Chính phi của độc vươngChính phi của độc vương - chương 64

Chương 64Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 63: Đại hôn Hạ Hầu Lưu
Editor: thuyvu115257
Hạ Hầu Lưu hờ hững quay người đi, không nói một câu.

Ngữ Luân nhìn theo bóng lưng của hắn, tay gắt gao nắm chặt khăn lụa, trong mắt là sự cố chấp và kiên định. (diễn*đàn.lê@quý.đôn) Mặc kệ thế nào? Nếu nàng đã xem trọng, thì tuyệt đối phải chiếm cho bằng được, nàng nhất định sẽ có được hắn.

... ...... ...... ...... ......Phân cách tuyến.... ...... ...... ...... ...... ....

Chuyện hôn nhân giữa Hạ Hầu Lưu và Công chúa Ngữ Luân được truyền khắp cả kinh đô, một mảnh thổn thức, hoàn toàn chẳng nghĩ tới Thái tử điện hạ sẽ đột ngột cưới Công chúa nước láng giềng, mà không phải là Vinh quận chúa, thật sự vô cùng kỳ quái.

Nhưng mà ở một góc đường khác lại có một phiên bản mới, nghe đồn Vinh quận chúa vứt bỏ Thái tử điện hạ, chọn Thái tử nước láng giềng. (diễ[email protected]đàn.l#ê.quý*đôn) Chỉ vì Thái tử điện hạ nước láng giềng, tay cầm trọng binh (lực lượng quân đội hùng hậu), đẹp đẽ như thiên thần.

Vì thế, thanh danh Tiêu Khuynh Thành lại bị đeo lên hai chữ "Hoa tâm."

Nguyên đế muốn rèn sắt khi còn nóng, sợ việc này gây sức ép khiến cho nhi tử làm ra chuyện không nên làm, nên lập tức cho hai người thành hôn, không dám chậm trễ dù chỉ một phút. Dạ Vô Minh cũng cực kì tán thành.

Ngày 15 tháng 6, vừa là ngày tốt của Hoàng gia, vừa là ngày đại hỉ Thái tử điện hạ đương triều lập Thái Tử Phi.

Hoàng cung.

Ngữ Luân lẳng lặng ngồi trước gương đồng, tay thon dài khẽ vuốt những sợi tóc mai, nụ cười trên môi mang theo mùa xuân điểm thêm một chút ngượng ngùng. Ma ma bên cạnh vừa cẩn thận búi tóc cho nàng, vừa cười nói: "Công chúa thật đẹp."

"Vậy sao?"

"Đương nhiên, lão nô ở trong cung chải đầu cho Công chúa, Hoàng hậu, phi tần lâu như vậy, tuyệt đối sẽ không nói lung tung. Đây là ngày đẹp nhất của nữ tử, cho nên lão nô sẽ dùng một đời tâm huyết làm cho Công chúa một kiểu tóc đẹp tuyệt thế." Ma ma nói chuyện chính là Thượng nghi cục, bà đã là một lão cung nhân, chuyên thực hiện công việc búi tóc.

Hơn nữa phải là phi tầng Tam phẩm trở lên mới có tư cách được bà búi tóc, cho nên đôi tay của bà cực kì khéo léo.

Ngữ Luân cũng không phải là người đối xử tệ với người hầu cho nên liền lấy ra một chiếc vòng ngọc từ trong hộp nữ trang, "Đây là phần thưởng của Bổn công chúa cho ngươi, nhận lấy đi. Kiểu tóc này nhất định phải động lòng người đó, biết không?"

"Cái này... Công chúa, cho dù người không cho vòng ngọc, lão nô vẫn sẽ dùng hết tâm đề làm. Lão nô vạn lần không thể nhận đồ của người..." Ma ma sợ hãi nhìn vòng tay cực kì trân quý kia, liên tục lắc đầu từ chối.

Ngữ Luân bỗng nhiên đứng dậy, cứng rắn nhét chiếc vòng vào trong tay của bà, "Người Đại Tấn các ngươi thật là kỳ lạ, luôn khách sáo như vậy, chủ tử ban thưởng đồ vật, cũng dám từ chối."

"Đa tạ Công chúa ban ân."

Bà chỉ có thể đành thu hồi vòng ngọc, trong mắt tràn đầy sự bất đắc dĩ.

Giờ lành đã đến, ma ma lập tức cầm khăn voan đỏ phủ lên, lúc chuẩn bị dìu công chúa lên kiệu, bà đột nhiên tóm cổ tay Công chúa: "Công chúa, đợi đã, chỗ này thiếu mất một hạt châu, lão nô đi đổi một cái khác cho người."

"Không sao, sẽ không có người nhìn kỹ. Không nên lãng phí thời gian nữa." Nói xong, Ngữ Luân lập tức bước đi.

Ma ma đứng nguyên tại chỗ, trong mắt chứa đựng sự thương xót, tiểu thái giám bên cạnh nhíu mày đi lên phía trước, "Ma ma, chúng ta làm nô tài cũng không dễ dàng, không nên suy nghĩ nhiều, nếu chủ tử đã phân phó, vậy thì làm theo thôi."

"Ừ. Ta biết rồi." Ma ma chỉ có thể đau thương xoay người rời khỏi.

Kiệu liễn trải qua trùng trùng điệp điệp thủ tục, rốt cục cũng tới cung Thái tử, Hạ Hầu Lưu mặc một bộ áo bào đỏ xinh đẹp yên lặng dựng dưới mái hiên, hắn đi đến bên kiệu tay khẽ dùng lực đón nhận bàn tay nhỏ bé của Ngữ Luân...

Ngữ Luân hơi đau, thân thể thoáng co rúm lại, nhỏ giọng nói: "Lưu, chàng cầm tay ta đau quá."

Hạ Hầu Lưu giống như không nghe thấy, lập tức đi lên phía trước. Ngay tại lúc chân trước sắp bước vào cánh cửa, đột nhiên khăn voan đỏ của nàng rơi xuống. Tiêu Khuynh Thành phát hiện búi tóc của nàng lung lay sắp đổ, lập tức bước xa tiến lên, đỡ lấy thân thể Ngữ Luân, "Thái tử điện hạ, khăn phủ đầu của Thái Tử Phi bị mất, nhặt lên rồi nói sau."
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chính phi của độc vương - chương 64 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chính phi của độc vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chính phi của độc vương - chương 64. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.243386983871 sec