Bốn mùa, anh và emBốn mùa, anh và em - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện Việt
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương I:

https://i.pinimg.com/564x/e4/ab/39/e4ab399426475c3841ed2094e2d4a352.jpg

Sân bay.

“Giai Giai, mình về rồi.”

Hạ cười toe, hét lớn vào điện thoại. Cô nhắm mắt, hít thở không khí của quê hương. Nhanh thật, đã bảy năm rồi. Đã bảy năm từ ngày cô rời khỏi đây, đã bảy năm cũng ở tại sân bay này, cô đã chạy trốn. Cô cười nhẹ nhìn mái tóc đã dài đến ngang vai, ánh lên màu tím trong ánh nắng. Cô trở về rồi, trở về để đối mặt với tất cả.

“Con nhỏ chết tiệt, cuối cùng cũng chịu mò về.”

Mễ Giai hét lên, giọng có phần khàn khàn như sắp khóc. Hạ cười, dù sao cũng có người đợi cô là tốt rồi. Dù đó không phải người cô mong muốn nhất.

“Giờ cậu đến đường X, Phố Y,… mình sẽ đón cậu, OK?”

“Ok.”

Vẩy mái tóc, Hạ kéo va li ra khỏi sân bay, lẫn vào đoàn người hối hả. Làn váy rung động, mái tóc bay nhẹ ánh tím dưới ánh nắng, vóc dáng bé nhỏ len lỏi giữa dòng người, vẻ mặt bất đắc dĩ quen thuộc, Đông lặng người.

“Cô bé ấy cuối cùng cũng trở về.”

Duy mỉm cười, nhìn bóng dáng người đó hối hả chạy rồi lại nhìn Đông. Cô bé ấy cuối cùng cũng chịu trở về.

“À, buổi họp lớp đó…”

Hạ nhăn mặt, nhìn con nhỏ ngồi trước mặt. Mễ Giai cũng nhướn mày, chống hông nhìn cô. Mái tóc đen dài xoăn nhẹ, đôi mắt hơi híp, dáng người thon thả. Mễ Giai vẩy nhẹ tóc, cuối cùng tóm lấy Hạ mà đánh tới tấp:

“Con rùa kia, mình tưởng cậu không nhớ đường về cơ đấy…”

Cô mỉm cười, lao tới ôm Mễ Giai. Cô ấy là người bạn duy nhất của cô ở đây, người duy nhất chờ cô, người duy nhất nhớ về cô, người duy nhất vào làm loạn Facebook cô vì chỉ cập nhật trạng thái bằng tiếng Nhật. Người duy nhất chụp ảnh gì cũng tag cô vào, đến khi cô hỏi, chỉ tặc lưỡi “Kiếm thêm ít like”. Nhưng Hạ hiểu, cô ấy sợ, một ngày nào đó, cô sẽ không trở về nữa.

“Mà thôi, trở về là tốt rồi…”

Bảy năm đó, thật sự là quá nhiều với cô, và người đó. Nhưng chỉ cần trở về là tốt rồi.

“Tối nay nhất định phải đi à?”

“Con rùa kia…”

Hạ nhún vai, vừa ăn vừa nhìn trần nhà. Bảy năm rồi, có thật có thể như cũ không. Chỉ là lúc đó, cô không nhận ra Mễ Giai quay sang nhìn cô, khẽ nói gì đó. Giờ ngẫm lại, cô với Mễ Giai đúng là một mối quan hệ kì lạ. Giống như hai cung hoàng đạo ở vị trí đối đỉnh, hoặc là xa lạ hoặc nhất định sẽ dính lấy nhau không rời. Giống như khi Mễ Giai đứng trước mặt Hạ, khoanh tay rồi khẽ nhếch mép, hỏi:

“Làm bạn nhá.”

Đơn giản vậy thôi. Mà đã bảy năm rồi.

Tên của Mễ Giai khá đặc biệt, nghe nói được mẹ đặt theo nhân vật nào đó trong phim TVB, và được biến thể thành Mễ Giai. Hạ cũng không hiểu nổi, làm sao bố, bà, ông, bác, chú,… có thể để cô cháu gái thuần-Việt-100% có cái tên Trung Quốc như thế. Chỉ thấy Mễ Giai nghiến răng, nắm chặt tay thì thào: “Trong nhà, mẹ ta lớn nhất. Còn nữa, tên ta giờ ta mới biết ‘Mễ’ có nghĩa là gạo.”

Hạ không hiểu, đi họp lớp có gì quan trọng. Nhất là khi Mễ Giai lục tung cả cái vali của cô lên để tìm một bộ váy ra hồn và sau đó ngồi đó vì bất lực mặc cô. Hạ thích màu trắng và màu xanh babyblue, thích đến mức quần áo chỉ toàn hai màu đó. Haru từng nói: Đó là màu của bầu trời và những đám mây.

“Này Rùa,…”

Cô nhướn mày, xoắn xoắn lọn tóc mái. Mễ Giai định nói gì đó nhưng rồi lại im lặng. Hạ ngước lên nhìn ngôi trường trước mặt. Cuối cùng cũng đã trở về. Trời đã tối, ngôi trường nằm im lìm một chỗ. Bảy năm trôi đi, rất nhiều thứ thay đổi, hàng cây lớp cô trồng đã lớn, cổng trường đã đổi thành cổng sắt, khóm hoa cũng đã bị dẹp mất. Khẽ hít một hơi dài, Hạ mở cổng bước vào.

Bảy năm rồi nhỉ? Rất nhiều thứ đã thay đổi, cô cũng thế, phải không? Có phải sẽ không sao phải không?

Giống như khi nhìn cái hàng rào này, cô mỉm cười nhẹ. Nếu quay về bảy năm trước, khi những lọn tóc này dài đến quá gối và vẫn ánh lên màu tím quen thuộc, nụ cười nở rộng hơn và giọng vẫn còn lảnh lót, cô sẽ giống như lúc cô mới học lớp 9 - lần đầu gặp anh.

Bộ đồng phục thuỷ thủ màu xanh kèm quần thể dục, gương mặt ngơ ngác cùng mái tóc kì dị, Hạ đứng trước hàng rào nhìn về phía trường cấp 3 bên cạnh. Cô bĩu môi, cầm cặp lồng cơm rồi nhìn hàng rào trước mặt. Nói là hàng rào thực ra chỉ là những mảnh gỗ xếp lại với nhau, cao tầm mét rưỡi. Lại nhăn mặt, Hạ nghĩ đến cặp lồng cơm bên cạnh, lại nhớ đến gương mặt “phù thuỷ” của bác bảo vệ mà không khỏi thở dài. Đặt cặp lồng xuống, đôi chân ngoắc ngoắc, như một con rắn nửa vời, Hạ “trườn” sang phía bên kia. Không khỏi tán dương mình một lát, cái mũi khẽ hếch lên, cô ôm cặp lồng cơm chạy đi tìm Thu.

“Anh ấy tên là gì chị?”

“Kia á? Đông.”

Cô ngơ ngác nhìn Thu, chỉ vào một nam sinh đang đọc sách bên một gốc cây. Mái tóc màu đen khẽ ánh lên, gương mặt thon dài thật mê người. Ánh mặt trời mờ nhạt bao quanh anh tựa như hào quang. Nếu nhớ lại ngày đó, Hạ sẽ tự vả mình một cái, cái gì mà hào quang chứ, chẳng qua là cô bị mờ mắt vì chạy quá nhiều thôi. Nhưng lúc đấy, cô chỉ biết ngơ ngẩn nhìn anh và mỉm cười. Không gần mà lại rất xa, và cũng chỉ mình cô luôn nhìn theo anh. Mãi là như vậy.

Cô đã trở về. Và có lẽ cũng sẽ gặp anh, sớm thôi. Chỉ không nghĩ là sẽ sớm như thế.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bốn mùa, anh và em - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bốn mùa, anh và em
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bốn mùa, anh và em - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.258347034454 sec