Chính phi của độc vươngChính phi của độc vương - chương 60

Chương 60Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 59: Ta đồng ý với ngươi
Editor : thuyvu115257
Phía trước Quảng Hiền Các dựng một đài cao bằng loại gỗ tốt nhất. Đối diện với đài cao là chỗ ngồi của Hoàng đế. Tiếp đó là chỗ ngồi của Hoàng hậu, Quý phi, Hoàng tử, Công chúa. Các phi tần ngồi ở hàng thứ hai, còn hoàng thân quốc thích được sắp xếp ngồi tại hàng thứ ba.

Hôm nay không chỉ là cung yến, mà còn là đại yến chào đón Thái tử điện hạ Đại Dực quốc và Ngữ Luân Công chúa, bọn họ được sắp xếp ngồi ở phía bên phải của Hoàng thượng. Tiêu Khuynh Thành được an bài ngồi bên cạnh Ngữ Luân Công chúa, dẫn đến không ít người ghen ghét.

Ngữ Luân công chúa biết chuyện Tiêu Khuynh Thành giúp đỡ nàng ta, cho nên bớt đi vài phần địch ý với nàng, hơn nữa nàng ta vẫn chưa biết Dạ Vô Minh vì nàng mà ngăn cản một mũi tên, nếu biết được, đoán chừng đã sinh ra cừu hận rồi.

Gương mặt Hạ Hầu Lưu đầy vẻ u sầu ngồi ở bên cạnh Hoàng hậu, "Con thấy rõ chưa? Tiêu Khuynh Thành đã hoàn toàn quên mất con, vì một nữ tử bạc tình bạc nghĩa như vậy, đáng sao?"

Hắn không lên tiếng, mà người trả lời là Đức Lâm, "Hừ, mẫu hậu nói rất đúng. Ca ca huynh thật sự không nên đặt tâm lên người của nàng ta, nàng ta vừa gặp Thái tử nước láng giềng quyền thế cao, liền lập tức nhảy vào, huynh nhìn bộ dáng lẳng lơ của nàng ta xem! Thật là đáng ghét mà."

Hạ Hầu Lưu làm sao có thể không biết nàng đang suy nghĩ gì, khóe miệng hiện lên ý cười chua sót, sau đó cầm ly rượu một hơi uống hết, Đức Lâm không nhịn được, cướp lấy ly rượu, "Ca ca, huynh là Thái tử điện hạ của Đại Tấn, là một người có địa vị cao quý, vì một nữ nhân như thế, quả thực là mất hết thể diện mà!"

"Đức Lâm, chuyện của huynh không cần muội lo." Lời nói Tiêu Khuynh Thành vẫn còn quanh quẩn ở bên tai, giọng nói nhu hòa, mang theo bình tĩnh và lạnh nhạt: "Tim Khuynh Thành đã có chủ, điện hạ không cần đợi Khuynh Thành nữa. Ngữ Luân Công chúa mới là lựa chọn tốt nhất của người, để cho thỏa đáng, sau này chúng ta có lẽ không nên gặp mặt thì hơn, ta không muốn Dạ Vô Minh hiểu lầm."

Lời nói của nàng như một lưỡi dao sắt bén tàn nhẫn cắm sâu vào tim hắn, trước đây hắn chẳng qua là có chút hứng thú với nàng, nhưng không ngờ, mỗi ngày gặp nhau, chung đụng với nhau, lại có thể nảy sinh tình cảm mãnh liệt như vậy.

Hai con ngươi chậm rãi buông xuống, nguội lạnh nhìn Dạ Vô Minh ngồi chung một chỗ với Tiêu Khuynh Thành, nàng che mặt cười nhẹ, như một nụ hoa mùa xuân sắp nở, mang theo ngượng ngùng, lại thêm sắc mặt đỏ ửng nhàn nhạt.

Hạ Hầu Ý ngồi ở phía sau nhìn nhất cử nhất động của Tiêu Khuynh Thành, môi mỏng ôn nhuận chỉ giương nhẹ, A Thiết bên cạnh hắn giống như một hòa thượng không hiểu chuyện gì, "Nàng không khỏi..."

"A Thiết, chuyện của chủ tử hạ nhân không được phép phê bình. Bầu không khí ở đây ngột ngạt quá, ngươi dẫn ta ra ngoài một chút đi." Hạ Hầu Ý không thích loại trường hợp này, cho nên mỗi lần qua ba tuần rượu, hắn đều đi đến ngự hoa viên tìm kiếm sự khuây khỏa.

A Thiết chỉ có thể gật đầu nghe theo, phụ giúp Hạ Hầu Ý rời tiệc.

Tiêu Khuynh Thành uống một tí rượu nhạt (lạt), đôi má ửng đỏ, bắt lấy tay Ngữ Luân, "Công chúa chúng ta đi đến tiểu các hít thở không khí thôi, ở đây thật ngột ngạt."

Ngữ Luân do dự nhìn Tiêu Khuynh Thành, thoáng suy tư, sau đó đi theo nàng.

Hạ Hầu Lưu thấy Tiêu Khuynh Thành rời tiệc liền lập tức vội vàng đi theo, mắt thấy rõ ràng hai người đã tiến vào tiểu các, nhưng lúc hắn xông vào, lại chỉ gặp Ngữ Luân Công chúa, hơn nữa nàng vừa vặn đang đổi lại cung trang.

Ngữ Luân bao bọc thân thể, "Hạ Hầu Lưu... Ngươi..."

Hạ Hầu Lưu không lên tiếng, liền chuẩn bị quay người rời khỏi, đột nhiên phát hiện cửa đã bị người khóa trái. Lông mày hắn nhíu chặt, chán ghét chuyển mắt nhìn Ngữ Luân, "Ngươi nghĩ như vậy thì bổn điện hạ sẽ cưới ngươi làm phi tử sao?"

Tính cách Ngữ Luân cực kỳ thẳng thắng, không giống những người thích quanh co lòng vòng, lúc đầu nàng không hề nghĩ sẽ đồng ý hòa thân, nhưng mà sau khi nhìn thấy Hạ Hầu Lưu, nàng động tâm, làm việc nghĩa không được chùn bước đáp ứng, "Đúng! Ta muốn làm phi tử của ngươi, ta thích ngươi, đây sự thật không sai, thế nhưng đó không phải là cái cớ để ngươi lấy ra sỉ nhục ta."
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chính phi của độc vương - chương 60 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chính phi của độc vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chính phi của độc vương - chương 60. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.200589895248 sec