Bóng ma ký ứcBóng ma ký ức - chương 42

Chương 42Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Libby Day

Hiện tại

ĐÃ MƯỜI BA NGÀY TRÔI QUA từ khi Diondra và Crystal biến mất nhưng cảnh sát vẫn chưa tìm ra chúng, chưa tìm thấy bất kỳ vật chứng nào để kết tội Diondra có liên quan đến cái chết của chị Michelle. Cuộc truy lùng chỉ tồn tại dưới danh nghĩa một vụ cố ý phóng hỏa. Một nỗ lực thất bại.

Lyle ghé qua nhà để xem tivi cùng tôi, một thói quen mới của hắn. Tôi để hắn tới nếu như hắn không nói quá nhiều. Tôi đã thỏa thuận với Lyle về chuyện này nhưng lại thấy nhớ nếu hắn không tới. Chúng tôi đang xem một chương trình truyền hình thực tế lố bịch thì Lyle thình lình ngồi bật dậy. “Kìa, đó là áo len của em.”

Tôi đang mặc một trong những chiếc áo len cổ lọ bó chặt, tôi đã lấy trộm sau xe của hắn, và nó thực sự hợp với tôi hơn.

“Nó hợp với tôi hơn đấy,” tôi nói.

“Chúa ơi, Libby. Chị có thể hỏi em một câu mà.” Hắn quay lại chiếc tivi đang chiếu những người phụ nữ xông vào nhau như những con thú giận dữ. “Libby-trộm-vặt. Quá tệ khi chị không kiếm được thứ gì đó từ nhà Diondra, như lược chải tóc chẳng hạn. Chúng ta sẽ có mẫu DNA.”

“Ha, DNA thần kỳ,” tôi nói, chẳng còn tin vào DNA.

Trên tivi, một phụ nữ tóc vàng đã túm được tóc một phụ nữ tóc vàng khác và đẩy cô ta lùi lại vài bước. Tôi chuyển kênh sang một chương trình thế giới động vật nói về loài cá sấu.

“Ôi, ôi, Chúa ơi.” Tôi chạy ra khỏi phòng.

Khi quay lại, tôi đặt thỏi son của Diondra và chiếc nhiệt kế lên mặt bàn.

“Lyle Wirth, cậu thực sự rất giỏi,” tôi nói và ôm lấy hắn.

“Chà,” hắn nói, sau đó phá lên cười. “Giỏi ư? Libby-trộm-vặt nghĩ mình rất giỏi.”

“Chắc chắn rồi.”

MẪU DNA TỪ CẢ HAI đồ vật đều trùng với vết máu dính trên giường của chị Michelle. Lệnh truy nã đã được ban ra. Không có gì ngạc nhiên khi Diondra khăng khăng rằng cô ta chưa bao giờ liên lạc từ xa với Ben. Những tiến bộ khoa học khiến quá trình kiểm tra mẫu DNA ngày càng trở nên dễ dàng hơn: chắc hẳn cô ta đã cảm thấy càng ngày càng nguy hiểm. Khá lắm.

Cảnh sát tóm được Diondra tại một cửa hàng bán ngân phiếu chui ở Amarillo. Họ không tìm thấy Crystal, nhưng Diondra đã bị bắt, dù bốn tay cảnh sát phải vất vả lắm mới quẳng được cô ta lên xe. Vậy là Diondra đã bị nhốt trong tù và Calvin Diehl đã thú tội. Thậm chí một tên cho vay tín dụng cũng bị vây bắt, chỉ nghe tên hắn thôi là tôi đã thấy sợ: Len. Sau tất cả, mọi người đều nghĩ rằng Ben có thể sẽ được thả, nhưng mọi chuyện không dễ dàng như vậy. Diondra vẫn không nhận tội, và cho tới khi phiên tòa xét xử cô ta được mở, họ sẽ phải trông chờ vào Ben, bởi anh đã từ chối tố giác cô ta. Rốt cuộc tôi cũng đến thăm anh vào một ngày cuối tháng 5.

Ben trông đầy đặn hơn, và rầu rĩ. Anh mỉm cười yếu ớt khi tôi ngồi xuống.

“Em không chắc anh có muốn gặp em không,” tôi nói.

“Diondra vẫn luôn tin rằng em sẽ tìm ra cô ấy. Cô ấy luôn tin vào điều đó. Anh nghĩ rằng cô ấy đã đúng.”

“Phải, cô ta đã đúng.”

Dường như chẳng ai trong số chúng tôi sẵn sàng để chuyện này qua đi. Ben đã bảo vệ Diondra trong gần hai mươi lăm năm, và tôi đã làm đảo lộn hoàn toàn điều đó. Anh có vẻ thất vọng, nhưng không buồn. Có thể anh vẫn luôn hy vọng cô ta sẽ bị lộ ra trước ánh sáng. Tôi sẵn sàng tin vào điều đó, vì lợi ích của chính tôi. Thật dễ chịu khi không còn thắc mắc nào để hỏi Ben nữa.

“Anh sẽ sớm ra khỏi đây thôi, Ben. Anh có tin vào điều đó không? Anh sẽ ra khỏi tù.” Chẳng ai dám chắc điều này – vết máu trên ga trải giường của cô bé đã chết là một bằng chứng khá rõ ràng, nhưng cũng không thể bằng một lời thú tội. Dù vậy, tôi vẫn rất hy vọng. Luôn hy vọng.

“Anh không để tâm điều đó,” Ben nói. “Có thể đó chỉ là vấn đề thời gian thôi. Anh nghĩ hai mươi tư năm có lẽ đã đủ với anh. Có lẽ đó là khoảng thời gian đủ để… quyết định mọi việc. Hãy để điều đó xảy ra.”

“Em cũng nghĩ vậy.”

Từ những gì Diondra đã kể, tôi và Lyle xâu chuỗi lại mọi chuyện xảy ra trong đêm đó: Họ đã ở nhà tôi lúc đó và sẵn sàng bỏ trốn, rồi xảy ra điều gì đó khiến bí mật của Diondra bị phanh phui, cô ta đã giết chết chị Michelle. Ben đã không ngăn cô ta lại. Tôi nghĩ, bằng cách nào đó chị Michelle đã biết Diondra có thai. Một ngày nào đó tôi sẽ hỏi Ben để rõ ngọn ngành mọi việc. Ngay lúc này, tôi biết anh sẽ chẳng nói cho tôi điều gì hết.

Hai anh em ngồi nhìn nhau, suy nghĩ về mọi thứ và nén chặt lại trong lòng. Ben cậy mụn trên cánh tay, chữ Y trong hình xăm Polly lộ ra khỏi tay áo anh.

“Vậy, Crystal. Em có thể nói gì về Crystal, Libby? Chuyện gì đã xảy ra tối hôm đó? Anh đã nghe nhiều tin đồn khác nhau. Có phải con bé... con bé đã làm điều gì sai trái... tệ hại không?”

Giờ Ben lại là người đang thắc mắc những gì đã xảy ra trong ngôi nhà lạnh lẽo, đơn độc đó. Tôi chỉ tay vào hai vết sẹo hình giọt nước trên gò má, dấu vết để lại từ lỗ hơi nước của chiếc bàn là.

“Con bé đủ thông minh để lẩn trốn cảnh sát trong suốt thời gian qua,” tôi nói. “Diondra sẽ không bao giờ khai ra chỗ con bé ẩn náu.”

“Đó không phải là điều anh hỏi.”

“Em không biết, Ben. Con bé chỉ đang cố bảo vệ mẹ nó. Diondra nói rằng cô ta đã kể cho Crystal biết mọi thứ, và em nghĩ mọi thứ nghĩa là: Mẹ đã giết Michelle và không ai được biết cả. Một cô gái sẽ phải làm gì nếu biết mẹ mình là một kẻ giết người? Con bé sẽ bị ám ảnh, và cố gắng tìm hiểu chuyện đó. Nó sẽ dán ảnh của những người thân đã chết vào một quyển sổ, sẽ đọc nhật ký của người cô đã chết cho tới khi thuộc lòng. Con bé biết mọi chuyện, và sẵn sàng dành cả đời để bảo vệ mẹ mình. Rồi sau đó em xuất hiện, và Crystal đã làm hỏng mọi thứ. Con bé đã cố gắng giải quyết chuyện này. Em có thể hiểu được phần nào. Em bỏ qua cho nó. Con bé sẽ không phải vào tù vì em.”

Tôi đã khai mập mờ với cảnh sát về Crystal – họ muốn nói chuyện với con bé về vụ hỏa hoạn, nhưng không hề biết rằng con bé đã cố giết tôi. Tôi sẽ không chỉ điểm bất kỳ thành viên nào trong gia đình mình. Không, ngay cả khi điều này là sai trái. Tôi cố tự nhủ rằng con bé không tệ đến mức đó. Đó chỉ là cơn điên loạn bộc phát, bắt nguồn từ tình yêu. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, mẹ con bé cũng đã từng như vậy, và khiến chị tôi phải chết oan.

Tôi hy vọng không bao giờ phải gặp lại Crystal nữa, nhưng nếu chẳng may gặp lại, tôi mừng là mình có một khẩu súng.

“Em thực sự bỏ qua cho con bé sao?”

“Em đã học được chút ít về việc cố gắng làm đúng mọi chuyện nhưng rốt cuộc lại làm đảo lộn tất cả lên,” tôi nói thêm.

“Em đang nói về mẹ à?”

“Em đang nói về chính mình.”

“Có thể em đã nói về tất cả chúng ta.”

Ben ấn tay lên tấm kính, rồi anh em tôi chập hai bàn tay vào nhau.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bóng ma ký ức - chương 42 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bóng ma ký ức
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bóng ma ký ức - chương 42. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.20608997345 sec