước mặt, xua tay nói: "Ai là phụ vương của ngươi, con của bổn vương còn trong tã lót, không thể lớn như ngươi được."

"Phụ vương, người thật không có lương tâm, khó trách mẫu thân nói muốn hưu người. Mấy ngày nay người không về Vương phủ, cả con mình cũng không nhận ra, ta là Gia Bảo nha! Ta sinh ra đã hai mươi ngày rồi! Hơn nữa ta là xuyên nhị..." phía sau còn chữ "đại", nhưng không có nói ra, bởi vì mẫu thân nói, chuyện này không thể nói ra ngoài, nó phải ngoan ngoãn. (xuyên nhị đại: xuyên không đời thứ hai, giống phụ nhị đại vậy)

Việt Băng Ly tim đập mạnh và loạn nhịp đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm khuôn mặt phấn nộn kia, cuối cùng không bình tĩnh rít gào một tiếng: "Ai tới nói cho bổn vương, đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Gia Bảo đột nhiên trở nên lớn như vậy?"

Hắn lần đầu tiên có cảm giác đang mơ, đúng vậy! Nhất định là nằm mơ, một đứa trẻ sinh ra, làm sao có thể nội trong hai mươi ngày lớn thành một đứa trẻ ba tuổi như vậy! Tuyệt đối không có khả năng...

Hồ Nhất vội vội vàng vàng từ sau viện chạy tới, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của Gia Bảo, cười tủm tỉm nói: "Vương gia, đây đúng là tiểu thế tử. Đã nhiều ngày chúng tôi đều nhìn cậu ấy lớn lên, Nguyên phu nhân còn đặc biệt đi xem tướng, nghe nói là đồng tử giáng thế."

Việt Băng Ly nhìn Hồ Nhất, lại nhìn Tương Tư đang đi tới, còn có Tô Vãn, cuối cùng hỏi: "Chơi đã chưa?"

Gia Bảo vừa nghe lời này mất hứng, nhảy khỏi lòng Hồ Nhất, từ phía sau người lấy ra một cái bàn tính vàng, gảy mấy cái, nghiêm túc nói: "Phụ vương, nể tình người là Vương gia, ta giảm giá cho người. Sau khi giảm giá bồi thường tổng cộng là hai ngàn hai, đây là tiền người làm cha chưa hết trách nhiệm, còn có một phần tiền bồi thường người làm tổn thương tinh thần của con."

Tô Vãn vừa nghe, hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm, tên này cũng xuyên qua sao? Tại sao lại nói những lời đó?

Việt Băng Ly căn bản nghe không hiểu, bé cưng này nói gì đó, chỉ biết mở miệng ra là đòi tiền. Đau đầu vỗ vỗ ót, cuối cùng trở lại Thư uyển. Tô Vãn tiến lên giữ chặt cái tay nhỏ của Gia Bảo: "Ngoan, đừng đùa nữa. Ngoan ngoãn ở trong nhà chơi, tuyết rơi rồi, bên ngoài lạnh. Biết không?"

"Mẫu thân, phụ vương không thích người, con tìm tướng công lần nữa cho người nha? Người nhìn đi, loại đạo đức như hắn. Có ra gì đâu chứ? Trời cho một con trai lớn như thế, vậy mà không thừa nhận nổi..." Gia Bảo lắc đầu thở dài, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Tô Vãn điểm nhẹ lên trán cậu, "Nói linh tinh cái gì vậy? Ngoan ngoãn trở về chơi, ta đi tìm phụ vương. Biết chưa?"

Gia Bảo chần chờ dạ một tiếng, được Tương Tư bế trở về sương phòng, nhìn bóng dáng Tô Vãn rời đi, hãy còn thở dài. Ai... Nữ nhân này nha, chính là một sinh vật kì lạ. Trước lúc cậu ra đời, Tô Vãn này dù ai cũng không chịu khuất phục. Cậu mới biến mất nửa tháng, gì chứ! Cư nhiên yêu cái tên này, còn đến trình độ này nữa. Có lẽ cùng nhau đã trải qua không ít mưa gió, tự nhiên cảm tình cũng nhiều hơn.

Đi đến Thư uyển.

Tô Vãn nhìn thấy bộ dạng Việt Băng Ly sốt ruột tìm kiếm trên giá sách, vẻ mặt nóng vội. Tô Vãn nhẹ giọng đánh gãy ý nghĩ của hắn, "Làm sao vậy? Chuyện bên ngoài còn chưa xử lý xong? Thiên hạ này muốn loạn rồi sao?"

Việt Băng Ly nhìn Tô Vãn, nắm chặt tay: "Ta đem nàng ra đảo ở mấy ngày nha! Ngày gần đây kinh đô cũng không yên ổn, ta sợ liên lụy đến nàng."

"Nói cái gì vậy? Liền bởi vì sợ liên lụy ta, cả con cũng không nhận. Còn nhớ con của chúng ta không. Nhớ rõ những gì chúng ta đã nói cùng nhau? Còn nhớ rõ A Chích không? Kỳ thật nó là con của chúng ta, cho nên mới lớn nhanh như vậy, hơn nữa nói chuyện kinh người... Không cần cảm thấy kì lạ. Đây có lẽ là phúc khí trời ban cho chúng ta."

Việt Băng Ly vuốt cằm, "Ta biết, ta có thể thừa nhận chuyện của A Chích. Chuyện của Gia Bảo, ta làm sao có thể không tiếp thụ được. Mẫu hậu biết không? Còn có Nhị nương, bọn họ sẽ không bị dọa chứ?"

"Di nương không phải nói cái gì tiên đồng giáng thế sao? Những người lớn đều tin, hơn nữa Gia Bảo đáng yêu như vậy, làm sao có thể không dỗ ngọt bọn họ được? Phu quân, chàng có kế hoạch gì, nói cho ta biết, được không?"

Việt Băng Ly mím môi, ôm lấy Tô Vãn: "Ta sẽ bảo hộ nàng cả đời cả kiếp, tự nhiên việc này, nàng không cần quan tâm."

Tô Vãn không phản bác, đúng vậy! Nàng cũng nên hoàn toàn trở thành một cô gái nhỏ thôi, nàng đem sáo ngọc đặt vào tay Việt Băng Ly, "Chỉ cần chút lơ đãng, ta sẽ phát hiện. Sau này, ta cần một lời giải thích hợp lý. Thứ này chàng cầm, còn có môn lệnh Ám dạ môn."

Việt Băng Ly chần chờ một chút, tiếp nhận môn lệnh Ám dạ môn, "Chuyện nàng là môn chủ Ám dạ môn, ta đã sớm biết. Đối với chuyện của ta, thực xin lỗi..."

"Không có lỗi phải gì cả ... Chuyện của chàng hẳn là bận rộn, chúng ta chờ chàng..."

"Được..."

Một ngày kia, Việt Băng Ly chạng vạng lại rời khỏi Vương phủ, mấy ngày chưa về, ngày kế, Lâu gia truyền đến tin tức làm người khiếp sợ, Lâu Thương Trạch mất, ra đi vào một đêm mùa đông ...

Tô Vãn cũng không chú trọng lắm, chính là ấn theo lễ tiết tham dự lễ tang, tiễn đưa vị phụ thân trên danh nghĩa kia lên núi. Nàng đưa thuốc, vốn không thể kéo dài được bao lâu. Úc thị xuống tay có bao nhiêu hiểm độc, ông rõ ràng hơn nàng, cũng đã sớm dự đoán được ngày này rồi chăng!

Nửa tháng sau.

Trời đông giá rét tuyết trắng bay bay, toàn bộ kinh đô một mảnh hỗn loạn, đương triều Thừa tướng đại nhân Phượng Dục đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, phụ tá bên người khởi nghĩa, mang theo sát thủ của Ám dạ môn, Linh Cung cao thủ và Thất tướng quân trong tay rất nhiều quân đội đánh vào kinh đô, xông vào hoàng cung.
Đó là quyết định lớn nhất cuộc đời Việt Băng Ly...

Bắt đầu từ chuyện Cẩm Tố bị làm nhục, Tô Vãn bị uy hiếp, trù đinh trận chiến hoàng cung này, đã từ rất lâu rồi...

Gió lạnh thấu xương.

Máu tươi nhiễm đỏ tuyết trắng, Việt Băng Ly một thân áo giáp bôn tiến Càn Thanh điện, tay cầm trường kiếm, nhắm ngay cổ Việt Huyền Tẫn, lạnh lùng cười: "Trong cuộc đời, ta nhường ngươi bao nhiêu, nhịn bao nhiêu... Nhưng là ngươi cứ một hai khiêu khích kiên nhẫn của ta. Nữ nhân của ta, ai cũng không thể nhúng chàm, bao gồm hoàng huynh nữa!"

"Ha ha... Trẫm sớm dự đoán được có hôm nay, có nữ tử trí tuệ như Tô Vãn, ngươi sao có thể an phận lâu như vậy. Tuyệt đối không có khả năng... Nhưng điều làm trẫm đau lòng là, ngươi cư nhiên là Ngọc Vô Ngân! Uổng trẫm xem ngươi như tri kỷ, tâm phúc... Ngươi lại ở cuối cùng cho trẫm một kích trí mệnh!" Hắn nghĩ đến hắn đã đủ ti tiện, cuối cùng mới phát hiện, thì ra cuối cùng người ti tiện nhất chính là vị Hoàng đệ nhìn như vô hại này.

"Nếu như không có Vãn Vãn, ngươi chẳng phải được một tấc lại muốn tiến một thước, ta nghĩ vĩnh viễn đều không có hôm nay. Hôm nay nếu đến đây, như vậy ta tự nhiên sẽ không thủ hạ lưu tình, hoàng huynh, cho ngươi một lựa chọn." Việt Băng Ly dứt lời, nặng nề bỏ xuống trường kiếm.

Việt Huyền Tẫn nhìn thanh trường kiếm kia, khóe miệng cười ảm đạm.

Ở trong này.

Cửa lớn Càn Thanh điện bị người đẩy ra, Lâu Nghiên chạy vào, thống khổ kinh hô: "Vương gia, ta van cầu ngươi, để ta chết thay Việt Huyền Tẫn, được không? Chàng không phải một Hoàng huynh tốt, nhưng ngươi hãy cho chàng cơ hội làm một phụ thân tốt, được không?"

Việt Băng Ly và Việt Huyền Tẫn nghe được, đều có chút khiếp sợ. Thật không ngờ vào lúc này, Lâu Nghiên đột nhiên lại có đứa nhỏ.

Việt Huyền Tẫn nửa đời si mê Tô Vãn, lại thật không ngờ, nữ tử hắn từng lợi dụng kia, nữ tử làm người ta chán ghét kia, lại yêu mình như thế. Ở hậu cung, có mấy người thật tình đối với mình đây?

Bao gồm Phượng Vân Nhi từng đơn thuần kia, nay cũng không đơn thuần vậy nữa, vì bảo vệ chính mình, đứng về phía Tô Vãn.

Việt Huyền Tẫn nắm chặt trường kiếm, đột nhiên đẩy mạnh Lâu Nghiên ra, cuồng vọng cười lạnh: "Lâu Nghiên, ngươi thực sự nghĩ rằng ngươi xứng với trẫm sao? Xứng không được... Ngươi bất quá chỉ là một vật thay thế, muốn chết thay ta, ngươi không có tư cách... Cút... Lập tức cút khỏi tầm mắt ta..."

Lâu Nghiên rưng rưng lắc đầu: "Hoàng Thượng, không cần... Vì sao ở giờ khắc này, người còn vô tình như thế, chẳng lẽ người thật sự đến một ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn nô tì hay sao?"

"Cút..." Dứt lời, đưa kiếm cứa mạnh vào cổ mình.

Máu đỏ phun ra...

Lâu Nghiên chao đảo, tim nàng đập mạnh và loạn nhịp đứng tại chỗ, hai mắt trừng lớn nhìn.

Cuối cùng tan nát cõi lòng nhào đến bên người Việt Huyền Tẫn, cảm giác đau khổ mỗi phút giây lại nhân lên nhiều lần.

"Hoàng Thượng..."

Việt Băng Ly yên lặng nhắm hai mắt, cuối cùng khoác áo giáp, nặng nề bước đến Dực Khôn cung, gặp Thái Hậu.

Nhưng mà, lúc trở lại Vương phủ, đẩy cửa ra, là một cảm giác lạnh lẽo khác thường.

Không thấy bóng hình xinh đẹp của Tô Vãn, cũng không nghe tiếng cười vui của Gia Bảo...

Trên cửa có dán tờ hoa tiên, ngắn ngủn vài chữ.

"Tục ngữ nói đế vương bạc tình, thiếp hữu tình. Tô Vãn ta cả đời cao ngạo như Mai, không thể chấp nhận chia xẻ nam nhân cùng các nữ nhân khác. Về phần hứa hẹn gì kia, ta không muốn nghe... Ta chỉ muốn dùng thời gian để chứng minh hết thảy. Ba năm hứa hẹn, nếu như ba năm này, chàng không cưới thê, không lập phi. Tô Vãn tự nhiên mang theo đứa nhỏ trở lại cạnh chàng. —— Vãn Vãn kính thư."

Việt Băng Ly dùng sức nắm trường kiếm, giống như muốn dùng nội lực bóp nát.

Một tiếng thở dài: "Tô Vãn, ta nhất định đợi nàng trở về! Tô Vãn..."

... Phân cách tuyến...

Sử viết. Ánh Tuyết quốc Việt Tẫn năm thứ ba, Việt vương đảo chính, đăng cơ làm hoàng đế, phong hào Diệc Việt. Hậu cung Việt Đế không người, ba năm chưa nạp vị phi nào, mặc kệ bách quan mấy lần khuyên nhủ, hay là lấy chết can ngăn, thề không nạp phi, vị trí chính thê bỏ trống.

Chi nha...

Cửa nhẹ nhàng bị người đẩy ra, một bóng dáng thanh lệ bước vào, Việt Băng Ly nằm trên tháp, mặc trường bào minh hoàng, thản nhiên phất tay, "Tả Diễm, trẫm muốn nghỉ ngơi một lát. Ngươi ở bên ngoài hầu đi."

Không có tiếng đáp lại...

Người tới đi đến đầu tháp, vươn bàn tay ngọc nhẹ nhàng ấn bả vai hắn, lẩm bẩm nói: "Mệt mỏi, thì nên nghỉ ngơi thật tốt, cả nước đều trông cậy vào một mình chàng, phu quân."

Việt Băng Ly nghe được thanh âm quen thuộc, bỗng dưng mở hai mắt, vui sướng kéo nữ tử tuyệt đại khuynh thành trước mặt vào lòng, "Nàng đã trở lại..."

"Đã trở lại..."

Chóp mũi ê ẩm, loại vui sướng khi trùng phùng này, không thể diễn tả thành lời được!

Hoàn
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chủ Mẫu Mạnh Nhất - chương 108 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chủ Mẫu Mạnh Nhất
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chủ Mẫu Mạnh Nhất - chương 108. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.220562934875 sec