Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1)Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 40

Chương 40Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện lãng mạn phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
CHƯƠNG BA MƯƠI CHÍN

Nơi đây đã trở thành một kiểu trường học. Katsa nghĩ ra các bài tập cho Skye và Po, mà trên hết, những bài tập ấy nhằm thử thách sức mạnh của Po. Skye lấy làm hài lòng, vì các bài tập giúp chàng giành lợi thế. Katsa cũng hài lòng, vì nàng có thể thấy tiến bộ từng ngày của Po. Nàng luôn luôn cho hai người đấu vật với nhau chứ không đấu tay đôi, và không ngừng nhắc Po, cả trong đầu chàng lẫn nói thành tiếng, rằng chàng phải gồng cơ bắp thay vì dùng Thiên Năng để thoát khỏi những tình huống khó khăn.

Trong lúc hai anh em vật lộn với nhau, Katsa còn dạy Bitterblue cách giữ kiếm, khóa kiếm, rồi tấn công. Vị trí và sự cân bằng, sức mạnh và chuyển động, tốc độ. Ban đầu đứa trẻ còn vụng về chưa quen với thanh kiếm, giống như lúc mới học dùng dao, nhưng cô bé vẫn bướng bỉnh dốc sức, và giống như Po, cô bé càng ngày càng tiến bộ.

Trường học của Katsa mở rộng dần. Đám cận vệ và người đưa thư không thể phớt lờ cảnh tượng tiểu thư Katsa dạy đấu kiếm cho nữ hoàng trẻ tuổi của họ, hay cảnh Thiên Nhân người Lienid và anh trai chàng vật lộn dưới đất. Họ tụ tập khắp xung quanh, hỏi câu này câu kia về một bài tập mà nàng nghĩ ra cho hai vị hoàng tử, hoặc cái mẹo mà nàng dạy Bitterblue để bù đắp cho vóc dáng nhỏ bé và sức mạnh hạn chế của nữ hoàng. Thế rồi chẳng biết từ lúc nào, Katsa đã dạy mẹo đó cho hai người lính trẻ đến từ bờ biển phía Nam Monsea, và nàng còn nghĩ ra một bài tập để cải thiện kỹ năng đấu kiếm bằng tay trái cho đám cận vệ của Bitterblue. Katsa vô cùng vui thích. Nàng lấy làm hài hòng khi nhìn các học trò của mình ngày một mạnh.

Và Po thực sự trở nên mạnh hơn. Chàng vẫn còn thua trong cuộc đấu vật, nhưng càng ngày anh trai chàng càng khó hạ gục chàng hơn. Sự thăng bằng, khả năng kiểm soát của chàng được cải thiện. Những trận đấu mỗi lúc một lý thú, phần vì hai anh em quá cân sức ngang tài, phần vì tuyết đã tan, biến cái sân nhỏ thành một bãi bùn lầy. Hiển nhiên, họ chẳng thích gì hơn việc bôi bẩn mặt nhau bằng bùn đất. Nếu đôi mắt của Po không quá khác biệt, thì hầu như ngày nào cũng vậy, hai anh em trông giống nhau đến mức không thể phân biệt nổi.

Đến một ngày, một vị hoàng tử mình mẩy lấm bùn ghì sát đối thủ xuống nền đất và gào thét tuyên bố chiến thắng; Katsa nhìn sang và đó là lần đầu tiên nàng thấy người đè đối thủ xuống là Po. Chàng nhảy dựng lên, cười lớn, và dành cho Katsa một nụ cười tươi ranh mãnh. Chàng lau bùn bám trên mặt và ngoắc một ngón tay gọi nàng. “Lại đây, mèo hoang. Em là người kế tiếp.”

Katsa tựa người lên thanh kiếm, mỉm cười. “Anh mất đến nửa tiếng đồng hồ mới hạ được anh trai, thế mà anh đã nghĩ mình đã đủ sức đối đầu với em sao?”

“Lại đây đấu với anh trên vũng bùn này đi. Anh sẽ cho em bẹp gí như một con nhện.”

Katsa quay trở lại với bài tập mà nàng đang dạy Bitterblue. “Khi nào anh có thể hạ Skye dễ dàng, em sẽ đấu trên bùn với anh.”

Nàng nghiêm giọng, nhưng không thể giấu được niềm vui của mình. Cả chàng cũng vui ra mặt. Chàng an ủi ông anh tội nghiệp còn đang rên rỉ, và anh chàng đang ngồi bệt dưới đất ấy nhận ra cuộc vui sắp kết thúc.

Katsa nhận ra chàng đã trở thành một đối thủ khác trước - khác ở sự nhạy cảm chàng có được nhờ Thiên Năng mỗi lúc một mạnh chứ không phải khác ở thị giác mà chàng mất đi. Giờ đây khi họ đấu với nhau, chàng có thể cảm nhận không chỉ cơ thể và ý đồ của nàng, mà còn cả lực đánh nàng sắp tung ra, cũng như phương hướng tấn công của nàng. Sự thăng bằng lẫn mất thăng bằng của nàng, và làm thế nào có thể lợi dụng điều đó để giành lợi thế. Chàng vẫn chưa lấy lại được sức mạnh tối đa, và đôi khi sự thăng bằng của chàng vẫn đánh lừa chàng. Nhưng có những lúc chàng khiến nàng phải ngạc nhiên, một điều trước đây cả chàng lẫn nàng không hề biết đến.

Chàng sẽ trở thành một đấu thủ cừ như trước, nếu không muốn nói là hơn. Và đây mới là điều quan trọng. Những cuộc đấu làm cho Po vui.

Bitterblue không nán lại lâu sau khi mùa xuân đến. Một thời gian sau, cha Skye triệu tập chàng đến thành phố Leck để trợ giúp cho lễ đăng quang đã gần kề, thế là lại một người nữa ra đi. Rồi sau rốt, Katsa và Po cũng lên đường tới thành phố mà chẳng bao lâu sau sẽ lấy tên Bitterblue. Po tỏ ra thích thú với chuyến đi, chàng có phần giống như một đứa trẻ chưa bao giờ đi xa và bị cuốn hút vào từng trải nghiệm, có đôi chút choáng ngợp. Và dĩ nhiên, khi đi xa với lối cảm nhận mới mẻ của chàng về cả thế giới, Po chỉ như một đứa trẻ học vỡ lòng.

Vào buổi sáng sắp diễn ra sự kiện trọng đại, trong căn phòng dành cho họ ở lâu đài của Bitterblue, Katsa khổ sở mặc váy. Trong khi đó, Po cứ nằm trên giường cười với cái trần nhà.

“Anh cười gì vậy?” Katsa hỏi chàng đến lần thứ ba hoặc thứ tư. “Cái trần sắp đổ sập xuống đầu em hay sao thế? Anh cứ làm như chúng mình sắp có trò vui lắm ấy.”

“Katsa à, chỉ có em mới nghĩ việc cái trần bị sập là một trò vui thôi.”

Đúng lúc đó, ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, và Po bắt đầu cười rúc rích. “Anh uống nhiều rượu táo quá đấy,” Katsa vừa bước ra cửa vừa nói giọng trách móc. “Anh say rồi.”

Thế rồi nàng mở cửa, và suýt nữa ngồi sụp xuống sàn vì sửng sốt, bởi Raffin đang đứng ngay trước mặt nàng.

Người chàng lấm bùn, có mùi như mùi ngựa. “Bọn anh có đến đúng bữa không vậy?” chàng bèn hỏi. “Trong thư mời có nhắc gì đó đến bánh, mà anh thì đang đói sắp chết rồi đây này.”

Katsa phá lên cười, rồi lại khóc ngay được, và một khi đã ôm lấy chàng, nàng không sao dứt ra được. Bann đứng sau Raffin, rồi sau Bann là Oll, và Katsa ôm choàng bọn họ, gục mặt trên vai họ mà khóc thút thít. “Sao anh chẳng chịu nói với bọn em là anh sẽ đến chứ?” nàng luôn miệng nói. “Sao anh chẳng chịu nói với bọn em là anh sẽ đến chứ? Thậm chí không ai buồn nói với em là mọi người được mời.”

“Em còn trách mọi người được cơ đấy,” Raffin nói. “Mấy tháng trời bọn anh chẳng được nghe tin tức gì từ em - cho đến một ngày anh trai của Po xuất hiện trong cung với câu chuyện hoang đường nhất mà bất cứ ai trong bọn anh từng được nghe.”

Katsa sụt sịt, và lại một lần nữa quàng tay ôm người anh họ. “Nhưng anh hiểu mà, phải không anh?” nàng nói, vẫn úp mặt vào ngực chàng. “Bọn em không muốn mọi người bị dây dưa vào chuyện này.”

Raffin hôn lên trán nàng. “Dĩ nhiên là bọn anh hiểu rồi.”

“Randa có đi cùng anh không?”

“Cha chẳng buồn đến đâu.”

“Hội đồng vẫn ổn chứ?”

“Tiến triển không chê vào đâu được. Mà bọn anh liệu có phải đứng đây làm tắc nghẽn lối đi thế này mãi không? Anh không hề đùa giỡn chuyện chết đói đâu nhé. Trông cậu có vẻ khỏe đấy, Po.” Raffin liếc nhìn mái tóc ngắn của Katsa với vẻ hồ nghi. “Helda có gửi cho em một cái lược đấy, Kat ạ. Nó sẽ hữu ích lắm đây.”

“Em sẽ giữ nó cẩn thận,” Katsa bèn nói. “Giờ thì anh vào trong đi.”

Như mọi sự kiện đòi hỏi trang phục tề chỉnh, lễ đăng quang diễn ra tẻ nhạt, nhưng Bitterblue chịu đựng nó bằng cung cách nghiêm nghị và đĩnh đạc rất đúng mực. Vành của chiếc vương miện vàng được lót thêm một chất liệu dày màu tím để giữ cho nó không rơi xuống mũi em. Katsa tưởng như chiếc vương miện ấy nặng bằng chính cô nhóc vậy.

Katsa thì chịu nổi sự tẻ nhạt, vì nàng đứng giữa Raffin và Bann, và cứ chưa đầy năm phút là hai chàng trai lại trêu chọc nhau. Khi Bann thì thầm với nàng về phát hiện y học mới của Raffin giúp chữa đau bụng nhưng lại làm ngứa chân, và phát hiện tiếp theo giúp chữa ngứa chân nhưng lại làm đau bụng, thì Katsa rúc rích cười. Đứng cách nàng ba hàng ở phía trước cùng hai cậu con trai, Ror bèn quay ngoắt lại trợn mắt nhìn nàng. “Đây không phải một lễ hội đường phố kiểu Sunder đâu,” ông thì thào nghiêm nghị. Thế là đôi vai của Po bắt đầu rung lên vì cười, và nhiều người thì thào yêu cầu Ror giữ im lặng, nhưng khi nhận ra mình vừa yêu cầu ai giữ im lặng thì họ lập tức hoảng hốt tuôn ra một tràng xin lỗi.

“Thôi được rồi,” Ror chỉ còn biết luôn miệng nói vậy, và càng lúc ông càng phải nói lớn hơn. “Thôi, không có gì đâu.” Tiếng xì xào không dừng lại mà cứ thế lan ra và thực sự làm người khác mất tập trung, khiến cho người đọc kinh cầu nguyện cho các đế vương Monsea bị vấp giữa chừng. Bitterblue liền cười độ lượng với người này, và gật đầu ra hiệu cho ông tiếp tục. Sau đó, đám đông rỉ tai nhau rằng vị nữ hoàng mới rất nhân hậu, sẽ không bao giờ trừng phạt những lỗi nhỏ nhặt.

“Thế Giddon sao rồi?” Katsa thì thầm hỏi Raffin khi mọi sự đã êm xuôi. Giờ đây nàng cảm thấy khá dễ chịu khi nhắc đến người từng cầu hôn mình, vì nàng đang vui vẻ trong vòng tay bạn bè.

Ngồi sau nàng, Oll bèn hắng giọng. “Mỗi khi có người nhắc đến cô là cậu ấy lại đâm ra ủ dột, thưa tiểu thư. Tôi không thể giả vờ là mình không biết duyên do.”

Raffin nói nhỏ nhẹ. “Randa liên tục tìm cách mai mối cho cậu ấy, nhưng Giddon luôn từ chối. Cậu ấy dành nhiều thời gian chăm sóc dinh cơ riêng hơn. Nhưng cậu ấy toàn tâm toàn ý cho công tác của Hội đồng. Cậu ấy là một đồng minh tuyệt vời, Kat ạ. Anh nghĩ cậu ấy sẽ không từ chối gặp lại em vào một ngày nào đó đâu. Nếu em muốn đến thăm bọn anh ở hoàng cung, bọn anh sẽ tìm cách cho em lẻn vào mà không để Randa biết. Nếu em muốn vậy. Em còn chưa cho bọn anh biết những kế hoạch của em đâu đấy.”

Katsa cười lặng lẽ. “Em sẽ quay lại miền núi cùng với Po sau lễ đăng quang.” Nàng chỉ biết nói vậy về những kế hoạch của mình, vì lúc này nàng chỉ biết đến đó.

Nàng nghiêng người tựa đầu lên bờ vai cao cao của người anh họ. Lễ đăng quang trôi qua, ai nấy đều thấy hài lòng.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 40 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Bản năng nguy hiểm (Graceling Realm #1) - chương 40. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.20663189888 sec