Boss Là Nữ PhụBoss Là Nữ Phụ - chương 339

Chương 341: Thê chủ sủng quân (25)Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
“Đánh chúng cho ta.” Một giọng nữ trong vắt từ ngoài cửa quán vọng đến.

Một bóng người từ ngoài cửa bước đến, ánh mắt lướt qua một lượt những người đang nói chuyện ban nãy.

Muốn trách thì phải trách bọn họ đen đủi ngồi ở cạnh cửa sổ, Thời Sênh vừa hay nghe thấy hết.

Đám người theo sau Thời Sênh, kế tiếp nhau chạy vào, đánh cho mấy người kia một trận.

Những người khác lũ lượt kéo nhau lui về góc quán, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Linh Ước.

Chỉ nói vài câu thôi mà thừa tướng đại nhân đã đánh người rồi.

Công phu trên giường của vị tiểu đạo trưởng nà nhất định rất lợi hại mới có thể dỗ dành được thừa tướng sủng ái như thế.

Thật không ngờ mấy tên đạo sĩ này nhìn bề ngoài có vẻ thanh cao, nhưng thủ đoạn tranh sủng thật quá lợi hại.

Có khi bọn họ cũng đi tìm một tiểu đạo sĩ thử xem.

“Đi thôi, về nhà.” Thời Sênh đưa tay kéo tay của Linh Ước, “Đám người đó nói chuyện khó nghe, lần sau còn gặp phải, trực tiếp để người xử chúng.”

Sự lạnh lùng trên khuôn mặt Linh Ước tan đi, đổi thành dịu dàng mềm mỏng, nắm lại tay của Thời Sênh, “Sao nàng lại đến đây.”

“Vừa hay từ trong cung ra ngoài, nhìn thấy người trong phủ đứng ở bên ngoài, ta đoán chàng đang ở trong này nên đến đón chàng về nhà.”

Về nhà…

Hắn bây giờ đã có nhà rồi!

“Ừm, về nhà.”

Linh Ước không biết được rằng, sau khi Thời Sênh về đến phủ, nghe nói Linh Ước đi dạo phố liền cố tình đến đây tìm.

Cả kinh thành đều biết, nam sủng của thừa tướng đại nhân là không thể nói gì được.

Một từ thôi cũng không được nói.

Ngay cả khen thôi, người đó đều có thể bị đánh.

Trước đây những vị thế gia công tử sợ sệt thừa tướng, giờ nhìn thấy mức độ Thời Sênh sủng ái Linh Ước, đều hận một nỗi không thể khiến thời gian quay ngược lại.

Bọn họ nếu ngay từ đầu có thể chủ động một chút, nói không chừng người đang được nhận sự đãi ngộ kia lại chính là bọn họ.

Số lượng những thế gia công tử hối hận không hề ít, thấy Thời Sênh vẫn chưa chính thức làm lễ cưới hỏi đàng hoàng lấy Linh Ước về, lại xét đến thân phận đạo trưởng của hắn, đám thế gia công tử này bắt đầu không an phận.

Một tên đạo sĩ thì không thể nào làm chủ quân được, thừa tướng đại nhân cuối cùng vẫn phải lấy một chủ quân khác.

Bọn họ vẫn còn cơ hội.

Vì thế nên một số thế gia công tử bắt đầu liên tục tiếp cận Thời Sênh.

Gì mà vô tình gặp, bất ngờ gặp, cướp bóc…

Những gì nghĩ ra được, bọn họ đều thử qua.

Thế nhưng bọn họ đến một góc áo của thừa tướng đại nhân cũng không sờ vào được.

Điều này lại càng làm kích động quyết tâm chinh phục của đám công tử thế gia.

Thi nhau chém gió, nhất định sẽ bắt được thừa tướng đại nhân.

Thời Sênh hiện giờ đều không muốn ra ngoài, vừa bước ra ngoài đã bị một đám đàn ông vây quanh, bám theo như một lũ điên vậy.

Cho dù cô đã liên tục quát mắng kịch liệt dọa dẫm nhưng bọn họ đều không thèm để ý.

“Vẫn chưa tìm thấy sao?”

“Chưa ạ, trước đây chúng ta cho phong tỏa cả kinh thành, từng dãy phố, từng ngóc ngách đều đã tìm kiếm qua, không thể có chuyện bỏ sót một chỗ nào. Đại nhân… ngài nói xem, Ninh Vương có phải đã chết rồi không?”

Đêm hôm đó hỗn loạn như thế, nếu như Ninh Vương không cẩn thận bị kẻ khác giết chết, xác lấp dưới đống xác chết bị thiêu đốt đó cũng là điều có thể xảy ra.

“Không đâu.” Nữ chính đâu có dễ dàng chết như thế.

Không làm cho hào quang của cô ta kiệt quệ đi, cô ta không thể chết.

Tuy không biết tại sao Thời Sênh lại quả quyết như vậy, Đới Nguyệt vẫn là làm theo chỉ đạo của Thời Sênh, cho người tìm kiếm bên ngoài thành.

Thời Sênh trở lại phòng. Cái tên tiểu tử Cổ Tô lại dám ở trong phòng của cô, hơn nữa còn đang ở sát kế bên Linh Ước.

Ai đã thả cái tên tiểu tử này ra ngoài vậy!

“ Sư huynh…” Cổ Tô rất sợ Thời Sênh. Thời Sênh vừa bước vào, cậu ta liền dúi đầu vào lòng Linh Ước.

Người đàn bà này rất đáng sợ.

Sư huynh suốt ngày bị cô ta bắt nạt.

Thời Sênh đưa tay túm lấy Cổ Tô nhưng Linh Ước lại kéo cậu ta lùi về phía sau, lông mày nhíu lại nhìn cô.

Thời Sênh: “…”

Cổ Tô đắc ý nhìn Thời Sênh giương giương lông mày, sư huynh vẫn thương cậu ta nhất.

“Có phải ta đã quá nuông chiều chàng rồi không.” Thời Sênh nheo mắt lại, ngữ khí có vài phần âm u.

Đừng cho rằng ông đây chiều chuộng chàng thì chàng không còn biết trời cao đất dày là gì nữa rồi.

Linh Ước buông Cổ Tô ra, “Sư đệ, đệ ra ngoài trước đi.”

“Không.” Cậu ra ngoài rồi sư huynh sẽ lại bị người phụ nữ này ức hiếp.

“Mau nghe lời.” Linh Ước xoa xoa đầu Cổ Tô.

Ánh mắt Thời Sênh càng lúc càng thêm âm u.

Giống như hận một nỗi không thể băm tên tiểu tử Cổ Tô thành từng mảnh.

Cổ Tô cuối cùng vẫn là bị ánh mắt đáng sợ của Thời Sênh dọa đến phải ra ngoài.

Sư huynh, huynh đợi đệ, đệ nhất định sẽ cứu huynh ra ngoài.

Mặt Thời Sênh không chút biểu cảm, kéo Linh Ước đến bên cạnh thau đồng đựng nước, để tay của hắn vào bên trong, xoa mạnh một hồi lâu mới buông ra.

“Không phải ta không cho chàng ở cùng Cổ Tô, nhưng chàng không được động chạm vào nó. Chàng không phải đã đồng ý với ta việc này rồi sao?” Thời Sênh cúi đầu lau tay cho hắn, âm điệu rất thấp.

Linh Ước cũng phát hiện ra, bình thường hắn và Cổ Tô nói chuyện giữ khoảng cách, nàng ấy không hề có phản ứng gì. Nhưng cứ mỗi lần Cổ Tô lại gần, nàng ấy lập tức lật mặt, cái kiểu thay đổi hoàn toàn không có chút dự báo nào ấy.

“Lần sau ta sẽ chú ý.” Hắn với Cổ Tô sống cùng nhau nhiều năm như thế, Cổ Tô giống như em trai của hắn vậy.

Thời Sênh kéo tay hắn lại hôn một cái.

Ánh mắt Linh Ước khẽ động, đột nhiên sát lại gần cô, cúi đầu ngậm lấy đôi môi của cô, lúc đầu thì nhẹ nhàng cẩn thận di chuyển đầu lưỡi, sau đó thì cuồng nhiệt như vũ bão, điên cuồng kịch liệt.

Thời Sênh bị hắn làm cho mơ màng, quyền chủ động đều bị Linh Ước nắm, cô hoàn toàn bị ép tiếp nhận và đáp trả lại.

“Linh Ước… đừng như vậy, chàng làm sao thế.” Trong bóng tối, Thời Sênh không nhìn rõ được vẻ mặt của Linh Ước, nhưng hắn cắn lên vai của cô, lực cắn đó khiến cô có chút đau nhức.

Hắn vẫn ở trong người cô, cứ như thế ép lên cơ thể cô, không thể động đậy được.

“Linh Ước?” Thời Sênh đợi một lúc, hắn cũng không có động tĩnh gì, nhưng lực cắn lên người cô càng lúc càng mạnh. Cô nghi rằng vai của mình đang bắt đầu chảy máu rồi.

Linh Ước rời miệng khỏi vai cô, đưa lưỡi nhẹ nhàng liếm lên vết cắn, làm cho Thời Sênh hơi rùng mình, Linh Ước thuận theo cổ cô, hôn lên môi cô.

Lúc Thời Sênh còn chưa kịp hỏi được điều gì, hắn đột nhiên mạnh mẽ cử động.

Cả quá trình đó khiến Thời Sênh vô cùng ngạc nhiên.

Tỏ ý cô hoàn toàn không hiểu mình đã làm gì đắc tội với hắn.

Rõ ràng người nên tức giận là cô mới đúng!

Đợi lúc gió yên sóng lặng, Linh Ước lật người nằm vào bên trong, kéo chăn đắp kín hết lên người, hoàn toàn không để cho Thời Sênh một góc chăn nào.

Thời Sênh: “…” Chết tiệt, nàng dâu muốn thăng thiên à!

Bị làm cho tức giận, Thời Sênh giật mạnh chăn ra, ấn Linh Ước xuống muốn “đại chiến ba trăm hiệp”.

Tuy cơ thể Linh Ước có phản ứng, nhưng cũng không hề chủ động đáp trả, Thời Sênh lập tức nản lòng, “Linh Ước, chàng mau nói đi, chàng làm sao vậy?”

Phượng Từ lại còn chơi trò chiến tranh lạnh, đúng là bực mình mà.

“Có phải nàng muốn cưới chủ quân không?”

Tim Thời Sênh đập thịch một cái, chuyện này cô chỉ mới bàn bạc với nhị Nguyệt, sao chàng ấy có thể biết được chứ?

Linh Ước nhìn Thời Sênh cả ngày vẫn không hề phản ứng, cho rằng cô đã ngầm thừa nhận lời nói vừa rồi của mình, trong lòng đột nhiên có chút khó chịu.

“Ngày mai ta sẽ trở về núi Vạn Nguyên… không dám nán lại làm để làm lỡ mất việc thừa tướng đại nhân cưới chủ quân.”

Thời Sênh định thần lại, xoa xoa má Linh Ước, “Chàng đang nói gì vậy.”

Linh Ước quay đầu, né tránh tay của cô, “Chúng ta… coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”

Khóe môi Thời Sênh khẽ giật giật, có phải hắn đã hiểu lầm gì rồi không.

Thời Sênh thở dài, “Chàng cho rằng ta sẽ lấy ai.”

Linh Ước trầm mặc.

“Chàng đi rồi, ta biết cưới ai? Lẽ nào chàng muốn gả cho ta từ núi Vạn Nguyên. Cũng không phải là không được, chỉ có điều hơi xa một chút. Ta sợ chàng trên đường ghập ghềnh vất vả. Nếu như chàng vẫn khăng khăng muốn thế, ta sẽ bảo người đến núi Vạn Nguyên chuẩn bị.”

“ Ta cả đời này chỉ muốn lấy một người duy nhất, người đó tên là Linh Ước.”

Còn người ta đời đời kiếp kiếp muốn lấy, người đó tên là Phượng Từ.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Boss Là Nữ Phụ - chương 339 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Boss Là Nữ Phụ
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Boss Là Nữ Phụ - chương 339. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.223647117615 sec