Chính phi của độc vươngChính phi của độc vương - chương 97

Chương 97Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 94: Bố cục tỉ mỉ

Cố An trừng mắt, không thể tin nhìn Cố Tu Bình, bỗng nhiên đứng dậy, tát vào mặt hắn: "Ngươi ăn nói bậy bạ, ta sai ngươi làm vậy khi nào!?"

"Không có sao? Phụ thân ngài thật sự đã quên rồi ư? Đêm đó ngài gọi ta lên thư phòng nói rất nhiều, ngài nói ngài muốn làm Hoàng đế… Ngài nói ngài muốn liên kết với Nỗ tộc tấn công Đại Tấn. . . . . ." Cố Tu Bình không sợ gì nữa, phụ thân hắn đã muốn hắn chết, sao hắn phải cho phụ thân sống chứ.diễn^đàn%lê*quý#đôn

Tiêu khuynh thành nhìn đến đây, buồn cười nhếch miệng, hai cha con này thật khiến nàng cảm thấy ghê tởm. Một người nhẫn tâm từ bỏ đứa con ruột của mình, một người là con lại nhẫn tâm túm phụ thân xuống nước.

Ha ha, Tiêu Khuynh Thành nàng không phải là nhìn trúng điểm này sao? Sớm biết nhân phẩm Cố Tu Bình như vậy nên mới chọn hắn.

Nguyên đế vừa lòng nhìn kết quả hôm nay, mừng thầm trong bụng nhưng mặt ngoài phải nghiêm túc nên vội ho một tiếng: “Hai người các ngươi không cần tranh cái nữa, về phần Cố ai khanh có mưu phản hay không, trẫm sẽ sai Lưu đại nhân tra rõ rành mạch. Việc hôm nay dừng ở đây đi!” diễn^đàn(lê)quý@đôn

Tuy rằng tất cả căn cứ đều vô cùng chính xác, nhưng cũng không thể định tội hai người ngay lập tức, thứ nhất là rất rõ ràng, thứ hai là rất đột ngột. Chắc chắn sẽ khiến cho trên triều đình lẫn dân chúng bên dưới đều rung chuyển. Cái chính là một bộ phận binh quyền vẫn còn nằm trong tay Đại công tử nhà Thừa tướng.

Cố An chỉ biết dù hắn thằng con bất hiếu nhà hắn có thực sự làm những việc đó, Hoàng Thượng vẫn sẽ không lôi hắn ra xử lý, trong tay con hắn vẫn còn nắm binh quyền cấm vệ quân, cả triều đình và dân chúng đều do con hắn bảo vệ.

Nhưng những lời tiếp theo của Nguyên đế khiến Cố An không biết làm thế nào: “Cố ai khanh, việc này dù sao vẫn có liên hệ tới ngươi, để tránh truyền ra đàm tiếu, mấy ngày tiếp theo ngươi cứ ở trong cung đi, đợi trẫm tra rõ chân tướng rồi ngươi về phủ cũng không muộn. Về phần Cố Tu Bình cả gan làm loạn, dám cấu kết với thân tín của Nỗ vương, đưa vào nhà lao, đợi lệnh trừng phạt. Vốn việc này phải tru di cửu tốc, nhưng mọi việc đều có nguyên nhân, trẫm biết tấm lòng trung quân ái quốc của Cố ái khanh, hơn nữa ái khanh quân pháp bất vị thân, đạo minh chân tướng, cho nên chỉ xử con là Cố Tu Bình!”

Khóe miệng Cố An nhẹ run rẩy, bàn tay dưới trường bào đã nắm chặt, hận ý đang lên, tuy không xử lý hắn, nhưng cũng tương đương với việc nhốt hắn rồi. Bên ngoài có chuyện gì, hắn cũng không thể truyền tin ra, cứ như vậy trong nhà chắc chắn sẽ hỏng.

Tiêu Khuynh Thành đã sớm đoán ra hậu quả này, việc cấu kết chính là một ngòi nổ, tất cả mọi việc đều phải cẩn thận bố cục, lúc này mới đem một nhà Thừa tướng và nữ nhân đó xử lý được.

Kế tiếp, chính là Hạ Hầu Vân. Nếu Nguyên đế biết được hai người cấu kết, chắc chắn sẽ chán nản. Tuyệt đối không để cho Hạ Hầu Vân một đường sống nào, đồng thời ông ta sẽ mượn cơ hội để đoạt binh quyền của Tiêu Thiên Kính.

Nhưng mà………..

Như vậy chắc chắn sẽ liên lụy đến nàng, nếu không dính vào, tất nhiên sẽ mất nhiều hơn được. Tuy có chút đáng tiếc nhưng phản quốc là tội lớn, không thể coi thường.

Sau khi mọi người rời khỏi Ngự Thư phòng, Tiêu Khuynh Thành cũng chuẩn bị rời đi, đột nhiên Nguyên đế giữ nàng lại: “Khuynh Thành, kết quả hôm nay rất hoản mỹ, tiếp theo con nghĩ nên làm gì bây giờ, đem những người liên quan đến Thừa tướng một lưới bắt gọn.”

Thoạt nhìn nàng đã không còn đường lui nữa rồi, nàng chợt cảm thấy có chút hối hận, sao nàng có thể nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy được. Chờ đã…… nàng không thể mất đi cơ hội tốt như vậy được, nàng nhất định sẽ có biện pháp.

Nhìn thấy Tiêu Khuynh Thành xuất thần, Nguyên đế hắng giọng, chậm rãi nói: “Khuynh Thành, con cũng tới tuổi lấy chồng rồi, nếu chuyện này thành công, con muốn ai, trẫm đều đồng ý!”

Tiêu Khuynh Thành đột ngột ngẩng đầu, ông ta đang uy hiếp mình, nếu nàng không đáp ứng, vậy chắc chắn ông ta sẽ tứ hôn. Lòng nàng trầm xuống, cảm thấy buồn bực.


“Phụ hoàng, hiện giờ Thừa tướng không thể ra ngoài, như vậy mọi chuyện bên ngoài đều dễ xử lý. Đại công tử của Thừa tướng Cố Nguyên Long tay cầm binh quyền cấm vệ quân, nếu biết cha hắn gặp nạn, chắc chắn sẽ phát binh, đến lúc đó……. Phải thu phục được tất cả tâm phúc của Thừa tướng. Tìm một đại thần đáng tin cậy, kiểm tra tất cả, đưa cho bọn họ nhìn thấy những chuyện xấu họ từng làm, không sót một cái nào…….. Khuynh Thành cảm thấy chuyện này có thể giao cho chỗ Thái Tử điện hạ để ý. Thứ nhất là có thể giúp Thái Tử thu được lòng dân, thứ hai có thể thử thách Thái Tử, xem thực lực của huynh ấy.” Tiêu Khuynh Thành muốn củng cố địa vị của Hạ Hầu Lưu. Hai vị vương gia ở biên cương đang rục rích rồi, sau đó chắc chắn sẽ còn nhiều động tác khác.

Trước đây Hạ Hầu Lưu vẫn cà lơ phất phơ, nếu không phải có Hoàng Hậu, không có bối cảnh sạch sẽ kia, hắn đã sớm không còn là Thái Tử.

Nguyên đế cười tủm tỉm, đưa mắt nhìn Tiêu Khuynh Thành, ánh mắt quái dị hỏi: “Khuynh Thành, con nói trẫm nghe, Lưu nhi có thích hợp làm quân vương không?” Hắn ghét nhất là bị bên ngoài xen vào chính sự.

Tiêu Khuynh Thành biết Nguyên đế muốn nghe cái gì, mỉm cười nói: “Thái Tử là do phụ hoàng lập, phụ hoàng vì coi trọng sở trường của Lưu ca ca nên mới chọn huynh ấy làm Thái Tử, như vậy chắc chắn Lưu ca ca có điểm hơn người.”

Lúc cần thông minh nhất định phải thông minh, lúc không cần thông minh thì tuyệt đối không thể thông minh. Nhưng nàng vẫn lo nếu đáp ứng Hoàng Thượng và Hoàng Hậu xử lý việc Thừa tướng này sẽ mất cơ hội loại bỏ Đại công chúa, đồng thời nàng không còn đường lui nữa.

Có trách thì trách lúc trước, nàng nóng lòng mở rộng vây cánh, để lộ tài năng.

Nguyên đế vừa lòng gật đầu: “Ừ, Khuynh Thành đúng là Khuynh Thành. Trẫm hiểu ý của con, chuyện này giao cho Lưu nhi xử lý, trẫm tin nó sẽ không làm trẫm thất vọng. Con có thể giúp nó một chút, trước giờ nó vẫn chơi bời lêu lổng, hiểu biết về mấy chuyện trong triều đình rất ít. Còn việc hôm nay, cùng với buổi trò truyện này, tuyệt đối phải giữ bí mật. Không được để lộ tí gió nào……..”
“Dạ thưa phụ hoàng.”

“Con lui xuống đi.”

“Dạ……..”

Tiêu Khuynh Thành ra khỏi Ngự Thư phòng, thái giám bên người Nguyên đế liên được phải đến cung Thái Tử, chắc chắn là vì chuyện kia. Nàng nghĩ đã lâu không gặp Ngữ Luân, liền ở lại trong cung.

Quả nhiên chỉ qua ba ly trà, Hạ Hầu Lưu đã trở lại, vẻ mặt nặng nề, lúc nhìn Tiêu Khuynh Thành, hắn nhíu mày mắng: “Khuynh Thành, sao nàng lại nói vậy trước mặt phụ hoàng.”

Tiêu Khuynh Thành biết hắn đang nói đến chuyện gì: “Nói gì thì ngươi cũng là Thái Tử, chẳng lẽ chỉ muốn làm Thái Tử hư danh thôi sao. Cứ tiếp tục như vậy, Hoàng Hậu có thể bảo vệ ngươi bao lâu. Chuyện lần trước còn phát sinh tiếp thì sao……..”

Ngữ Luân mờ mịt nhìn hai người, hoàng toàn không chen lọt nổi đề tài này, không hiểu hai người đang nói gì. Nàng đành tự giác rời đi, sang trù phòng chuẩn bị bữa tối, mời Tiêu Khuynh Thành ở lại dùng.

Hạ Hầu Lưu buồn bực đặt ly trà xuống: “Nàng biết là ta không thích dính vào mấy chuyện này. Cái chức Thái Tử này ta cũng đâu có muốn, nếu nàng thay mẫu hậu ta làm thuyết khách, vậy thì đi đi.”

Tiêu Khuynh Thành thất vọng nhìn Hạ Hầu Lưu, ngồi đối diện với hắn, thấm thía nói: “Thân ở hoàng gia, có nhiều cái bất đắc dĩ. Có nhiều chuyện không thể tự mình chọn lựa được. Ngươi có thể thản nhiên không nhận ư? Thay Hoàng Thượng nhổ cái u ác tính lớn kia đi……”

“Tiêu Khuynh Thành……”

“Lưu…….”

“………”

Giữa hai người trầm mặc một cách quỷ dị.

Tiêu Khuynh Thành thở dài một hơi, nhìn Hạ Hầu Lưu, bình tĩnh nói: “Nếu ngươi không làm chuyện này, vẫn có người làm thay. Hai vị Vương gia ở biên cương đang rục rịch rồi.”

Chua sót trong lòng Hạ Hầu Lưu, Tiêu Khuynh Thành không thể nào hiểu được. Suy tư một lúc lâu, hắn nắm lấy tay Tiêu Khuynh Thành, thong thả viết xuống vài chữ trong tay nàng. Hai mắt Tiêu Khuynh Thành trợn tròn……..

Không thể tin được nín thở, ngơ ngác nhìn Hạ Hầu Lưu.

“Điều này sao có thể?”

“Nàng cảm thấy không có khả năng ư, nhưng nó là sự thật, đó là lý do mà mẫu hậu vẫn để ta ngồi trên ghế Thái Tử, ha ha…..” Trên mặt Hạ Hầu Lưu mang theo nét trào phúng, nhưng nhiều hơn là sự đau thương.

Đến hôm nay Tiêu Khuynh Thành mới hoàn toàn phát hiện, vì sao mà hắn chán ghét cái chức Thái Tử đến thế, vì sao mà quan hệ với Hoàng Hậu lại kém đến vậy. Trong nhất thời nàng không biết nên làm sao nữa?

Nhìn bộ dạng ngơ ngác của nàng, Hạ Hầu Lưu nở nụ cười: “Khuynh Thành, chuyện này ta sẽ không nhúng tay vào. Một ngày nào đó ta sẽ rời khỏi hoàng cung nhưng không phải bây giờ.”

“Đừng…. bí mật này đâu có ai biết đến. Lưu, đừng ngớ ngẩn nữa, được không? Như thế sẽ hại chết bao nhiêu người, ngươi đã bao giờ nghĩ đến vấn đề này chưa!” Tiêu Khuynh Thành hoảng sợ nhìn hắn.

Hốc mắt Hạ Hầu Lưu ửng đỏ nhìn Tiêu Khuynh Thành: “Ta không có sự lựa chọn nào khác.”

“Lưu…… vì sao phải chạy theo lao, đừng nói bản thân ngươi, còn Ngữ Luân, ngươi đã từng nghĩ đến nàng chưa? Nàng là công chúa kiêu ngạo, lại vì ngươi mà làm nhiều như thế?”

Tiêu Khuynh Thành hoảng loạn, trực giác nói cho nàng biết, hắn sẽ không làm Hoàng Đế, Hoàng Đế chân chính là người kia!”

Đây là trực giác.

Theo lý thì không có khả năng, bởi hắn là người tàn phế.

Nếu trực giác của nàng chưa bao giờ sai.

Lòng Hạ Hầu Lưu rối như tơ vò, nhìn Tiêu Khuynh Thành đang chìm sâu vào suy nghĩ, lại nhìn đóa hoa sơn chi ngoài cửa sổ, một mảnh tuyết trắng, thật xinh đẹp, hương thơm quyện vào mũi. Lần này Tiêu Khuynh Thành hồ đồ, hắn có thể trơ mắt nhìn nàng tiếp tục như vậy sao?

“Được, ta đồng ý sẽ để ý chuyện này.”

“Lưu, Khuynh Thành cũng đồng ý với ngươi, đời này ta sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Lúc nàng nghèo túng nhất, chính hắn đã bảo vệ nàng, nên đời này, nàng nhớ kĩ ân tình của hắn.

Hạ Hầu Lưu nhìn Tiêu Khuynh Thành rồi cười rộ lên: “Một nam tử hán như ta mà để nữ nhân như nàng bảo vệ thật quá dọa người rồi! Ngữ Luân đã chuẩn bị bữa tối, nàng ở lại dùng bữa đi.”

Thoạt nhìn gần đây quan hệ giữa Hạ Hầu Lưu và Ngữ Luân đã tốt dần lên, chắc là do trận đòn kia giúp đỡ, không ngờ Nguyên đế lại vô tình làm ra chuyện tốt như vậy. Chợt nhớ nàng còn chuyện cần xử lý, không thể ở lại được, cũng để lại không gian riêng cho hai ngời kia.

………… Phân cách tuyến…………

Trở lại Tiêu phủ, vừa vặn đến giờ ăn tối, Tiêu Khuynh Thành rất ít khi dùng bữa ở trong phủ, về cơ bản thì sẽ dùng bữa ở Minh Nguyệt lâu với Dạ Sát, tại gần đây nàng có việc nên Dạ Sát cũng không đến Minh Nguyệt lâu.

Đi tới phòng khách, Lâm ma ma ở trù phòng nhìn thấy Tiêu Khuynh Thành thì cung kính hành lễ: “Quận chúa, có phải hôm nay dùng bữa ở phòng khách không?”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chính phi của độc vương - chương 97 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chính phi của độc vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chính phi của độc vương - chương 97. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.205680131912 sec