Cầu MaCầu Ma - chương 75

Chương 75: Cái túi ráchTải chương
Truyện khác > Tiên hiệp
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
"Ai dà, anh bạn thật thông minh. Không sai, chính bởi vì thảo dược này. Khụ, lão phu còn chưa giới thiệu mình, ta là Bối Khung, tại Phong Quyến bộ lạc chuyên môn bán những thảo dược quý hiếm. Ta nói cho ngươi, Diệp Vọng là bạn thân của ta, Thần Xung là khách hàng lớn của ta, Ô Sâm thường hay đến mua thảo dược. Còn Mặc Tô, ta không gạt ngươi, ta thật sự quen biết Mặc Tô!" Ông lão vội lấy ra cả đống thảo dược hươ trước mặt Tô Minh.

"Mấy cái này là Diệp Vọng hay mua."

"Mấy cái này là Thần Xung thường muốn lấy."

"Mấy cái này là Ô Sâm phải dự trữ để tu luyện."

"Còn những cái này là Mặc Tô đặt sẵn, không thể bán nhiều cho ngươi được." Đôi tay ông lão cực nhanh, mỗi lần đều là rất nhiều thảo dược biến đổi, cho người hoa mắt.

"Không hứng thú, nếu ngươi còn đi theo thì đừng trách ta không khách sáo!" Mắt Tô Minh lóe tia sáng lạnh, liếc ông lão một cái, bước nhanh tới trước.

"Á? Anh bạn, ta thấy bóng lưng ngươi rất quen mắt…ngươi…ngươi…ta nhớ ra rồi, ngươi chính là…" Ông lão đảo tròn tròng mắt, gặp khuôn mặt Tô Minh bị da thú che chắn, hiển nhiên là không muốn bị ai thấy. Ông gặp qua không ít người giống vậy, biết họ sợ nhất cái gì, cho nên biểu tình phóng đại giống như nói không nên lời.

Tô Minh dừng bước chân, nhưng hắn từ nhỏ đã rất thông minh, lại thêm A Công bồi dưỡng dạy dỗ, trí tuệ như thế sao có thể bị trò lừa vụng về gạt được, thầm cười nhạt, chẳng thèm quan tâm tiếp tục bước đi.

Ông lão thấy kế này không thành, vẻ mặt không chút lúng túng, ngược lại như là có ý chí chiến đấu lấp lánh, như không bao giờ dễ dàng từ bỏ cơ hội nào. Đặc biệt là ông thấy toàn thân Tô Minh bao lớn bao nhỏ, cho rằng người này tiền tài đầy túi, càng sẽ không bỏ qua.

Chạy nhanh vài bước đuổi theo Tô Minh, ông lại bắt đầu đổi cách nói khác, không ngừng móc ra thảo dược từ trong ngực.

Tô Minh thầm bực mình, đang muốn phát ra tốc độ cao nhất bỏ lại ông lão, thì liếc thấy mớ thảo dược ông mới móc ra, lòng chợt động.

"Những thảo dược này thật kỳ diệu như ngươi đã nói?" Tô Minh dừng bước, nhìn lướt qua ngực ông lão, chậm rãi nói.

Ông lão vừa nghe Tô Minh nói vậy thì bỗng chốc hưng phấn, lập tức vỗ ngực, rất nghiêm túc gật đầu, nói.

"Anh bạn yên tâm, lão phu có uy tín, tuyệt đối không nói dối!"

"Cái này…" Tô Minh làm bộ do dự.

Ông lão càng hưng phấn, vội tiến lên vài bước, nhỏ giọng nói.

"Ở đây nhiều người, lộn xộn, không thích hợp giao dịch. Chúng ta đi chỗ đó đi, góc đó vắng, thích hợp giao dịch đồ tốt của ta." Ông lão nói, còn lộ ra vẻ cảnh giác nhìn xung quanh, chỉ con hẻm nhỏ vắng vẻ ở không xa.

Tô Minh chần chờ một chút, gật đầu.

Ông lão liền mang Tô Minh đi nhanh vài bước tới chỗ sâu trong hẻm vắng. Tứ phía thật là không có ai, ông đè nén hưng phấn, nhỏ giọng nói.

"Anh bạn, ngươi vừa ý cái nào? Là của Diệp Vọng, Thần Xung hay là Tất Túc? Nhưng anh bạn à, thảo dược của Mặc Tô thì ta không thể bán quá nhiều cho ngươi."

"Mới rồi ta không thấy rõ các thảo dược, không biết cái nào tốt, nếu không tệ lắm thì có thể ta sẽ mua mỗi thứ một ít." Trên mặt Tô Minh luôn giữ vẻ do dự, liếc ông lão một cái, ngập ngừng nói.

"Không sao, ta lấy ra hết cho ngươi xem." Ông lão thoáng chốc càng thêm hưng phấn, mặt tươi cười liền móc ra từng loại thảo dược trong ngực, mỗi loại có hai ba cây.

"Chỉ những cái này? Quá ít?" Tô Minh quét mắt, lắc đầu.

"Không ít đâu, những cái này đều là thảo dược hiếm thấy, không thể nào có nhiều được." Ông lão ngây ra, nhanh chóng giải thích. Nguồn: http://truyenfull.vn

Tô Minh không nói nữa, tay phải mò trong ngực lấy ra một cái túi nhỏ mở ra trước mặt ông lão, lộ ra gần mười khối thạch tệ trắng.

Ông lão nhìn chằm chằm thạch tệ, mắt sáng ngời, hít sâu một cái, vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị. Ông lại nhìn xung quanh, tới gần Tô Minh vài bước, nhỏ giọng nói.

"Nếu anh bạn đã có lòng như vậy, lão phu cũng nói thật với ngươi, mỗi loại thảo dược ta có hơn một trăm cây. Không phải chúng nó không quý hiếm mà là ta có cách tìm được. Ta thấy anh bạn thật muốn mua, vậy thì sẽ lấy cho xem."

Ông lão nói, từ trong ngực lấy ra một mớ lại một mớ thảo dược đặt hết trên mặt đất, không lâu lắm đã có hơn một ngàn cây.

"Bao nhiêu đó, tất cả thảo dược của ta đều tại đây, một ngàn thạch tệ, ngươi lấy hết đi!" Ông lão cực kỳ hồi hộp nhìn Tô Minh.

Những thảo dược này nếu bỏ chung chỗ thì cần một cái túi rất to, căn bản không thể nhét vào ngực, tim Tô Minh đập mạnh nhìn chằm chằm ngực ông lão, mắt lóe sáng.

"Sao ngươi bỏ hết thảo dược vào ngực được, bên trong ngực ngươi có cái gì?"

Ông lão nghe vậy thì mặt lộ cảnh giác, vội lùi ra sau vài bước, che ngực mình, biểu tình kinh hoảng.

"Đừng giả bộ, ta sẽ không mua thảo dược. Nhưng nếu ngươi có túi kỳ lạ bỏ được nhiều thảo dược như vậy thì có thể ta sẽ mua một cái." Tô Minh chậm rãi nói.

"Không bán!" Ông lão hừ một tiếng, nói ngay.

Tô Minh lắc lư túi chứa thạch tệ, bên trong truyền ra tiếng thạch tệ đụng nhau, âm thanh giòn vang có chút êm tai, khiến ông lão biểu tình giãy dụa.

"Năm ngàn thạch tệ! Ngươi đưa ta năm ngàn thạch tệ thì ta bán cho ngươi." Ông lão nói, từ trong ngực móc ra cái túi to cỡ bàn tay, bề ngoài rất kỳ lạ. Có đồ án hình tròn không biết làm sao vẽ thành, nhưng nhìn kỹ nét vẽ thì thấy khác lạ, hình như không phải vẽ mà là dùng cách nào đó khắc ấn.

Nhưng đáng tiếc một góc túi vải bị rách.

"Đây chính là bảo bối, trong toàn Phong Quyến bộ lạc đều rất hiếm thấy, có thể cất nhiều đồ bên trong. Không có năm ngàn thạch tệ thì đừng mơ ta bán cho ngươi!" Ông lão nắm chặt túi vải, lớn tiếng nói.

"Cái túi rách một góc." Tô Minh bình tĩnh nói.

"Đương nhiên, nếu là hoàn chỉnh thì đừng nói năm ngàn thạch tệ, coi như một vạn thạch tệ ta cũng không bán." Ông lão đắc ý nói.

"Năm trăm thạch, ngươi không bán thì thôi." Tô Minh ngẫm nghĩ, nói với ông lão.

"Cái gì? Ngươi nói cái gì? Năm trăm thạch, không thể nào!" Ông lão thay đổi biểu tình cực nhanh, hiện giờ khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ. Giống như cái giá Tô Minh nói là vũ nhục ông.

"Ngươi mới nói ở trong Phong Quyến bán thảo dược đã nhiều năm, thấy rất nhiều tinh anh, ta không tin không có ai không nhìn ra dấu vết, mà giờ ngươi còn cái túi như vậy, hiển nhiên không chỉ một cái. Năm trăm thạch, không bán thì thôi." Tô Minh bình tĩnh nói xong xoay người muốn đi.

Ông lão đứng đó, vẻ mặt do dự và giãy dụa. Mắt thấy Tô Minh thật bỏ đi, không ngoái đầu muốn bước ra đường nhỏ, ông mạnh giậm chân vội kêu.

"Tám trăm thạch…ai, được rồi, năm trăm thạch, năm trăm thạch bán cho ngươi!"

Tô Minh dừng bước chân, quay đầu vươn ra tay phải. Ông lão rất là không cam lòng tiến lên giao túi cho Tô Minh. Tô Minh nhận lấy, lập tức cảm giác túi nhẹ hẫng. Khi đụng chạm nó, trong đầu hắn xuất hiện một hình ảnh. Đó là không gian cỡ ba mét, chẳng qua bên trong có một nửa sử dụng được, nửa còn lại xuất hiện dấu vết như là bị rạn nứt.

"Hừ, ngươi lời rồi đó. Ta cho ngươi biết, bỏ đồ vào túi này vỗ một cái là có thể nhập vào trong, lấy ra thì dùng tay đụng, chỉ cần tưởng tượng là được." Ông lão lầm bầm cho Tô Minh biết cách sử dụng.

Tô Minh rất là tò mò lấy ra một cây thảo dược trên người, làm theo lời ôn lão nói, thử nghiệm một phen thì thấy quả đúng là vậy, hắn lộ ra nụ cười.

"Thỏa mãn chưa, lão phu ta có nhiều đồ tốt lắm, năm trăm thạch tệ coi như ngươi lời to. Nhưng ra ngoài đừng nói lung tung, mau đưa thạch tệ cho ta." Ông lão mặt khó chịu đưa tay muốn tiền.

"Bên trong vỡ một nửa là do túi này bị rách?" Tô Minh không vội đưa tiền, hỏi một câu.

"Ta cũng không biết, dù sao ta chỉ có một cái này, dùng bao nhiêu năm đều vẫn thế, ngươi mau lên đưa tiền đây." Ông lão lập tức đánh trống lảng.

Tô Minh nhìn chằm chằmông lão một cái, đem túi rách ném lại cho đối phương, lắc đầu.

"Có ý gì, không muốn?" Ông lão bỗng ngây ngốc.

"Một cái túi rách cho dù có tác dụng kỳ diệu cũng không đáng giá năm trăm thạch tệ. Hơn nữa quan trọng nhất là, ta cho rằng không lâu sau bên trong chỗ bị nứt sẽ từ từ lan tràn, cuối cùng chẳng những không thể sử dụng, thậm chí rất có thể sẽ không lấy được thứ bên trong, vậy dùng làm gì!"

"Không đâu, ta xài nhiều năm như vậy, tuyệt đối không có gì đâu!" Ông lão vội vàng bảo đảm.

"Cái này không chắc được. Nếu ta mua thì chỉ có thể đưa ngươi hai trăm thạch tệ, mấy tháng sau nếu thật như ngươi đã nói, có thể đưa ngươi số thạch tệ còn lại." Tô Minh tùy ý mở miệng.

"Không được, đến lúc đó ta biết kiếm ngươi ở đâu." Ông lão lắc đầu nguầy nguậy.

"Không được thì thôi." Tô Minh chẳng hề lưu luyến, xoay người muốn đi.

"Ai, chờ đã, bán cho ngươi hai trăm thạch tệ, ba tháng sau ngươi phải trả ta số tiền còn lại. Bên này bộ lạc không nhiều, có nhiều người như vậy, nếu ngươi không đưa ta thì ta cũng sẽ tìm ra ngươi thôi." Ông lão nói, vẻ mặt đau lòng, lại lần nữa giao túi vải cho Tô Minh.

Lần này Tô Minh không chần chờ nữa, lấy ra hai thạch tệ trắng, hoàn thành giao dịch xong cầm túi rời khỏi con hẻm vắng.

Ông lão chờ Tô Minh đi xa, vẻ mặt đau lòng thoáng chốc biến mất, còn lại là đắc ý, từ trong ngực lấy ra một cái túi vải nữa, vẫn rách rưới như vậy. Ông bỏ hết thảo dược dưới mặt đất vào trong túi xong mới thở dài.

"Thằng nhóc thật là ranh mãnh, còn khó lừa hơn cả Diệp Vọng. Diệp Vọng mua thứ này cũng dùng năm trăm thạch tệ, hắn chỉ lấy hai trăm đã mua rồi. Hừ hừ, đợi bán ra vài cái rồi, chờ họ quen dùng nó chính là lúc ta thu hoạch." Ông lão nói thầm, trên mặt dần có sự hưng phấn và mong chờ.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Cầu Ma - chương 75 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Cầu Ma
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Cầu Ma - chương 75. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.207980155945 sec