Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1)Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 41

Chương 41Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện lãng mạn phương tây
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG KẾT

Katsa và Po bơi qua đường hầm để đến với không gian tối tăm của hang động. Họ leo lên những tảng đá và vắt kiệt nước thấm vào áo quần.

“Nắm tay anh nào,” Po nói. Chàng dẫn nàng lên một đoạn dốc gồ ghề. Katsa không trông thấy gì trong bóng tối, dù chỉ là một chấm nhỏ. Nàng vấp chân và càu nhàu.

“Chính xác thì mình đang đi đâu thế?”

“Ra biển,” chàng đáp. Chàng dừng lại và bế nàng qua một tảng đá nào đó mà nàng không trông thấy. Khi chàng đặt nàng xuống, chân nàng chạm vào một thứ gì đó sàn sạn và mềm mại. Cát.

Bên ngoài, cây cối khoác màu xanh lá của độ cuối xuân và ánh mặt trời sưởi ấm vạn vật, nhưng trong hang, giá lạnh luôn bao trùm. Hai người ngồi trên cát, rúc vào nhau để cùng sưởi ấm; rồi họ không chịu ngồi yên một chỗ mà run rẩy vì giá lạnh nữa, họ tinh nghịch đẩy nhau, rồi hết đẩy nhau thì nô đùa, và chẳng bao lâu họ đã cười toáng lên và vật lộn nghiêng ngả trên đất, để cát dính vào tóc tai, quần áo. Cuối cùng, khi bị nàng ghì chặt xuống bãi cát, Po phải thì thầm nói đầu hàng, nhẹ lướt tay trên bắp chân nàng, rõ ràng không còn vẻ hiếu chiến nữa. Và cuộc giằng co biến thành một thứ gì đó chậm rãi, nhẹ nhàng, êm dịu, để rồi họ thấy ấm áp, đắm chìm trong nhau.

Trong hang động, âm thanh thật lạ lùng, ướt đầm và du dương. Hai người nằm bên nhau, ấm áp. “Anh nuốt phải cát vào miệng rồi,” Po vừa nói vừa ho. “Cả em cũng thế, vậy mà em không thấy khó chịu gì hết.”

“Không hề,” Katsa nói lơ đãng, nhìn trân trân vào bóng tối. Nàng sờ những vết sẹo trên ngực, trên vai mình. “Po này?”

“Ừ?”

“Anh tin tưởng những quân sư của Bitterblue chứ?”

“Nhìn chung là vậy.”

“Em hy vọng cô bé sẽ ổn. Nó chưa bao giờ nói về cái chết của mẹ, nhưng em biết nó vẫn còn bị ám ảnh.”

“Cô bé không bị ám ảnh thì mới lạ đấy,” Po nói. “Nó còn bé quá, và có quá nhiều điều mà nó chưa hiểu: mẹ bị sát hại, bố thì khùng điên.”

“Anh có nghĩ hắn điên không?”

Po lưỡng lự. “Anh cũng không biết. Đã hẳn là hắn tàn nhẫn và tai ác. Nhưng cũng khó mà nói đâu là con người của hắn, đâu là Thiên Năng của hắn, em hiểu ý anh không? Mà anh nghĩ chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được con người thật của hắn nữa. Cũng sẽ chẳng biết hắn thực sự muốn gì.” Hơi thở chàng chầm chậm. “Chí ít là tình cảm của dân chúng đối với hắn đang thay đổi. Em có thấy không? Hắn sẽ không được nhớ tới như một người tốt nữa.”

“Điều đó sẽ giúp ích cho Bitterblue.”

“Em biết không, cô bé thắc mắc liệu anh có phải một người đọc tư duy không. Nó có nghi ngờ, Katsa à, nhưng nó vẫn tin tưởng anh và không ép anh tiết lộ. Thật khác thường.”

Katsa lắng nghe sự tĩnh lặng ùa vào trong hang khi Po ngừng lời. “Phải,” nàng đáp. “Bitterblue không giống những người khác.”

“Trong lễ đăng quang, Skye đã trách anh vì không chịu cưới em,” Po nói; và nàng nghe như có nụ cười trong giọng chàng. “Anh ấy khá phẫn nộ về chuyện đó.”

Katsa thở dài. “Oll cũng tìm đến em vì chuyện tương tự. Ông ấy nghĩ thật nguy hiểm khi chúng mình cho nhau quá nhiều tự do và lên những kế hoạch mơ hồ vi vu cùng nhau trong tương lai, hoàn thành các công tác của Hội đồng, mà chẳng có hứa hẹn gì cả. Em đáp lại là em sẽ không cưới anh và bám lấy anh như một con đỉa chỉ để giữ anh cho mình và ngăn cản anh yêu thương người khác.”

“Không sao đâu, em biết mà. Những người khác không cần phải hiểu.”

“Em thấy lo về chuyện đó.”

“Đừng lo. Mình sẽ xoay xở được thôi. Với lại vẫn có những người hiểu mình. Raffin và Bann hiểu mà.”

“Phải,” Katsa nói. “Em chắc là họ hiểu.”

Po rùng mình, và nàng liền xích lại gần chàng để sưởi ấm cho chàng. Một cảm giác bỗng trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng thì thầm. “Anh nhất định quay về Lienid luôn sao?”

Một lát sau chàng mới trả lời. Chàng cố lấy giọng bình thản mà vẫn có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng. “Mẹ anh sẽ khóc ngất khi biết anh bị mù. Thật sự đó là điều anh sợ nhất.”

“Em sẽ đi cùng anh.”

“Không, Katsa à, anh sẽ ổn thôi. Anh muốn giải quyết chuyện này cho xong. Và anh không muốn em thay đổi kế hoạch của em.”

Katsa sẽ lên đường quay lại thành phố Bitterblue để dạy các cô gái học võ. Đó là điều nàng đã quyết định làm ở cả bảy vương quốc, và sau lễ đăng quang, Bitterblue đã xin nàng bắt đầu với Monsea. Po cũng rất khuyến khích chuyện này vì đây là một cái cớ để Katsa để mắt tới tình hình của Bitterblue thêm một thời gian nữa.

“Em sẽ ở Monsea ít nhất vài tháng,” Katsa nói. “Nhưng em hứa là kế đó em sẽ đến huấn luyện ở Lienid.”

“Vậy thì anh hy vọng sẽ gặp em vào cuối thu. Anh sẽ giả vờ như đó không phải là một khoảng thời gian dài.”

“Em sẽ đi theo hướng Tây,” Katsa nói. Nàng lưỡng lự, sau đó thú nhận. “Em sẽ đến Middluns, Po à. Vẫn còn một vị vua nữa mà em cần phải đối mặt.”

Po khẽ thở hắt ra, đầy ngạc nhiên. “Nhưng em đã đối mặt với ông ta rồi mà.”

Katsa thở dài thườn thượt. “Phải. Nhưng khi đó em sợ hãi chính mình. Em sợ cả ông ấy. Giờ thì em không sợ nữa. Po à, em cần cho Randa biết là em sẽ đến và đi theo ý em. Em sẽ không lẩn trốn như một tên tội phạm, và em sẽ đến thăm các bạn em mà không sợ gì cả. Em thấy nhớ Raff quá, và em phải gặp Helda nữa - em muốn thuyết phục bà ấy tới Monsea. Bitterblue cần bà ấy.”

Po quàng tay quanh người nàng, kéo nàng sát vào mình. Chàng lấy ngón tay phủi những hạt cát vương trên tóc nàng. “Được rồi,” chàng âu yếm nói. “Cẩn thận nhé. Anh sẽ đến tìm em sau khi em đối mặt với vị vua ấy.”

Họ nằm lặng lẽ bên nhau trong bóng tối. Katsa tựa đầu lên ngực chàng. Nàng nghe tiếng nước vỗ vào bờ đá và âm thanh vọng lại. Nàng nghe tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản chàng.

“Em biết không,” chàng nói, “anh ước gì em trông thấy cái hang này.”

“Nó thế nào?”

Chàng ngập ngừng. “Nó thật sự... rất đẹp.”

“Kể cho em nghe với.”

Vậy là Po liền kể cho Katsa nghe những gì ẩn giấu trong bóng tối bao trùm hang động này; và bên ngoài kia, cả thế giới đang chờ đón họ.


LỜI CẢM ƠN

Một tiểu thuyết đầu tay đích thực là công sức của cả tập thể. Với tất cả tấm lòng, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến chị gái Catherine của tôi (và các cháu), người luôn luôn là độc giả đầu tiên của tôi; biên tập viên xuất sắc của tôi, Kathy Dawson; đại diện của tôi, Faye Bender, một ngôi sao nhạc rock; Lisa Ketchum, người đã dạy tôi tư duy như một tiểu thuyết gia; Susan Bloom, Cathie Mercier, Kelly Hager, Jackie Horne, Lisa Jahn-Clough, và tất cả những nhân vật ở Trung tâm Nghiên cứu Văn học Thiếu nhi tuyệt vời ở Simmons College, những con người đã làm đổi thay cuộc đời tôi; chị Dac của tôi, Dana Zachary, Deborah Kaplan, Joan Leonard, mẹ, và Rebecca Rabinowitz, đồng thời cũng là những độc giả dũng cảm của tôi; Daniel Burbach, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều; chú tôi, Tiến sĩ Walter Willihnganz, người đã kiên nhẫn trả lời rất nhiều câu hỏi ngốc nghếch về y học; các chú Alfio, Salvatore và Michael Previtera, người trả lời rất nhiều câu hỏi thậm chí còn ngốc nghếch hơn về các loại cung tên và mũi tên trong bữa tiệc Giáng sinh của gia đình Previtera; và cuối cùng, nhưng chắc chắn không kém phần quan trọng, bố mẹ tôi, vì tất cả.


Chú thích

[1] Nguyên văn: “tithe”, một khoản thuế chiếm một phần mười tổng thu nhập hằng năm của người đóng thuế.
[2] Nguyên văn là “princess”, vừa có nghĩa là công chúa, vừa có nghĩa là công nương.


HẾT.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 41 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 41. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.218042135239 sec