Chính phi của độc vươngChính phi của độc vương - chương 10

Chương 10Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9: Mời lên chính đường Tiêu gia
Editor : thuyvu115257

Hạ Hầu Lưu nhận lấy viên Dạ Minh Châu, hắn nhận ra, đó là vật mà đương kim Thánh Thượng đã ban thưởng cho Tiêu Thiên Kính cách nay 35 năm. Xem ra hắn là một đứa con có hiếu, lại có thể đặt vật trân quý như vậy vào nơi này.

Tiêu Khuynh Thành quả thực là một người đào mồ trộm khiến cho người ta phải rùng mình, một mạch vét sạch toàn bộ châu báu ở bên trong mộ phần tổ tiên của Tiêu gia, kéo lấy một bao lớn suốt đêm trở về Tiêu gia.

Hạ Hầu Lưu xấu hổ toát mồ hôi hột, Bảo Mã Hãn Huyết của hắn trân quý như vậy lại bị một bao lớn châu báu ép tới mức không muốn cất bước đi. Tiêu Khuynh Thành nhảy từ trên ngựa xuống, vỗ vỗ đầu ngựa, "Ngươi quả thật là không biết suy nghĩ rồi, đi lâu như vậy mới trở về."

"Thành nhi, chẳng lẽ ngươi không phát hiện trọng lượng châu báu này của ngươi... Khoa trương..." Hạ Hầu Lưu càng cảm thấy nữ tử này cực kỳ có ý tứ, ha ha... Thật thú vị.

Miệng Tiêu Khuynh Thành rầm rì, "Chính xác thì chỉ hơi nặng thôi, sắc trời không còn sớm. Ngươi cứ đợi ngày mai xem trò hay đi, lần này Tiêu gia sóng to gió lớn rồi. Ha ha..." Nàng vừa nghĩ tới sắc mặt Tiêu Thiên Kính sẽ trắng bệch vì tức giận, liền nhịn không được vui vẻ tột cùng.

Hạ Hầu Lưu lắc đầu cười nhạt.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Ngày vừa mới bắt đầu gần sáng, già trẻ Tiêu gia một mảnh hỗn loạn. Ngay cả thượng triều, Tiêu Thiên Kính cũng không đi, lập tức chạy đến Dữ thành, nhìn thấy mộ phần tổ tiên nhà mình bị người cướp sạch không còn thứ gì, tức giận đến mức giơ kiếm chém ngã bạch thụ bên cạnh.

Nhưng Tiêu Khuynh Thành lại lười biếng hưởng thụ lấy ánh mặt trời của ngày xuân, một mặt A Doanh hầu hạ nàng ăn hoa quả đầu xuân, một mặt hiếu kỳ hỏi: "Tiểu thư, người có chuyện gì vui vẻ sao? Hôm nay, xem ra tâm tình đặc biệt tốt."

"Thật không? Coi như không tồi. Chẳng qua ngươi hãy chuẩn bị một chút, có lẽ đợi lát nữa sẽ có khách đến cửa." Tiêu Khuynh Thành không muốn rằng Tiêu gia sẽ hoài nghi nàng, nhưng mà người gọi là tỷ tỷ kia nhất định sẽ đến bới móc mình.

A Doanh mờ mịt nhìn Tiêu Khuynh Thành, nàng còn chưa kịp phản ứng, thì Cẩm Nương ở tiền viện của chủ mẫu đã đi tới đây, "Lục tiểu thư, chủ mẫu triệu tập tất cả gia quyến trong quý phủ bàn việc nhà, Lục tiểu thư cũng nên chuẩn bị đi thôi."

"Cẩm Nương cô cô, tiểu thư không thể bước vào tiền viện, chẳng lẽ người đã quên sao?"

"Trước đó vài ngày lão gia có lệnh, Lục tiểu thư không còn là người ngốc nữa, cho nên tất cả mọi chuyện của quý phủ, Lục tiểu thư đều phải tham dự. Bây giờ thân là một thành viên của quý phủ, ngươi có đi cùng hay không, đều không phải do ngươi quyết định."

Sắc mặt A Doanh biến đổi, muốn đi lên phía trước nói điều gì đó, Tiêu Khuynh Thành lập tức ngăn cản đường đi của nàng, "A Doanh, Cẩm cô cô nói đi thì đi thôi. Dù sao nơi đến cũng là chính đường, sẽ không mất cọng tóc nào, không sao."

"Vẫn là Lục tiểu thư hiểu lí lẽ, sau giờ ngọ, đúng giờ có mặt tại phòng khách." Cẩm Nương nói xong, liền xoay người rời đi. Bà ngược lại rất kỳ quái, Lục tiểu thư rõ ràng bị Tam tiểu thư đánh một trận như vậy, lại có thể tháo gỡ then chốt rồi. Thủ đoạn này của Tam tiểu thư có tác dụng không? Có thể chế ngự được nàng sao?

Về tới viện, Tiêu Quân Nhi thấy bà trở lại, vội vàng tiến lên hỏi: "Thế nào, cái đồ vô dụng kia có đồng ý không? Sẽ đến chứ? Chỉ cần nàng ta dám đến, ta sẽ có động tác khiến cho nàng ta xuống đài không được!"

Cẩm Nương nhìn xung quanh, xác thực không có người, lúc này mới thần bí thì thầm vào tai của nàng, "Tam tiểu thư của ta, Công chúa là đương gia chủ mẫu, rất nhiều chuyện cũng không thể thiên vị người thân, người làm như vậy, sẽ để cho công chúa mang tiếng không biết đối nhân xử thế. Bí mật xử lý là tốt rồi, trước mặt mọi người sợ là không ổn lắm. Còn nữa quý phủ xảy ra chuyện lớn như vậy, Tướng Quân lại đang nổi nóng."

"Đúng rồi, bởi vì hiện tại phụ thân đang nổi nóng, cho nên ta mới muốn làm cho phụ thân gai mắt với nàng ta. Lần trước nàng ta làm ta bị thương nghiêm trọng như vậy, nhưng phụ thân chỉ phạt nàng ta cấm túc, sao ta có thể chịu để yên, nếu nàng ta đã kiêu ngạo như thế, thì tự mình kiêu ngạo cho thật tốt vào!" Tiêu Quân Nhi suy nghĩ đến đây, trong mắt hiện lên một vòng màu sắc âm u, lãnh lẽo.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chính phi của độc vương - chương 10 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chính phi của độc vương
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chính phi của độc vương - chương 10. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.243353843689 sec