Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của EmChỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - chương 63

Chương 63Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Edit by Fany
Chương 46: Nhìn biểu hiện người khác 1

An Tiểu Tâm hết sức khó chịu vươn tay vươn chân, nhưng chân lại đá phải thứ gì đó, vô luận như thế nào cũng duỗi không thẳng. Giằng co mấy cái, cô cực kỳ không muốn mở mắt. Giật giật lưng còng cứng, lắc qua lắc lại rõ ràng cho thấy ngủ bị sái cổ , cô rên rỉ lấy tay sờ lên cổ, lúc này mới phát hiện ra trên người còn đang đắp một cái tây trang. Trên tây trang truyền tới nhàn nhạt mùi thuốc lá, là mùi vị thuốc là mà cô quen thuộc lại yên tâm. An Tiểu Tâm không nhịn được hít thật sâu thở ra một hơi, đêm qua hình ảnh dần dần trở lại đầu. Cô trừng lớn mắt, liếc một cái từ ngoài cửa kính xe lộ ra ánh sáng bình minh, trong lòng than thở: “Không thể nào, sẽ không phải ở trên xe Anh Bồi ngủ suốt đêm chứ? Bình thường ở nhà thế nào ngủ cũng không được, vậy mà ở trên xe người khác ngược lại ngủ như chết ?”


Loạn xạ bò dậy, đem chỗ ngồi dựng lên. Cô quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, phát hiện bên ngoài quả nhiên là cả bầu trời trong nắng ấm tia nắng ban mai.


Một người đàn ông đang đưa lưng về phía cô đứng ở ngoài cửa kính xe, trên người mặc chiếc áo T-shirt màu xanh ngắn tay bó sát vào dáng người thân thể kiện mỹ kết hợp với quân tây màu ghi bạc phủ trên đôi chân thon dài. Hình như anh đang hút thuốc lá, từng đợt sương mù màu trắng ở trước mặt anh quanh co quấn quanh, từ từ bay lên tới đỉnh đầu sau tan vào không khí. Không biết sao, An Tiểu Tâm đặc biệt khát vọng anh có thể xoay người lại, để cho cô nhìn một chút gương mặt anh tuấn bị phủ một lớp mờ sương khói.


Anh Bồi giống như cảm ứng được rất nghe lời quay đầu lại, nhìn thấy An Tiểu Tâm ngồi ở bên cửa xe ngây ngốc, không khỏi cười.


An Tiểu Tâm quay cửa xe xuống, sáng sớm gió nhẹ sảng khoái thổi vào, tinh thần của cô hơi bị rung lên.


Anh Bồi thăm hỏi: “Chào buổi sáng, ngủ có ngon không?”


An Tiểu Tâm nhìn ánh mắt của anh mang theo tia máu, ngượng ngùng đẩy cửa xe xuống nói: “Anh. . . . . . Bồi,sao anh không gọi em dậy?”


“Anh gọi rồi, nhưng em không tỉnh.” Anh Bồi nhún nhún vai, trên mặt mang theo ranh mãnh vui vẻ.


An Tiểu Tâm có chút lúng túng, đột nhiên không biết nói gì đó.


Anh Bồi mở xe chỗ ngồi phía sau ra, lấy ra một túi đồ nhét vào trong tay An Tiểu Tâm nói: “Đây là bữa ăn sáng, mau trở về ăn đi. Sau đó ,không phải em muốn đi làm sao?”


An Tiểu Tâm vuốt trên tay túi thức ăn còn ấm , trong mắt có gì đó cay cay, cô lắp bắp nói: “Anh một đêm không ngủ? Em. . . . . . Thật không có ý tứ.”


“Nếu em thật sự không ngại, em hãy nói thật với anh, em. . . . . .” Anh Bồi nhìn chằm chằm ánh mắt của An Tiểu Tâm, trầm ngâm một chút hỏi, “Em gần đây có phải thường mất ngủ đúng không?”


An Tiểu Tâm khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Anh Bồi, cà lăm nói: “Anh. . . . . . Làm sao anh biết?”


Anh Bồi ngực chậm rãi phập phồng mấy cái, đột nhiên giơ tay lên sờ sờ tóc An Tiểu Tâm, nhẹ nhàng nói: “Trước kia mẹ của anh, cũng quá nghiêm khắc thành ra cản trở giấc ngủ nặng lề. Anh cảm thấy , em và mẹ anh triệu chứng có giống nhau.”


“Mẹ anh?” An Tiểu Tâm tò mò, cô lần đầu tiên nghe Anh Bồi nhắc tới mẹ của anh.


“Ừ, bây giờ bà đang ở Mĩ quốc.” Anh Bồi gật đầu trả lời.


“Vậy em có triệu chứng gì?” An Tiểu Tâm không nhịn được hỏi.


“Không giải thích được kích động, liều mạng công việc, không muốn về nhà. Nhưng mà em lại càng ngày càng suy yếu hơn, tinh thần càng ngày càng hoảng hốt hơn.” Anh Bồi lẳng lặng nói.


An Tiểu Tâm không dám nhìn ánh mắt của Anh Bồi, ánh mắt nhìn loạn nghiêng mắt chung quanh nói: “Hiện tại em không còn làm việc ở phòng sếp tổng, anh nói như vậy cứ như anh tận mắt thấy em không bằng.”


“An Tiểu Tâm, anh luôn chú ý đến em.” Anh Bồi ngắt lời cô, một đôi mắt thật sâu bình tĩnh dừng trên mặt An Tiểu Tâm.


An Tiểu Tâm giật mình, cảm giác hôn mê lại tới.


Cô vội vàng hấp tấp theo bản năng trả lời một câu: “Có thể do anh thấy phụ nữ quá nhiều chăng?”


Anh Bồi im lặng thở dài, trả lời hết sức rõ ràng: “Trước mắt, chỉ thấy một mình em. Về sau, anh bảo đảm cũng chỉ nhìn một mình em.”


An Tiểu Tâm ở bên trong lòng của trào lên cơn sóng thần. Cô cúi đầu không dám nhìn Anh Bồi, thế nhưng không thể khẳng định mới vừa rồi cô nghe được cái gì. Có phải thật vậy hay không? Về sau, cũng chỉ nhìn một mình cô?.Có một thoáng, cô thiếu chút nữa bật thốt lên, yêu cầu Anh Bồi lặp lại lần nữa .


Anh Bồi nhìn An Tiểu Tâm đỉnh đầu rũ xuống, sóng mắt mềm mại khiến chính anh nhìn thấy cũng sẽ thất kinh, “Tiểu Tâm, chuyện của em anh đều biết. Anh muốn cho em đầy đủ thời gian đem tất cả quá khứ sắp xếp lại, nhưng mà, em nhìn lại mình coi đem bản thân làm cho nhếch nhác! Gần đây, em thật gầy quá!”


An Tiểu Tâm sờ sờ mặt của mình, mọi người và mọi chuyện ở trong đầu nhanh chóng thoáng qua, cô đột nhiên có loại xung động muốn nhào tới trong ngực Anh Bồi khóc lớn một trận . Thế nhưng cô cố gắng đè nén, cắn môi nói không ra lời.


Anh Bồi nhìn cô bộ dáng quật cường, khe khẽ thở dài, ôm vai của cô nói: “Lên đi, chín giờ thì xuống. Anh dẫn em đi một nơi, hôm nay anh cho em nghỉ một ngày.”



“Ừ” An Tiểu Tâm cúi đầu, cái gì cũng không dám nói, e sợ sẽ khóc ra ngoài. Cô đang cầm túi thức ăn, xoay người trở về phòng ốc của mình. Dọc theo đường đi anh mắt cay cay nhìn không rõ đường, nhưng trong lòng lại cứ cảm giác gì đó không nói rõ, không nói rõ ngọt ngào.


9 giờ, An Tiểu Tâm đúng lúc xuống lầu. Anh Bồi mặc quần thường vàng nhạt,T-shirt màu hồng cánh sen , tựa tại trên cửa xe đợi cô. Lái xe đi ra ngoài 5 phút, An Tiểu Tâm mới hỏi: “Anh, mang em đi đâu?”


“Bán!”


An Tiểu Tâm nghẹn một cái, thật ra thì cô không quan tâm Anh Bồi sẽ mang cô đi đâu. Cô ngồi ở chỗ ngồi kế bên tài xế , không giải thích được an lòng, chẳng qua cô không biết tìm lời gì để nói thôi.


“Anh. . . . . . Không giận em chứ ?” An Tiểu Tâm rốt cuộc tự mình nghĩ hỏi vấn đề.


Anh Bồi tà tà liếc cô một cái, lười biếng nói: “Phải là em giận anh chứ? Đem cửa nhà anh đá cũng muốn hư.”


An Tiểu Tâm mặt đỏ lên, lại không dám bàn cái đề tài này.


Rất nhanh, xe đi tới một bệnh viện tư rất nổi tiếng, An Tiểu Tâm không hiểu nhìn Anh Bồi.


Anh Bồi từ trong ngực móc ra danh thiếp giao cho An Tiểu Tâm, chỉ chỉ cao ốc bệnh viện to lớn nói: “Em lên lầu ba, tìm bác sĩ này, anh đã hẹn trước cho em rồi.”


An Tiểu Tâm nhìn danh thiếp một chút, sau đó không thể tin nói: “Sao em phải đi gặp bác sĩ tâm lý? Em lại không mắc bệnh tâm thần.”


“Đừng kích động, đừng kích động.” Anh Bồi vội vàng trấn an cô, “Quá nhiều mất ngủ, đều là nhân tố tâm lý tạo thành. Gần đây em có thể áp lực quá lớn, cùng bác sĩ nhờ một chút, sẽ có phương pháp giúp em. Gặp bác sĩ tâm lý, có thể hóa giải áp lực, hiện tại cũng rất nhiều người đến, không phải chỉ có bệnh tâm thần cần .”


“Em không đi.” An Tiểu Tâm vẫn cảm thấy mình còn chưa tới nỗi phải đi gặp bác sĩ tâm lý.


“Đi đi, mẹ của anh khi đó cũng phải gặp bác sĩ tâm lý tình hình mới khả quan , anh sẽ không lừa em. Ngoan, mau lên đi , anh ở dưới này chờ em.” Anh Bồi thanh âm dịu dàng khuyên.


An Tiểu Tâm khó được thấy bộ dạng anh đại thiếu gia dịu dàng như thế, mang theo hạnh phúc đến hôn mê, bất tri bất giác cứ dựa theo anh nói lên lầu. Mãi cho đến lên lầu ba, đi theo hộ sĩ đi về phía phòng làm việc bác sĩ,cô bắt đầu có cảm giác hối hận.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - chương 63 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - chương 63. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215527057648 sec