Câu Được Tổng Tài Lạnh LùngCâu Được Tổng Tài Lạnh Lùng - chương 9

Chương 9Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Đơn đặt hàng của tập đoàn Dương Thăng đã trở về, công ty Đinh thị lập tức trở lại bình thường.

Giữa lúc mọi người tuyệt vọng, Đinh Vũ Thiến một mình đem đơn hàng quay trở lại, khiến cô trở thành người hùng trước mặt mọi người, cả công ty từ trên xuống dưới đối với năng lực của cô càng thêm bội phục, ngay cả ông Đinh cũng tự hào khen ngợi con gái của mình.

Đối với sự khen ngợi của người khác, cô cự kì khó chịu, kết quả này không phải là dựa vào năng lực của cô mà có được,,mà là dựa vào bán thân để đổi lấy, cho nên đối với những lời khen ngợi của người khác, khiến cô cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Dĩ nhiên là cô không thể náo tiết lộ cái bí mật đáng sợ này ra ngoài, tất cả sự thật cô đều chôn sâu vào trong lòng.

Đem tất cả bí mật chôn sâu vào trong lòng, đồng thời bóng dáng của anh lại hiện lên trong tâm trí cô, cắt đứt mọi suy nghĩ của cô.

Cô không quên được sự đòi hỏi ngang ngược của anh, cũng không quên được sự dịu dàng của anh, càng không quên được thời khắc cô và anh cùng lên thiên đường.

Bời vì quá kích thích nên cô không quên được anh, có lẽ là như vậy chăng?

Dù sao cô cũng chưa cùng với người đán ông nào ngoài anh, không khỏi tránh khỏi với người đàn ông đầu tiên khắc sâu vào trong tâm trí.

Mặc dù cô cố gắng quên chuyện kích tình hôm ấy, hy vọng với anh, chuyện này sẽ nhạt đi, nhưng sự thật lại khác hoàn toàn với suy nghĩ của cô, cô thậm chí trong giấc mơ cũng nhớ đến anh, cùng anh ôm hôn,

Cô không phải là bị điên rồi chứ? Chẳng những không quên được chuyện hoang đường đó,chẳng lẽ cô thật sự không thoát ra được cái xử nữ tình này ư?

Cô thật sự tức giận vì mất đi tự chủ, trong đầu cô là một mảnh rối loạn, cô lại nhận được điện thoại khiến mình phát điên.

" Alo là tôi."

Một giọng nói trầm thấp dễ nghe từ trong loa truyền tới.

Giọng nói này như muốn chọc thủng màng nhĩ cô, hại cô suýt nữa đem tai nghe té ngã xuống đất.

Là anh

Mặc dù chỉ có mấy chữ ngắn ngủn nhưng cô lại nghe ra đây là giọng nói của Diêm Trọng Uy

Cái hơi thở ấm áp cùng giọng nói trầm thấp luôn quanh quẩn trong tai cô, khiến cô muốn quên cũng không thể nào quên được.

" Thật xin lỗi, tôi không biết anh là ai?"

Giọng nói cô run rẩy, cô giả bộ không nhận ra anh.

Vì tôn nghiêm, cô không thể nào tiết lộ ra rằng mình vẫn luôn nhớ đến anh.

" Vậy sao? Vậy thì tôi nhắc nhở cho cô" Anh phát ra tiếng cười tà ác" Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô."

Người đàn ông đầu tiên.

Chuyện này thật sự khiến cô khổ sở, anh ta cố tình nếu như anh không mở bình thì ai biết trong bình có gì chứ, một câu nói như vậy lại đánh trúng vào nỗi đau của cô.

" Anh" Cô tức giận phát run

" Anh gọi điện tới có việc gì?"

" Tôi tìm cô còn có chuyện gì khác sao?" anh thấp giọng, cười một tiếng" Tối nay chỗ cũ không gặp không về"

" Anh nói cái gì? Tôi.............."

Cô còn chưa nói hết câu, trong điện thoại vang lên tiếng tút tút.......

Anh ta đã cúp điện thoại.

Có lầm hay không? Một cuộc điện thoại liền bắt cô tới phục vụ anh ta.

Đã đến giờ, Đinh Vũ Thiến ngay lập tức chạy đến chỗ Diêm Trọng Uy,

" Anh đem tôi trở thành cái gì? Gái gọi ư?" cô dĩ nhiên biết mục đích anh ta gọi đến, cô không thể nào không đến vì anh ta đang nắm trong tay sự sống của công ty, cô sợ nếu cô không đến thì công ty sẽ đóng cửa mất thôi.

Diêm Trọng Uy dựa vào ghế sofa, hai chân duỗi thẳng, thưởng thức bộ dạng tức giận của cô.

" Có bao nhiêu mĩ nữ muốn bò lên giường của tôi, tôi cũng không cần họ đâu." Mới nếm thử ngọt ngào của cô, anh có chút quyến luyến, vì vậy đối với ý nghĩa thử một lần thôi đá bay, lần nữa gọi cô tới.

" Nếu ai có hứng thú, anh gọi họ tới, không cần làm phiền đến tôi". Lấy tay chỉ anh, có tức giận la to.

Con người này là một người tự cao tự đại là một con heo đất, anh ta tưởng ai cũng muốn tới phục vụ anh ta sao?

Có phải không vậy? Nếu không phải vì công ty, anh ta cho rằng cô sẽ chủ động hiến thân sao?

" Thế nào, cô không muốn cùng tôi sao?" trong giọng nói anh mang theo vài phần tiếc nuối, nhưng mà biểu tình trên mặt thì coi đó là chuyện bình thường.

Anh biết cô đối với anh không thể nào quên được, không thể nào quên được mùi vị của đêm đầu tiên, không quên được tất cả của anh, thậm chí cả đời này cũng không quên được.

" Tôi nghĩ cũng chẳng nghĩ,chứ nói gì muốn". Cô cắn răng nghiến lợi, nói

" Nhưng mà tôi nhớ cô đến chết rồi."

"Chỉ cần cô dùng thân thể ngọt ngào của mình giết chết tôi, tôi sẵn sàng chết trên người cô. " anh cười vô cùng gian, không nghĩ tới một con người từ trước đến giờ lạnh lùng như anh lại có giọng điệu này.

Cô gái này luôn luôn có thể khiến anh bày ra những vẻ mặt từ trước đến nay anh chưa từng thấy.

" Làm sao anh có thể................." cô muốn chỉ trích lời anh nói, không muốn tiếp tục cùng anh ta cãi vã, muốn cùng anh ta vạch rõ danh giới.

" Tôi đã dùng thân thể của mình chuộc tội rồi, từ nay về sau chúng ta không còn bất cứ quan hệ nào nữa, mời anh không cầ đến quấy rầy tôi."

" Tôi đã nói là tôi tha thứ cho cô rồi sao?" anh quyết định ăn vạ cô thêm lần nữa.

" Này, như vậy là sao?" cô ngạc nhiên không hiểu.

" Cô phải hầu hạ tôi cho đến khi tôi hết giận mới thôi". Anh cũng chưa xác định là nếu như không thấy cô nữa sẽ thế nào, nên cứ kéo dài thời hạn ra trước đã.

" Anh là cái tên bỉ ổi vô liêm sĩ, cái người nói mà không biết giữ lời." cô hết sức tức giận, không nghĩ tới tỗng giám đốc của một công ty lớn lại có một bộ mặt vô cùng bỉ ổi như vậy, còn muốn ép một cô gái như cô.

" Tôi từng nói chỉ muốn cô một lần thôi sao?"

" Anh" cô cứng họng

Đúng là anh ta nói cùng cô lên giường, cũng chưa từng nói qua muốn lên mấy lần.

Anh mở tay ra, trên mặt đều là vẻ mặt thắng lợi.

Cô không thể tưởng tượng sao lại có người mặt dày đến thế.

Dù có chuyện gì đi chăng nữa, cô đều sống an nhàn sung sướng là một đại tiểu thư chính hiệu, muốn cô mặt dày chủ động hướng người đàn ông này hiến thân, tự hạ thấp giá trị con người của mình, trở thành bạn trên giường cho anh ta sao?

" Nếu không phải sợ công ty Đinh thị đóng cửa, cô mơ tưởng rằng tôi sẽ cùng cô gặp mặt lần thứ nhất à?" Anh đưa ra con át chủ bài, không sợ cô sẽ không nghe theo ý mình.

" Anh,anh thật là quá đáng, tại sao có thể dùng thủ đoạn này uy hiếp phụ nữ, không sợ bị thiên lôi đánh sao?"

Cô đã giận đến mức có suy nghĩ muốn giết anh rồi.

" Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu". Đời này anh chưa bao giờ cười đến như vậy.

" đến đây đi, đêm xuân ngắn ngủi, chúng ta đừng lãng phí thời gian tán hươu tán vượn, cùng nói nhảm nữa.

Anh đi tới cầm cánh tay cô, cứng rắn đem cô giam cầm trong ngực anh.

"Không muốn, anh buông tôi ra." gần ngay thân hình cao lớn cùng với dục vọng khổng lồ của anh, cô xấu hổ muốn đẩy anh ra, nhưng cô bị ngón tay anh mạnh mẽ áp chế ở phía sau, cô chỉ có thể liều mình giãy giụa.

" Đừng không biết trái phải". Anh từ từ cởi nút áo trước ngực cô, " Cô biết tôi sẽ không thả cô ra, cũng như cô không thể cự tuyệt tôi."

Anh nheo mắt nhìn cô lộ ra nơi đẫy đà, " Cô sao không im lặng giao bản thân mình cho tôi, cô biết tôi có thể cho cô những gì mà, không phải sao?"

Lời nói này giống như lời cảnh cáo, cô bỗng nhiên dừng giãy giụa.

Đúng vậy cô có cách nào cự tuyệt anh đây? Cự tuyệt có thể khiến anh thay đổi tâm ý sao?

Quay đầu, cô khổ sở nhắm mắt lại.

" Đúng vậy, đây mới là cô gái ngoan của tôi." Nhìn thấy cô không giãy giụa nữa,a nh mỉm cười gỡ mắt kính của cô xuống, sau đó bắt đầu trêu đùa trên người cô.

Lặng lẽ chịu đựng tất cả, thân thể cô bắt đầu có phản ứng.

Dục vọng to lớn, khiến cho cô thở gấp không ngừng, cả người run rẩy không ngừng, cô đã không phân biệt rõ là mình bị thuần phục hay bị uy hiếp dưới sức quyến rũ của anh.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Câu Được Tổng Tài Lạnh Lùng - chương 9 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Câu Được Tổng Tài Lạnh Lùng
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Câu Được Tổng Tài Lạnh Lùng - chương 9. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.245911836624 sec