Chí Tôn nữ hoàn khốChí Tôn nữ hoàn khố - chương 4

Chương 4Tải chương
Truyện convert > Convert xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3: Yêu cầu bồi thương

Huyết sát của Dạ gia quả nhiên danh bất hư truyền.

Chính mình có thể thoát khỏi lưỡi đao huyết sát cứu được một mạng, thật đúng là mạng lớn a!

Xa công công một bên còn chưa kịp hồi hồn nghĩ tới, một bên nhìn thi thể nằm khắp nơi cùng với các bộ phận tay chân bị chém cụt, máu tươi vẫn còn đang chảy ồ ồ, mặt hắn méo mó, miễn cưỡng giữ vững tinh thần “Dạ vương gia, cái này là sao đây? Cho dù trước đây tứ hoàng tử có sai , nhưng mà Dạ đại tiểu thư không phải vẫn tốt sao, không bằng chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không thôi!”

“Ông nội của ta vì sao làm như vậy ngươi chẳng lẽ không biết? Hừ một tứ hoàng tử nho nhỏ thì thế nào, nếu muốn lấy tính mạng Dạ Khinh Vũ ta thì trước hết hắn nên nghĩ một chút, hắn có đủ phân lượng đó chưa!” Dạ Khinh Vũ lạnh lùng bước lên thốt :”Còn có, ông nội ta muốn thế nào còn cần đến phiên một tên công công như ngươi vung tay múa chân sao, có chuyện gì nói mau không có chuyện gì thì lưu mệnh lại!”

Lời Dạ Khinh Vũ vừa dứt một thanh hắc đao lạnh như băng đã kề trên cổ Xa công công.

Trên cổ truyền đến cái lạnh rùng mình khiến Xa công công thiếu chút nữa kêu thành tiếng.

Rõ ràng hắn thấy bên cạnh mình không có thành viên huyết sát nào, làm sao lại đến nhanh như vậy.

“Có chuyện. Có chuyện!” Xa công công nói liên tục không ngừng, bởi hắn nghe rõ rành mạch, Dạ Khinh vũ người ta vừa nói nếu không có chuyện gì thì lưu mệnh lại.
Hắn còn chưa sống đủ đâu, vẫn muốn sống thêm vài năm nữa. Mặc dù không đầy đủ bộ phận nhưng dù sao vẫn là một cái mạng a!

“ nói!” Dạ Vấn Thiên tích chữ như vàng nói.

“Hoàng thượng mời Dạ vương gia cùng Dạ đại tiểu thư đi vào!’ Xa công công run run nói: “tứ hoàng tử cũng ở bên trong.”

“Ừ. Dẫn đường đi!” Dạ Vấn Thiên gật nhẹ đầu, xoay người nhảy xuống hắc giác mã, sau đó nhấc tay ôm Dạ Khinh Vũ xuống.

Xa công công dẫn đường phía trước, hai ông cháu Khinh Vũ đi phía sau, hướng về đại điện cách đó không xa.

Thời điểm đi qua người một thành viên huyết sát, Khinh Vũ dừng lại nói: “Đem thanh đoản đao ở ngang hông của ngươi cho ta mượn dùng một chút!”

Thành viên huyết sát kia ngẩn người ra nhanh chóng lấy ra thanh đoản đao bên hông mình đưa vào tay Dạ Khinh Vũ.

Dạ Khinh Vũ đem thanh đoản đao giấu trong ống tay áo.

Trong đại điện lúc này chỉ có hai người hoàng đế Sùng Bạch Hỉ cùng tứ hoàng tử Sùng Chi Chước.

Vừa nhìn thấy bóng dáng chân thật của Dạ Khinh Vũ bước vào đại điện, đáy mắt Sùng Chi Chước lóe qua hận ý, đều tại nữ nhân này rõ ràng không bị làm sao lại hại hắn bị phụ hoàng mắng cho một trận, hơn nữa phụ hoàng còn ép mình phải xin lỗi với nàng.

Hơn nữa Phụ hoàng còn nói muốn hắn cùng nàng thành hôn, dựa vào cái gì, hắn là con trai phụ hoàng yêu thương nhất, hắn cần gì phải lấy một nữ hoàn khố!

Trong chớp mắt, đáy lòng Sùng Chi Chước bốc qua một cỗ lệ khí, làm cho hắn lúc này không nhìn thấy Dạ Vấn Thiên.

“Đăng , đăng, đăng …” sùng Chi Chước sải bước chắn trước người Dạ Khinh Vũ.
Dạ Vấn Thiên nhướng mày, dừng bước, ánh mắt bất thiện dừng trên người Sùng Chi Chước, nếu tiểu tử này dám động vào cháu gái bảo bối của mình,hắn nhất định sẽ lấy mạng tiểu tử này, hừ, hoàng tử của hoàng gia thì sao, nhiều thêm một người hay ít hơn một người cũng chẳng sao, nhưng cháu gái Dạ Vấn Thiên hắn thì chỉ có một cái.

Xa công công nhếch miệng a, trong lòng tự nhủ, tứ hoàng tử a, người là muốn chết sớm a, ngươi có biết hay không, ngoài kia hoàng linh quân đều chết sạch cả rồi, ngươi nếu còn dám trêu chọc vị Dạ đại tiểu thư này chỉ sợ mạng nhỏ của ngươi cũng chẳng còn.

Nhưng Sùng Chi Chước bây giờ đã bị lửa giận thiêu mất ý chí rồi, căn bản là không còn nhìn thấy Xa công công hướng mình nháy nháy mắt.

Mà hoàng đế Sùng Bạch Hỉ lúc này sắc mặt trắng bạch, mũi hắn cực tốt nên từ lúc Dạ Vấn Thiên cùng Dạ Khinh Vũ tiến vào hắn cũng đã nghe thấy mùi máu tươi, không cần nói hắn cũng hiểu bên ngoài kia hiện tại đã thành cái dạng gì rồi.

Lại nhìn thấy bộ dáng của con trai mình, Sùng Bạch Hỉ vội vàng quát lớn: “Chước nhi, mau trở lại!” Sùng Bạch Hỉ rất rõ ràng, Sóng Vương Dạ Vấn Thiên năm đó chính là từ trong núi thây biển máu giết đi tạo công danh ngày nay, hơn nữa cái gọi là sóng vương gia nếu nói trắng ra là hắn cùng vị hoàng đế này có thể cùng tồn tại song song.

Sùng Chi Chước như thường không có nghe đến lời nói của hoàng đế, hắn thẳng tắp nhìn Dạ Khinh Vũ : “Hừ, Dạ Khinh Vũ ta cho ngươi biết, ta sẽ không cưới ngươi, ngươi nên sớm chết tâm đi, bởi vì ta sẽ không thích một người như ngươi, mà hơn nữa ngươi cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ là một nữ hoàn khố a, ngươi xứng với một tứ hoàng tử thân phận cao quý như ta sao?”

Xa công công sắc mặt tái nhợt, bởi vì hắn thấy sắc mặt Dạ Vấn Thiên đã chìm xuống rồi.

Tứ hoàng tử, tứ hoàng tử, ngươi ăn tim gấu hay là gan báo vậy, lời này mà ngươi có thể nói ra ngay trước mặt Dạ vương gia sao. Thời điểm Không có chuyện gì thì trong lòng có thể nghĩ đến là được, có một số lời chỉ có thể nghĩ, nhưng lại không thể nói ra a, ngươi, căn bản bây giờ là ngươi muốn chết có tiết tấu a!

Sùng Bạch hỉ cũng phát hiện sắc mặt Dạ lão gia tử trở nên rất khó coi, vì vậy nở khuôn mặt tươi cười nói: “Dạ vương gia, mau ngồi, mau ngồi. Ngươi cũng đừng nóng giận, đây là bởi vì Chước nhi nghe được Khinh Vũ bị trọng thương nhất thời đau lòng cho nên mới nặng lời như vậy!”

Dạ Vấn Thiên hừ lạnh một tiếng cũng không thèm để ý đến Sùng Bạch Hỉ.
Sùng Bạch Hỉ liếcmắt nhìn con trai mình, xem ra chính mình trước đây quá sủng ái tứ nhi rồi, rõ ràng là đem tiểu tử này sủng ái thành bộ dạng như thế này.

Nghe lời nói của Sùng Chi Chước, Dạ Khinh Vũ cười một tiếng: “sùng Chi Chước, ngươi có phải đã lầm cái gì rồi hay không, Dạ Khinh Vũ ta cho tới bây giờ cũng không hề thích qua ngươi, còn có Sùng Chi chước ngươi có phải hay không quá để ý chính mình, ngươi, căn bản không xứng với ta!”

Nói xong những lời này, Dạ Khuynh Vũ không thèm nhìn Sùng Chi Chước lấy một cái, trực tiếp lướt qua người hắn, đương nhiên nàng cũng không có chào hỏi vị hoàng đế Sùng Bạch Hỉ kia mà đi đến ngồi xuống bên cạnh Dạ Vấn Thiên.

“Dạ Khinh Vũ!” Sùng Chi Chước giờ phút này đã hoàn toàn mất đi lý trí, hắn lớn tiếng gầm thét

“Tốt lắm, Sùng Chi Chước ngươi câm miệng lại cho ta!” Sùng Bạch Hỉ nổi giận.

Chống lại cặp mắt giận dữ của phụ hoàng mình, Sùng Chi Chước lúc này mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra, lập tức ngậm miệng lại thối lui sang một bên, cho dù vậy ánh mắt kia vẫn là không cam lòng oán hận nhìn chằm chằm Dạ Khinh Vũ, trong lòng không thể nào nghĩ ra, nữ nhân này nhảy từ tầng bảy xuống sao lại không té chết đi? Thật quá đáng tiếc.

“Ách, Dạ vương gia, ngươi xem nếu không chúng ta chọn lấy một ngày tốt cho hai đứa bé thành hôn như vậy nhất định sẽ rất long trọng!”

Nghe thấy lời nói, Sùng Chi Chước vừa muốn mở miệng nói cái gì, nhưng khi nhìn đến ánh mắt của phụ hoàng lúc này, cũng chỉ có thể ngậm miệng lại, nhưng trong lòng lại oán hận nghĩ, Dạ Khinh Vũ nếu ngươi dám gả, ta liền ngày ngày hành hạ ngươi.

Dạ Khinh Vũ lên tiếng: “Hoàng thượng, ta muốn từ hôn, lời nói vừa rồi của ta ngươi cũng đã nghe được, Sùng Chi Chước căn bản không hề xứng với ta, cho nên ta sẽ không đồng ý gả!”

Một lời nói ra Sùng Chi Chước kém chút nữa nhảy dựng lên. may mắn, Xa công công phản ứng cực nhanh, thoáng cái liền đem Sùng Chi Chước ôm lại, Xa công công cúi đầu kêu: “Tứ hoàng tử, Tứ hoàng tử ngài đừng nóng giận, đừng nóng giận, hết thảy hoàng thượng sẽ vì ngài làm chủ!”

Bất quá trong lòng Xa công công lại nói, tiểu tử ngươi muốn chết cũng đừng dẫn theo ta.

“Bất quá hoàng thượng, ngươi cũng đã biết con trai ngươi đối với ta đã làm rất nhiều chuyện, cho nên chuyện từ hôn hôm nay ngươi cũng phải tiến hành bồi thường cho ta!”
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chí Tôn nữ hoàn khố - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chí Tôn nữ hoàn khố
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chí Tôn nữ hoàn khố - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.227286100388 sec