Boss Là Nữ PhụBoss Là Nữ Phụ - chương 344

Chương 346: Thê chủ sủng quân (30)Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Trên tường thành.

Thời Sênh để cho người ta đem đồ vật dọn dẹp xong, những thứ này đều là cây cung đã sửa đổi trở nên phóng đại hơn.

Thời Sênh cầm mấy quả cầu nhỏ màu tím, trên quả cầu nhỏ màu tím bọc một tầng lá bùa màu vàng.

Cô dặn dò mấy người xung quanh.

"Người bên dưới đã chuẩn bị xong chưa?" Thời Sênh quay đầu hỏi Đới Nguyệt ở bên cạnh.

Đới Nguyệt lập tức gật đầu, "Đều đã chuẩn bị xong."

Thời Sênh phân quả cầu nhỏ cho vài người, "Lát nữa ta ra lệnh, các ngươi liền đưa cái này bắn ra. Chờ sau khi tiếng nổ mạnh biến mất, người bên dưới mới được xông lên, hiểu chưa?"

"Đã hiểu."

"Chuẩn bị đi."

Người được phân cho quả cầu nhỏ, chia nhau đứng ở trước cây cung phiên bản phóng đại, trong lòng bàn tay đều đổ đầy mồ hôi.

Đồ mà thừa tướng đại nhân cho bọn họ, bọn họ chưa từng thấy qua, cũng không biết bọn họ có thể bắn qua bên kia hay không.

Thời Sênh nhìn về phía Linh Ước đang đứng ở bên cạnh. Sắc mặt Linh Ước có chút tái nhợt, hắn khẽ lắc đầu với Thời Sênh, ý bảo mình không có việc gì.

Thời Sênh đau lòng sờ sờ mặt của hắn, "Chờ giải quyết xong mọi chuyện chúng ta liền quay về, đã sớm nói là không cho chàng vẽ bùa, ta có biện pháp giải quyết..."

Thời Sênh vẫn cảm thấy khó hiểu tại sao trong cơ thể của Linh Ước lại có linh lực, không nghĩ tới con hàng này lại sẽ vẽ bùa trú.

Kỹ năng hạng nhất của Đạo gia vốn là vẽ bùa, vẽ càng tốt thì tác dụng của bùa chú lại càng lớn.

Nhưng thế giới này, đạo gia hầu như nằm ở giai đoạn vừa mới khởi sắc, những vật này là do Linh Ước tự mình nghĩ ra được, cho nên linh lực chỉ tồn tại ở trong cơ thể hắn.

Cái này tương đương với món quà của thiên đạo, chờ sau này bùa chú được người khác biết đến, linh khí ở thế giới này sẽ từ từ trở nên nồng nặc.

Linh Ước nắm chặt tay của Thời Sênh, "Ta cũng muốn làm cái gì đó cho nàng."

Hắn không muốn luôn chỉ có mình nàng đơn thương độc mã.

Vẽ bùa chẳng qua chỉ làm cho hắn suy yếu một đoạn thời gian, tĩnh dưỡng một chút thì tốt rồi.

Thời Sênh không nói cái gì, quay đầu hạ lệnh.

Quả cầu nhỏ được lá bùa bao lại, thời điểm được bắn ra, giống như từng đạo thiểm điện, cắt qua đêm tối, rơi vào trong doanh trướng phía xa xa.

"Phanh!"

"Phanh!"

Các quả cầu bị bắn ra mạnh mẽ nổ tung, làm cho nơi này tường thành cũng đều rung theo.

Sức nổ mãnh liệt như vậy, cho tới bây giờ những người này cũng chưa từng thấy qua. Ai cũng bị giật mình, sau một lúc lâu mới phản ứng được, nhảy vào nơi đóng quan của quân địch.

Phạm vi bị nổ tung rất rộng, huống chi còn để lại một cái hố rất lớn, trong hố điện lưu vang lên âm thanh két két.

Trong hỗn loạn sẽ luôn có người ngã xuống.

Người ngã xuống chỉ có một kết cục, chính là bị điện lưu đánh thành than.

Thời Sênh không có ném loạn, số lượng những quả cầu nhỏ này nằm trong phạm vi chịu đựng được ở thế giới này, cho nên bầu trời cũng không có xuất hiện tượng gì kỳ lạ gì.

Thời điểm Khương Chỉ bị bắt gương mặt vẫn còn có chút mờ mịt.

Dù như thế nào nàng cũng không nghĩ ra, tại sao nàng ta lại có vũ khí tân tiến như vậy.

Cho dù là bản thân nàng ta cũng xuyên qua mà đến, nhưng cũng không biết cách làm ra thứ vũ khí tân tiến như vậy đi?

Khương Chỉ đòi gặp Thời Sênh. Nàng ta có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi, nhưng mà Thời Sênh căn bản là không hề muốn gặp nàng.

Trận chiến tranh này cứ như vậy mơ mơ hồ hồ kết thúc.

Mưu lược mà Khương Chỉ và Trấn Viễn tướng quân thảo luận ra căn bản là không có cơ hội dùng tới.

Khương Chỉ và Trấn Viễn tướng quân bị giam trong địa lao, hai người đều mang vẻ có chút chật vật.

Xiềng xích vang lên âm thanh ào ào, có tiếng bước chân từ đằng xa truyền đến.

"Bệ hạ..."

Trấn Viễn tướng quân dần dần thấy người đang đi đến gần, con ngươi rồi đột nhiên sáng lên, nhào tới trước cửa nhà lao, "Bệ hạ, vi thần không phải là có mưu mô làm phản, vi thần là tới để cứu ngài, xin bệ hạ hãy tra cho rõ a!"

Trấn Viễn tướng quân đánh chết cũng không nghĩ tới, lý do khiến mình bị giam lại sẽ là cái này.

Nàng rõ ràng là tới cứu giá, nhưng đến cuối cùng lại biến thành mưu phản?

Khương Chỉ co rúc ở nơi âm u, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm nữ hoàng.

Nữ hoàng được người vây quanh đứng ở cửa bên ngoài nhà lao, nàng vẫn ung dung hoa quý, uy nghiêm như trước.

Vị phụ nhân áo mũ không được chỉnh tề từng khóc lóc trước mắt Thời Sênh đã sớm không còn nhìn thấy.

Nữ hoàng phất tay để cho mọi người lui ra.

"Bệ hạ, cứu vi thần." Trấn Viễn tướng quân đưa tay ra túm vạt áo của nữ hoàng.

Nữ hoàng để mặc cho nàng túm, mặt mày rũ xuống, giọng nói yếu ớt, "Ngươi không nên trở về."

Ngươi không nên trở về.

"Bệ hạ?" Trấn Viễn tướng quân sững sờ nhìn nữ hoàng, lời này của người là có ý gì?

"Thừa tướng không có tạo phản." Thời điểm nữ hoàng nói câu nói này, giọng nói có chút run rẩy.

Bà ta không muốn thừa nhận đây là sự thật, nhưng đây lại là sự thật.

Thừa tướng không có tạo phản.

Bà ta vẫn là nữ hoàng.

Nàng ta vẫn là thừa tướng.

"Làm sao có thể... Nàng..." Trấn Viễn tướng quân nhìn về phía Trữ vương.

"Tại sao người lại muốn giết ta." Khương Chỉ cắn răng hỏi.

Nữ hoàng nhìn về phía nàng, vẻ mặt không có một chút áy náy nào, chỉ có thất vọng.

"Nếu ta là ngươi, thì cũng sẽ không quay về sớm như vậy."

"Vô tình nhất chính là nhà đế vương... Cuối cùng hôm nay ta cũng đã lĩnh giáo được rồi." Trước đây những lời này đều là chỉ là nói suông, nhưng những việc mà nàng trải qua gần đây đã làm cho nàng sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là, vô tình chính là nhà đế vương.

Rốt cuộc nàng xuyên qua đến nơi này để làm cái gì?

"Trẫm sẽ cho các ngươi được chết một cách quang vinh hơn một chút."

Nữ hoàng thở dài, xoay người rời đi.

Mặc dù bây giờ nàng là nữ hoàng, nhưng mà cũng không có khác gì so với trước đây, quyền lực vẫn nằm trong lòng bàn tay của người kia như cũ.

Khương Chỉ ở trong địa lao ầm ĩ muốn gặp Thời Sênh.

Tin tức truyền tới chỗ của Thời Sênh, ngay cả mí mắt cô cũng chưa từng nâng lên một chút.

Nàng ta dựa vào cái gì muốn đi gặp cô.

Nàng ta cho rằng mình là ai.

Muốn nghe được lời giải thích nghi hoặc cho nàng ta từ nơi này của cô, dựa vào cái gì a?

Mang theo nghi hoặc đi xuống hỏi Diêm vương đi!

Nữ hoàng cho hai người một chén rượu độc, nghe nói Khương Chỉ không chịu uống, là bị người ta đổ hết vào miệng.

Rõ ràng là một chén rượu độc có dược hiệu cực nhanh, đến chỗ của Khương Chỉ, lại đủ để cho nàng ta sống lâu thêm nửa canh giờ.

Vận khí tốt của nữ chính đại nhân lại vẫn còn chưa dùng hết.

Chuyện này tới nhanh, đi cũng nhanh, dân chúng không bết chân tướng, thật sự cho rằng Trữ vương mưu đồ bí mật cùng Trấn Viễn tướng quân tạo phản.

Người biết rõ chân tướng thì chẳng ai dám nói lung tung?

Trên Kim Loan điện, nữ hoàng nhìn thừa tướng đại nhân đứng ở phía dưới, cũng không biết là lại đi vào cõi thần tiên nào rồi.

Vô lực phất tay một cái, "Có việc khải tấu, vô sự bãi triều."

"Thần có bản tấu."

Nữ hoàng ngước mắt nhìn người nọ.

Thời Sênh cũng giống như là bị nàng ta ầm ĩ đến, nghiêng đầu nhìn nàng ta.

Người nọ run một cái, kiên trì tấu lên.

Đại ý chính là để cho nữ hoàng lập người kế vị.

Nữ hoàng nhướng mày. Bây giờ bà làm gì có cái tâm tư nào để lập người kế vị. Hơn nữa cho dù là bà đồng ý, thì cái người đứng ở bên dưới kia có đồng ý không?

"Nói rất có đạo lý, là nên lập một hoàng thái nữ rồi."

Nữ hoàng cảm giác là mình vừa nghe nhầm, vậy mà nàng lại đồng ý?

Thời Sênh vừa mở miệng, người phía dưới lập tức hùa theo.

"Thừa tướng cho rằng vị hoàng nữ nào có thể đảm nhiệm được." Nữ hoàng đem quyền lựa chọn giao cho Thời Sênh.

Thời Sênh lập tức đáp lại nữ hoàng bằng một ánh mắt như đang nhìn kẻ thiểu não, "Lại không phải là giang sơn của ta, làm sao ta biết ai có thể đảm nhiệm được."

Nữ hoàng: "..."

Bây giờ ngươi đang nắm giữ tất cả quyền lực, thì cũng là giang sơn của ngươi có được không?

Cuối cùng sau một phen tranh luận, cũng không có tìm được ra một người nào, vì vậy cũng chỉ có thể bỏ qua.

Sau đó một đoạn thời gian nữ hoàng không vào triều.

Dù sao cũng không có quyền lực gì, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đã có thừa tướng, cho nên có lên triều hay không cũng đều giống nhau.

Cả ngày ở trong hậu cung với nam sủng truy hoan mua vui, sống mơ mơ màng màng.

Kết quả chính là, toàn bộ triều chính đều rối loạn.

Có chuyện gì nữ hoàng cũng để cho người ta đi tìm thừa tướng. Thừa tướng liền đơn giản thô bạo hơn nhiều, trực tiếp cầm kiếm chém.

Lại không phải là việc của cô, tìm cô làm cái sợi lông, đi mà tìm nữ hoàng đấy.

Cuối cùng nữ hoàng cũng phát hiện thừa tướng đại nhân này thật sự không muốn quản những việc này, đành phải từ trong lòng mỹ nhân đứng lên xử lý triều chính.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Boss Là Nữ Phụ - chương 344 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Boss Là Nữ Phụ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Boss Là Nữ Phụ - chương 344. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.218521118164 sec