Chính phi của độc vươngChính phi của độc vương - chương 102

Chương 102Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 99: Đại kết cục

Ban đêm, dưới ánh nến, Tiêu Khuynh Thành yên lặng đứng trước cửa sổ, nửa đêm Tiểu Dực thức dậy, nhìn thấy nàng suy tư như vậy, liền đi tới phủ thêm áo khoác cho nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ lo lắng chuyện trong cung ư?”

Tiêu Khuynh Thành vỗ tay hắn: “Trẻ con, không cần lo nhiều chuyện thế, đi ngủ đi.”

Tiểu Dực nao nao, nhìn Tiêu Khuynh Thành: “Tỷ tỷ, Tiêu Mạc Dực không phải là trẻ con, đệ là người lớn rồi, có thể bảo vệ tỷ tỷ, tỷ không thể dùng ánh mắt như vậy mà nhìn đệ được.”

“Rồi rồi, người lớn của tỷ tỷ, đệ đi nghỉ ngơi đi. Nghỉ đủ mới có tinh thần bảo vệ tỷ đúng không?” Tiêu Khuynh Thành chọc chọc trán cậu, trong mắt tràn đầy yêu thương.

Tiểu Dực suy nghĩ sâu xa trong chốc lát, lúc này mới miễn cưỡng trở lại giường đi ngủ. Nhưng cậu vừa đặt lưng xuống giường, bên đại viện đã truyền tin tức tới, nói Đại Công chúa đã chết. Nhưng đại thiếu tướng quân và thiếu tướng quân còn chưa biết tin, đành phải tìm đến chỗ Quang Vinh Quận chúa tôn quý này.

Tiêu Khuynh Thành không ngạc nhiên lắm, bình tĩnh bước vào đại viện, Cẩm Nương nhìn nàng, trong hai mắt nồng đậm hận ý: “Tiêu Khuynh Thành, ngươi sẽ không được chết tử tế. Dù ta có hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho ngươi, chắc chắn sẽ không để ngươi sống yên bình!”

Vừa dứt lời, Tiêu Khuynh Thành còn chưa đáp lại, bà ta đã đập đầu vào cột đá, đi theo Hạ Hầu Vân. Quả nhiên là một lão nô trung thành, dù có chết vẫn trung thành với Hạ Hầu Vân như vậy.

Sườn phu nhân Mộ Dung Ngưng nấp sau lưng Tiêu Khuynh Thành nhìn thấy cảnh này, che mặt thấp giọng nói: “Lão nô này thật là khó hiểu, sao lại nói là Quang Vinh Quận chúa làm hại Đại Công chúa, thế không phải là nói xấu sao?”

Tiêu Khuynh Thành nghe thấy Mộ Dung Ngưng nói vậy, đột nhiên xoay người, nhìn bà ta, sau đó mỉm cười: “Thứ mẫu, người thấy thật thấu triệt, so với Khuynh Thành còn thấu triệt hơn vài phần. Nếu tra ra được cái chết của mẹ cả có quan hệ với Khuynh Thành, lúc ấy thứ mẫu nhớ nói cho Khuynh Thành vài lời.”

Mộ Dung Ngưng làm sao sánh bằng Hạ Hầu Vân được, so ra còn yếu hơn rất nhiều. Dù sao cũng lớn lên từ gia đình khá giả, đâu phải đèn cạn dầu, ẩn dấu nhiều năm như vậy, tuyệt đối không phải thứ mà người bình thường làm được. Không thể coi thường…….

“Tất nhiên rồi, Quận chúa làm việc quang minh lỗi lạc, mọi người đều biết cả, thứ mẫu sẽ nói chuyện thay con, mọi người ở đây đều sẽ nói thay con.” Mộ Dung Ngưng có chút thông minh, biết đem chuyện này cột vào nhiều người, dù tương lai có xảy ra chuyện, vẫn không thể chỉ tóm mỗi mình nàng ta.

Tiêu Khuynh Thành chỉ cười không nói, phân phó với lão ma ma trong phủ: “Mau dọn dẹp di thể của Cẩn ma ma đi, nhớ làm cả lễ táng. Tốt xấu gì cũng là một nô tài trung thành.

Dứt lời, nàng bước vào nội đường, mùi thuốc đông y ùa ra, lòng nàng căng thẳng. Nằm trên giường, là Hạ Hầu Vân đã chết, biểu tình dữ tợn không chút an bình.

Nàng cười lạnh như băng, có năng lực thì thế nào, có thể đứng lên bóp chết Tiêu Khuynh Thành nàng không? Tất cả đều là trừng phạt đúng tội thôi, nếu không phải bà vô tình, sao ta lại xuống tay.

Tiêu Khuynh Thành sai người hầu chuẩn bị một chút, bên ngoài có tiếng bước chân hỗn độn, đưa mắt nhìn, Tiêu Thiên Kính, Tiêu Mạc Hàn đều vội vã trở về. Lòng nàng không khỏi thấp thỏm, mọi việc thành công, hay là thất bại?

Vốn nàng muốn xử lý mọi chuyện xong xuôi trước khi hai người này về, nhưng nàng đã tính sai.

Tiêu Mạc Hàn bước tới trước mặt Hạ Hầu Vân, ôm thân thể bà ta, gầm nhẹ một tiếng: “Mẫu thân, đừng đi mà……… đừng tàn nhẫn vứt bỏ Mạc Hàn như vậy, mẫu thân……..”

Trên mặt Tiêu Thiên Kính mang theo nét bi thương, nhưng không sâu, người ngoài có thể nhìn ra được. Đối với ông ta, Hạ Hầu Vân chỉ là một quân cờ, là quân cờ để ông ta thâu tóm quyền lực. Hạ Hầu Vân dần dần thất thế, không còn hữu dụng như trước nữa, cho dù thấy cái chết của bà ta không bình thường, cũng không làm to lên.

Tiêu Mạc Hàn bắt mạch cho Hạ Hầu Vân, khóe mắt ửng đỏ, nhìn Tiêu Thiên Kính nói: “Phụ thân, cái chết của mẫu thân có điều kỳ lạ, trong cơ thể người có độc, không phải cái chết bình thường. Phụ thân, chuyện này phải báo cho Thánh Thượng tra cho rõ.”

Tiêu Thiên Kính vỗ vỗ Tiêu Mạc Hàn, tự mình bắt mạch cho Hạ Hâu Vân, sau đó trầm giọng nói: “Đây không phải là độc, năm đó mẫu thân con vì luyện Dĩ âm ngự thú nên trộm ăn một loại dược vật tên là Thiên Tán, nhưng không ngờ nó là độc dược mãn tính, từng chút một ăn mòn cơ thể bà ấy, mà Dĩ âm ngự thú vẫn chưa học thành công.”

Dĩ âm ngự thú, lại nghe thấy bốn chữ ấy, nàng tựa hồ hiểu được một chút. Hạ Hầu Vân không chỉ vì Tiêu Thiên Kính mới xuống tay với mẹ nàng, hẳn là còn vì Ngự thú phổ kia nữa.

Vốn thứ kia ở Đại Tấn là vật hi hữu, Hạ Hầu Vân khát vọng quyền thế đến vậy, sao không nghĩ đến nó chứ?

Tiêu Mạc Hàn nghi ngờ nhìn Tiêu Thiên Kính, rồi lại nhìn xung quanh, không thấy Cẩm Nương, kích động túm lấy cổ áo một hạ nhân hỏi: “Cẩm ma ma đâu? Bà ta đi đâu rồi? Mau gọi bà ta tới đây?”

Mộ Dung Ngưng tiếc hận mở miệng: “Thiếu tướng quân, đừng tìm nữa. Công chúa chân trước vừa mới đi, Cẩm ma ma chân sau đã đi theo rồi. Đập đầu vào cột đá trong viện, mọi người đều tận mắt nhìn thấy.”

Sắc mặt Tiêu Mạc Hàn trầm xuống, nhiều chuyện xảy ra cùng lúc như vậy, sẽ không còn là trùng hợp. Bàn tay siết chặt, lạnh mặt liếc qua Tiêu Khuynh Thành vẫn không nói gì nãy giờ, chưa mở miệng, Tiêu Thiên Kính đã nói: “Mạc Hàn, không cần dùng cái ánh mắt nghi ngờ này nhìn muội muội con. Hiện giờ nó quyền thế địa vị đều có, sẽ hẹp hòi đi đối phó với mẫu thân con sao? Hơn nữa nó luôn miệng mẹ cả, thân thiết còn không kịp ấy chứ.”

“Phụ thân, Mạc Hàn có nói cái chết của mẫu thân liên quan đến muội muội sao?” Chính mắt hắn chứng kiến thủ đoạn của Tiêu Khuynh Thành, tuyệt đối không tin được là chuyện này không có liên quan đến nàng ta.

Tiêu Khuynh Thành ngẩng đầu, thở phào một hơi: “Ca ca hiểu lầm muội cũng là chuyện bình thường thôi. Vì cái chết của mẫu thân Khuynh Thành có liên quan đến mẹ cả, nên ca ca mới hiểu lầm vậy.”

Giọng nói của nàng rất nhỏ, cơ hồ chỉ có mình Tiêu Mạc Hàn nghe được, hắn không thể tin trợn tròn mắt, lùi về sau mấy bước, cảnh giác trừng mắt với nàng, nhưng ngại người ở đây quá nhiều nên không lên tiếng.

Hắn không phải không rõ mẫu thân mình là dạng người gì, trên tay dính bao nhiêu máu tươi, đây cũng là lý do Hạ Hầu Vân không bao giờ thân mật với hắn. Lúc nào cũng chỉ là tình mẹ con lạnh nhạt, mãi đến hôm nay hoàn toàn chia lìa, trên mặt hắn mới có nhiều biểu tình hơn.

Tiêu Thiên Kính để cho tất cả gia quyến quay về nghỉ ngơi, chỉ còn lại hai người Tiêu Khuynh Thành và Tiêu Mạc Hàn, lạnh lùng nói: “Chuyện này dừng ở đây, Khuynh Thành sửa sang lại một chút, ngày mai đem việc này tấu lên Hoàng Thượng, hơn nữa Hoàng Thượng đã ra lệnh cho con mang Minh Nhi tiến cung. Mạc Hàn, con chuẩn bị một chút đi, an táng mẫu thân con cho tốt. Sau đó con đi theo ta, ta có lời muốn nói.”

“Dạ! Thưa phụ thân.” Hai người đồng thanh đáp.

Lúc Khuynh Thành rời đi, bĩnh tĩnh lướt qua Tiêu Mạc Hàn, nói một câu: “Ân oán của lớp người trước, đừng liên lụy đến đám chúng ta. Chuyện bà ta làm sai, nhất định phải chịu trách nhiệm, đây là nguyên tắc của ta……..”

Tiêu Mạc Hàn không lên tiếng, chỉ kinh ngạc nhìn Hạ Hầu Vân nằm trên giường, rồi đi vào thư phòng.

Tiêu Thiên Kính thấy Tiêu Mạc Hàn tiến vào liền đưa cho hắn một thứ: “Cái này hôm nay Hoàng Thượng đưa cho phụ thân, con nhìn một chút đi.”

Tiêu Mạc Hàn mở quyển sổ con, lúc nhìn thấy nội dung trên cuốn sổ, hắn mở to mắt, không thể tin được lùi về phía sau: “Không có khả năng! Mẫu thân tuyệt đối sẽ không làm như thế, phụ thân, người có tin không?”

“Tin không? Ngươi cho là phụ thân không biết sao? Nếu không phải Tiêu Khuynh Thành ra tay xử lý trước, hôm nay gặp họa chính là chúng ta.” Tiêu Thiên Kính nghiêm khắc nói.

Tiêu Mạc Hàn ngồi sụp xuống đất: “Mẫu thân con rất có dã tâm, năm đó người xuống tay với mẫu thân Khuynh Thành, phụ thân lại không làm gì được. Hôm nay mẫu thân chết dưới tay Khuynh Thành, đó cũng là chuyện bình thường. Tiêu Khuynh Thành ra mặt giải quyết, sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta. Nếu Tiêu Khuynh Thành có một chút vô tình, chắc chắn nó sẽ khiến thanh danh của mẫu thân con, thậm chí là cả Tiêu gia sẽ tan thành mây khói.”

“A…… Tại sao……. Tại sao lại như thế.” Tiêu Mạc Hàn đau đớn dựa vào tường, không thể nói rõ được nỗi chua xót trong lòng. Vốn không thân thiết với mẫu thân, không ngờ trên tay người lại dính nhiều máu tươi đến thế, ngay cả ý tưởng khủng khiếp như vậy cũng có.

“Mọi chuyện đều đã qua, con vẫn là Thiếu tướng quân, phụ thân vẫn là Đại tướng quân, Tiêu phủ chúng ta vẫn tồn tại, như vậy có thể coi như chưa phát sinh chuyện gì, không được đối nghịch cùng Tiêu Khuynh Thành, hiểu chưa?” Lúc Tiêu Thiên Kính nhận được quyển sổ con kia, cũng toát mồ hôi lạnh đầm đìa, lập tức giao ra tất cả binh quyền.

Biết được chân tướng, lại kinh ngạc đến thế.

Gốc đại thụ Thừa tướng còn bị Tiêu Khuynh Thành bạt rễ, hơn nữa còn kéo cả hai phụ tử bọn họ vào, đây không thể nghi ngờ là giết gà dọa khỉ, để cho bọn họ biết, ngỗ nghịch với Hoàng đế, chỉ có một hậu quả, tịch thu gia sản giết kẻ phạm tội.

Đêm đó rung chuyển dữ dội, kinh tâm động phách.

Đại công tử Thừa tướng thu được tin tức giả Nguyên đế phát ra, tiến hành bức vua thoái vị, vừa xuất binh, lập tức bị phán tội danh trộm cướp. Gây họa cả nhà, hơn nữa lại có khẩu cung của Cố Tu Bình, còn có khẩu cung của tiểu binh Nỗ vương, đủ để chặt gãy gốc đại thụ Thừa tướng này.

Môn sinh, tâm phúc của Thừa tướng trong một đêm đều bị bãi miễn, sau đó chết một cách bí ẩn. Một nhà Thừa tướng gặp chuyện không may, không có ai đến viện trợ, dù là người có tâm, cũng sẽ lui bước.

Bởi vì sát thủ Thất Phiến Môn xuất động, tất cả mọi người đều dừng lại.

Tối hôm trước là một hồi gió tanh mưa máu, hôm nay kinh thành vẫn phồn hoa như mọi ngày. Tiêu Khuynh Thành lẳng lặng ngồi trong xe ngựa, nhìn cảnh tượng náo nhiệt ngoài đường cái, trong lòng không rõ tư vị gì.

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chính phi của độc vương - chương 102 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chính phi của độc vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chính phi của độc vương - chương 102. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219096899033 sec